Có nhiều nguyên nhân cả khách
quan và chủ quan làm cho một bộ phận cán bộ sợ trách nhiệm. Nguyên nhân khách
quan chủ yếu đến từ những tác động của mặt trái cơ chế thị trường, khi mà ở đó,
của cải, vật chất, tiền bạc được đề cao, là lợi ích tối thượng của các chủ thể
kinh tế; lối sống thực dụng, vị kỉ, thờ ơ, vô cảm có điều kiện tồn tại và lây
lan. Cán bộ sống và làm việc trong môi trường đó khó có thể tránh khỏi những
tác động tiêu cực về mặt tâm lý, tư tưởng, lối sống, và kéo theo là sự tính
toán lợi ích cá nhân trong quá trình thực hiện chức trách, nhiệm vụ. Tuy nhiên,
nguyên nhân chủ quan vẫn là chính, biểu hiện trên hai góc độ: cá
nhân và tổ chức.
Đối với cá nhân, sợ trách nhiệm chủ yếu là do cán bộ thiếu bản
lĩnh, hoặc thiếu tu dưỡng phẩm chất đạo
đức, hoặc thiếu
năng lực, hoặc sa vào chủ nghĩa cá nhân.
Vì thiếu bản lĩnh mà cán bộ
thiếu dũng khí đấu tranh, không dám nói ra chính kiến của mình, nhất là trong
sinh hoạt lãnh đạo, tự phê bình và phê bình, vì sợ nói ra lỡ có “động chạm” sẽ
bị đồng nghiệp, đồng chí của mình không ưa, không ủng hộ, thế nên chọn cách “dĩ
hòa vi quý”, “gió chiều nào theo chiều ấy”. Cán bộ thiếu bản lĩnh thì không dám
làm, vì sợ làm sai sẽ ảnh hưởng đến chức vụ công tác của mình, thế nên chọn
cách làm máy móc những gì cấp trên chỉ đạo, không cần đột phá, đổi mới, sáng
tạo. Và đương nhiên, vì thiếu bản lĩnh mà cán bộ không dám chịu trách nhiệm,
không dám đương đầu với khó khăn, thử thách.
Vì thiếu tu dưỡng phẩm chất
đạo đức mà cán bộ dễ nảy sinh thái độ thờ ơ, vô cảm trước những vấn đề khó
khăn, bức xúc của tập thể, của xã hội, của nhân dân. Từ đó, dẫn đến tình trạng
phó thác, ỷ lại cho tổ chức, cho cấp trên, thiếu đôn đốc, kiểm tra, không sâu
sát cơ sở, xa rời quần chúng. Vì thiếu tu dưỡng phẩm chất đạo đức mà cán bộ
thiếu đi liêm sỉ, không có lòng tự trọng khi đùn đẩy trách nhiệm, né tránh
trách nhiệm, không thấy hổ thẹn khi bản thân trách nhiệm thấp, không hoàn thành
hoặc hoàn thành nhiệm vụ ở mức thấp.
Khi cán bộ hội tụ đầy đủ bản
lĩnh, phẩm chất đạo đức nhưng lại thiếu năng lực, hay nói cách khác năng lực
không đáp ứng với yêu cầu chức trách, nhiệm vụ được giao, thì cũng dễ dẫn đến
sợ trách nhiệm. Bởi, thiếu năng lực nên trước mỗi công việc, nhất là việc khó,
việc mới, cán bộ không biết quyết định thế nào cho đúng, triển khai thế nào cho
hiệu quả, làm gì cũng sợ sai, sợ bị phê bình, chất vấn, thế nên đùn đẩy trách
nhiệm cho người khác, nơi khác trở thành giải pháp an toàn. Có thể nói, cán bộ
thiếu năng lực so với yêu cầu đòi hỏi của cương vị công tác sẽ dẫn đến thiếu
quyết đoán, mặc dù có đầy đủ bản lĩnh và tinh thần trách nhiệm. Trong cuộc đấu
tranh phòng, chống tham nhũng, lãng phí, tiêu cực thời gian qua, nhiều cán bộ
đã bị xử lý kỷ luật6, bị kết án do “thiếu trách nhiệm gây hậu quả
nghiêm trọng” theo Điều 360 Bộ luật hình sự; có bị cáo khai trước tòa do không
đủ năng lực quản lý nên để xảy ra hậu quả nghiêm trọng mà bản thân không lường
trước được? Tình hình ấy, xét ở chừng mực nào đó, nó làm cho không ít cán bộ
thiếu năng lực công tác trở nên sợ trách nhiệm, đùn đẩy trách nhiệm.
Một nguyên nhân chủ yếu nữa
làm cho cán bộ sợ trách nhiệm chính là chủ nghĩa cá nhân. Nghị quyết Trung ương
4 (khóa XII) chỉ rõ: một bộ phận cán bộ, đảng viên “sa vào chủ nghĩa cá nhân
ích kỷ, hẹp hòi, bị cám dỗ bởi các lợi ích vật chất, không làm tròn trách
nhiệm, bổn phận của mình trước Đảng, trước dân”7. Những cán bộ mang
trong mình chủ nghĩa cá nhân thường biểu hiện: trước mỗi quyết định, mỗi việc
làm, họ luôn tính toán được gì, mất gì cho bản thân; việc dễ, thuận lợi thì
xung phong đi đầu, gặp khó khăn thì né tránh; khi thành công thì tranh phần,
lúc thất bại thì đổ lỗi; được lợi cho bản thân thì hăng hái làm, không có lợi
cho bản thân thì thoái thác, đùn đẩy. Họ thường so bì thiệt hơn: làm đúng được
lợi cho tập thể, làm sai cá nhân mình chịu trách nhiệm chính. Và “làm nhiều sai
nhiều, làm ít sai ít, không làm không sai” tưởng chừng chỉ là cách nói trào
phúng, nhưng lại trở thành phương châm sống và làm việc của không ít cán bộ,
nhất là những cán bộ chỉ lo vun vén lợi ích cá nhân, chỉ chăm chăm giữ cho chắc
“cái ghế” của mình.
Đối với tổ chức, để cán bộ sợ trách nhiệm là do tổ chức làm chưa
tốt công tác cán bộ và chưa có cơ chế, chính sách hữu hiệu để phát huy tính
năng động, sáng tạo của cán bộ, cũng như trong bảo vệ, kiểm tra, giám sát, phê
bình và xử lý cán bộ sai phạm.
“Cán bộ là nhân tố quyết định
sự thành bại của cách mạng; công tác cán bộ là khâu “then chốt” của công tác
xây dựng Đảng và hệ thống chính trị”8; đó là quan điểm đúng đắn,
nhất quán của Đảng ta. Công tác cán bộ có nhiều khâu, như: đánh giá cán bộ, quy
hoạch cán bộ, đào tạo, bồi dưỡng cán bộ, bố trí, sử dụng cán bộ, điều động,
luân chuyển cán bộ, phân cấp và quản lý cán bộ, kiểm tra, giám sát, khen
thưởng, kỷ luật và thực hiện chế độ, chính sách đối với cán bộ. Làm tốt các
khâu, các bước trong công tác cán bộ sẽ làm cho đội ngũ cán bộ của Đảng ngày
càng trong sạch, vững mạnh, đáp ứng với yêu cầu nhiệm vụ cách mạng. Tuy nhiên,
trên thực tế, công tác cán bộ ở nhiều nơi chưa đáp ứng yêu cầu của Đảng và mong
muốn của nhân dân. Đại hội XIII của Đảng chỉ rõ: “Đánh giá cán bộ vẫn là khâu
yếu, mặc dù đã có nhiều đổi mới nhưng vẫn còn không ít trường hợp chưa phản ánh
đúng thực chất. Việc bổ nhiệm, giới thiệu cán bộ ứng cử có nơi chưa bảo đảm
tiêu chuẩn, điều kiện, quy trình, cá biệt có nơi bố trí người nhà, người thân
chưa đủ uy tín”.
Những hạn chế, tiêu cực trong
công tác cán bộ làm cho việc bố trí cán bộ không tương xứng với cương vị công
tác về cả phẩm chất và năng lực, trách nhiệm và uy tín, “tâm” và “tầm”. Công
việc đảm nhiệm vượt quá khả năng thực tế của cán bộ sẽ làm cho cán bộ sợ chính
công việc được giao đảm nhiệm. Trường hợp cán bộ do “chạy chức”, “chạy quyền”
mà có được chức vụ công tác, thì rõ ràng công tác cán bộ ở đó đã phát sinh tiêu
cực và bản thân cán bộ ấy đã sa vào chủ nghĩa cá nhân. Suy cho cùng, sợ trách
nhiệm cũng theo đó mà sinh ra.
Cùng với đó, tình trạng tổ
chức không có cơ chế, chính sách hoặc cơ chế, chính sách chưa đủ mạnh để khuyến
khích, bảo vệ cán bộ có tinh thần “bảy dám: dám nghĩ, dám nói, dám làm, dám
chịu trách nhiệm, dám đổi mới, sáng tạo, dám đương đầu với khó khăn, thử thách
và dám hành động vì lới ích chung” và kiểm tra, giám sát, phê bình, xử lý cán
bộ thiếu trách nhiệm cũng là một trong những nguyên nhân làm cho cán bộ sợ
trách nhiệm, đùn đẩy trách nhiệm. Làm việc trong một tổ chức, cán bộ luôn mong
muốn kết quả, thành tích làm việc của mình được tổ chức ghi nhận, đánh giá
đúng. Khi cán bộ luôn nỗ lực công tác, năng động, sáng tạo, hành động vì lợi
ích chung, nhưng không được cấp trên, tổ chức ghi nhận, bảo vệ những cống hiến
của họ, thì tất yếu sẽ làm cho sự nỗ lực ấy bị bào mòn. Và lẽ đương nhiên dẫn
đến là chưa tạo động lực để cán bộ toàn tâm, toàn ý với công việc. Đây vừa là
hạn chế trong công tác cán bộ, vừa là một nguyên nhân làm cho cán bộ giảm sút ý
chí và tinh thần trách nhiệm.
Mặt khác, tổ chức chưa có các
cơ chế, chính sách đủ mạnh trong kiểm tra, giám sát, kiểm soát việc thực thi
quyền lực; chưa phân định rõ thẩm quyền và trách nhiệm trong giải quyết công
việc; chưa có chế tài xử lý nghiêm những hành vi vi phạm; việc thực hiện miễn
nhiệm, từ chức chưa được thực hiện quyết liệt. Việc đấu tranh tự phê bình và
phê bình đối với biểu hiện sợ trách nhiệm trong cán bộ chưa được thực hiện
thường xuyên trong các cấp ủy, tổ chức đảng, cơ quan, đơn vị, v.v. Đây cũng là
một trong những căn nguyên góp phần không nhỏ làm cho những cán bộ sợ trách
nhiệm, thiếu trách nhiệm vẫn tiếp tục yên vị trên “ghế” của mình; làm cho tình
trạng né tránh trách nhiệm, đùn đẩy trách nhiệm vẫn tiếp tục có cơ hội tồn tại.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét