Nhắc đến Trường
Sa là nhắc tới một phần máu thịt của Tổ quốc Việt Nam, nhắc tới “vòng tròn bất
tử” và những trận chiến bảo vệ chủ quyền biển đảo, và cũng không thể không nhắc tới Đô đốc Giáp Văn Cương.
Đảo chìm là một
tập truyện - ký nổi tiếng của nhà thơ Trần Đăng Khoa viết năm 2000, được nhà
văn Lê Lựu đánh giá là "Thần bút". "Tất cả những
câu chuyện trong "Đảo chìm" đều là thật. Thật đến nỗi chính tác giả
Trần Đăng Khoa đã chia sẻ rằng năm 1987 ông đã viết xong cuốn tiểu thuyết dày
300 trang, song vì đọc thấy truyện thật mà hóa giả thành ra vứt vào sọt rác ...". Tập
truyện có 2 phần và ngay chương đầu tiên đã có tên: "Vị tướng già và chàng
lính trẻ" thuật lại cuộc đối thoại của vị tướng già và chàng lính trẻ trên một đảo chìm Trường Sa năm xưa. Vị tướng già ở
đây chính là Đô đốc Giáp Văn Cương - Đô đốc đầu tiên của Việt Nam đã luôn hết
mình thực hiện nhiệm vụ giữ gìn biển đảo mà Đại tướng Võ Nguyên Giáp giao phó. "Cuộc
đối thoại tuy ngắn ngủi nhưng phần nào dựng lên được hình tượng của một vị Đô đốc
luôn quan tâm sát sao đến đời sống, lắng nghe tâm sự của những người lính hải
quân. Kiên cường giữ từng tấc đất hương hỏa cha ông, "dù chỉ có đá sỏi gió
cát thế này, ta cũng phải canh giữ, một tấc không đi, một ly không rời, dẫu có
phải đổi bằng xương máu ...". Dưới
đây là đoạn trích chương 1 của cuốn tiểu thuyết này:
“.... Gọi tiểu thuyết mi ni, nhưng đây lại là truyện thật
mà tôi không hề hư cấu, bịa đặt. Chuyện xảy ra ở Đảo Chìm. Nhưng trước khi đến
xứ Đảo Chìm, tôi muốn mời bạn đọc ghé qua một hòn đảo nổi. Lính Đảo Chìm gọi là
Thủ đô Trường Sa. Thủ đô Trường Sa là một hòn đảo rất bé. Nó bé tới mức, người
đời khó mà tưởng tượng được. Đến nỗi, một nhà thơ đã phải thốt lên: "Đảo
nhỏ quá, nói một câu là hết".
Tôi đã tới cái
hòn đảo "Nói một chữ là hết" ấy. Nó chỉ là một vũng cát lờ phờ, to chừng
một cái nong phơi thóc, vừa đủ chỗ để dựng một cái lều bạt dã chiến. Tư lệnh Hải
quân Giáp Văn Cương cũng đã đến đây, đã ngủ một đêm trên hòn đảo này trong một
chuyến đi tuần biển.
- Vất vả không,
các cậu? Tư
lệnh hỏi một cậu lính trẻ, tóc đỏ quạch như tôm luộc, da đen cháy, người chắc nịch
như một thỏi sắt đã tôi qua lửa. Cậu lính trẻ cười khì khì:
- Báo cáo bố,
cũng tàm tạm thôi ạ!
- Ở đây thì mọi
thứ đều thiếu thốn rồi. - Giọng Tư lệnh bùi ngùi - Nhưng cái gì cần nhất, cấp
thiết nhất, các cậu cứ nói thẳng với mình. Bộ tư lệnh sẽ tạo mọi điều kiện giúp
đỡ các cậu.
- Thế bố cho con
được nói thật nhé!
- Ừ, thì phải
nói thật chứ! - Tư lệnh mỉm cười. - Chả lẽ tớ già thế này, còn lặn lội vượt
sóng gió ra đây với các cậu, để rồi rốt cuộc, lại nghe các cậu nói dối à?
- Nhưng bố không
được phê phán con lãng mạn cơ ....
- Cái thằng! Tao
còn lãng mạn hơn mày ấy!
Anh lính trẻ
nhìn mái đầu bạc trắng của Tư lệnh, cười hồn nhiên:
- Thế thì, con đề
nghị bố thế này nhé! Bận sau, nếu bố ra đảo, bố chịu khó giắt lưng cho chúng
con vài cô gái ....
Anh lính trẻ bỗng
bối rối trước cái nhìn ngỡ ngàng của Tư lệnh. "Thì con đã vòi bố trước rồi,
là bố phải tha thứ cho con, không được phê phán con lãng mạn".
- Chúng mày muốn
nghe hát hả? Muốn xem văn công hả?
- Không, không!
- Anh lính bỗng luống cuống. - Con đâu dám có voi đòi tiên! Văn công xem ra xa
vời quá! Chúng con chỉ muốn bố mang ra đây vài cô nuôi quân thôi! Các cô ấy chẳng
phải hát hò gì. Chỉ mặc tấm áo phin trắng, cái quần lụa đen, đi phơ phất trên đảo,
để chúng con ngắm, chúng con "chỉnh" mắt. Chứ mắt mũi chúng con, bố
thấy đấy, sang vành hết cả rồi!
Tư lệnh cười ha
hả. Anh lính trẻ cũng cười. Chưa bao giờ tôi được nghe cuộc đối thoại kỳ lạ như
thế. Sau đó, quả như niềm ao ước của anh lính trẻ, các cô gái lần lượt ra thăm
đảo. Không phải cánh nuôi quân mà các cô văn công mặt hoa da phấn hẳn hoi.
Trông cô nào cũng đẹp, cũng thơm phức và lộng lẫy như những nàng tiên cá. Các
cô múa hát và khâu vá cho chiến sĩ. Nhiều anh áo quần còn mới nguyên, cũng bí mật
xé ra, rồi nhờ các cô vá. Thế là từ đấy, lần nào Tư lệnh ra đảo, các chiến sĩ
cũng được dự những bữa tiệc mắt linh đình. Nhưng đó là chuyện sau này, còn chiều
ấy, ngồi bên Tư lệnh trên mặt cát nóng bỏng như rang, mặc dù mặt trời đã lặn xuống
biển lâu rồi, anh lính trẻ quê xứ Nghệ thực sự coi Tư lệnh như một người đồng đội
thân thiết. Anh lắc lắc đầu gối Tư lệnh:
- Bố thấy Vuơng
quốc của chúng con thế nào?
Tư lệnh đưa mắt
nhìn suốt rẻo cát trống trơn, rồi lại nhìn cái lều bạt dã chiến cứ hộc lên
trong gió tựa hồ một con ngựa bất kham, đang lồng lộn như muốn rứt tung mấy sợi
xích sắt căng ghì xuống đảo mà phóng đi cùng bầy gió hoang dã.
- Đẹp, nền nếp.
Đúng quân phong quân kỷ. Ở đây mà giữ được như thế này là tốt lắm rồi. - Giọng
Tư lệnh bỗng bùi ngùi. - Tất nhiên là vất vả! Chúng mày rất vất vả! Tao biết!
Nhưng khổ nỗi đây lại là Tổ quốc, là đất đai hương hoả của ông cha, thì dù chỉ
có đá sỏi gió cát thế này, ta cũng phải canh giữ, một tấc không đi, một ly
không rời, dẫu có phải đổi bằng xương máu...
- Vâng, con hiểu!
Con hiểu, bố ạ!
Tư lệnh ôm lấy
đôi vai trần cháy khét nắng gió của người lính trẻ xứ Nghệ. Đôi mắt ông bỗng
cay xè, ầng ậng nước. Anh lính trẻ cũng nắm chặt bàn tay xù xì thô ráp của Tư lệnh:
- Bố đừng lo!
Chúng con ở đây quen rồi! Khổ mấy chúng con cũng chịu được! Nhưng đúng như bố
nói đấy. Rất vất vả, cực nhọc. Nhiều lúc mệt quá, con liều nghĩ, hay là ta cứ tạm
giấu quách đảo đi!
Tư lệnh ngạc nhiên: -
Giấu đảo à? Mày nói gì lạ thế? Giấu thế nào?
Anh lính trẻ vui
vẻ: -
Bố cứ cho con mượn tạm cái xẻng. Chỉ ba tiếng là con giấu xong đảo thôi! Mà
không đến ba tiếng đâu. Chỉ tiếng rưỡi đồng hồ là con xúc xong chỗ cát này cho
xuống biển, đố kẻ thù nào nhìn thấy đảo, có muốn cướp đảo cũng chịu!
Tư lệnh cười
vang, cười đến giàn giụa nước mắt. Rồi ông lóp nhóp đánh xuồng về tàu. Con tàu
bấy giờ đang bập bềnh buông neo ngay bên ngoài mép san hô. Và thật bất ngờ, lát
sau, ông trở lại với chiếc xẻng còn mới coóng.
- Đây! Xẻng đây!
Không phải mượn đâu. Tớ tặng luôn cậu đấy để cậu giấu đảo!
Cứ tưởng anh
lính trẻ sẽ lắc đầu quầy quậy. Nào ngờ anh vồ vập đón chiếc xẻng từ tay Tư lệnh.
Và sáng sớm hôm sau, khi Tư lệnh đánh xuồng trở lại đảo thì thấy anh chàng đang
cởi trần, sì sụp lặn ngụp cùng với chiếc xẻng của Tư lệnh. Nhưng anh không xúc
cát đổ xuống biển, mà lấy cán xẻng khẽ bẩy từng tảng đá san hô chìm sâu dưới mấy
mét nước, rồi lụi cụi khuân lên, đắp quanh chân đảo, giữ cho cát khỏi bay.
- Mày làm cái gì
thế mày? Giấu đảo à?
- Dạ, báo cáo bố,
con mở mang bờ cõi ạ! - Anh lính cười khục khục, gương mặt nhấp nhoá nước - Mà,
mà, đúng ra, đúng ra con chỉ "buông neo" cho Tổ quốc khỏi bị trôi dạt
thôi! ...”
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét