Việt Nam có chính sách nhất quán là tôn trọng và bảo đảm quyền
tự do tín ngưỡng, tôn giáo của công dân; các tôn giáo đều bình đẳng trước pháp
luật. Không được phân biệt đối xử vì lý do tín ngưỡng, tôn giáo hay vi phạm quyền
tự do tín ngưỡng, tôn giáo của công dân. Không được lợi dụng quyền tự do tín
ngưỡng, tôn giáo để phá hoại hoà bình, độc lập, thống nhất đất nước; kích động
bạo lực hoặc tuyên truyền chiến tranh, tuyên truyền trái với pháp luật, chính
sách của Nhà nước; chia rẽ nhân dân, chia rẽ các dân tộc, chia rẽ tôn giáo; gây
rối trật tự công cộng, xâm hại đến tính mạng, sức khoẻ, nhân phẩm, danh dự, tài
sản của người khác, cản trở việc thực hiện quyền và nghĩa vụ công dân; hoạt động
mê tín dị đoan và thực hiện các hành vi vi phạm pháp luật khác. Điều đó đã quy
định rõ trong Hiến pháp và pháp luật của nước ta.
Nghị quyết Trung ương 7 (khóa IX) khẳng định “Tín ngưỡng,
tôn giáo là nhu cầu tinh thần của một bộ phận nhân dân, đang và sẽ tồn tại cùng
dân tộc trong quá trình xây dựng Chủ nghĩa xã hội ở Việt Nam. Đồng bào các tôn
giáo là một bộ phận của khối đại đoàn kết toàn dân tộc. Thực hiện nhất quán
chính sách tôn trọng và bảo đảm quyền tự do tín ngưỡng tôn giáo, theo hoặc
không theo một tôn giáo nào, quyền sinh hoạt tôn giáo bình thường theo đúng
pháp luật”. Nghị quyết Đại hội lần thứ XII của Đảng cũng đã chỉ rõ: “Quan tâm
và tạo điều kiện cho các tôn giáo sinh hoạt theo Hiến chương, Điều lệ của tổ chức
tôn giáo đã được Nhà nước công nhận theo quy định của pháp luật, đóng góp tích
cực vào sự nghiệp xây dựng và bảo vệ đất nước”.
Các Hiến pháp của nước ta năm 1946, năm 1959, năm 1980, năm
1992 và năm 2013 đều thể hiện rõ quan điểm nhất quán và xuyên suốt là tôn trọng
quyền tự do, tín ngưỡng tôn giáo của nhân dân. Điều 24, Hiến pháp năm 2013 ghi
rõ: “Mọi người có quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo theo hoặc không theo một tôn
giáo nào. Các tôn giáo bình đẳng trước pháp luật. Nhà nước tôn trọng và bảo hộ
quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo. Không ai được xâm phạm tự do tín ngưỡng, tôn
giáo hoặc lợi dụng tín ngưỡng, tôn giáo để vi phạm pháp luật”.
Năm 2016, Quốc hội ban hành Luật Tín ngưỡng, tôn giáo và
Chính phủ có Nghị định hướng dẫn tổ chức thực hiện. Đây là cơ sở pháp lý quan
trọng phù hợp với yêu cầu của hoạt động tín ngưỡng, tôn giáo trong thời kỳ mới
của đất nước, đồng thời thể hiện sự tiếp tục hoàn thiện hệ thống pháp luật bảo
đảm hơn nữa quyền tự do tôn giáo của nhân dân.
Tuy nhiên, một bộ phận nhỏ chức sắc và tín đồ một số tôn
giáo không nhận ra thực tế này. Họ có nhiều tham vọng chính trị và bị tác động,
ảnh hưởng bởi luận điệu tuyên truyền, lôi kéo, kích động của các thế lực thù địch
ở trong và ngoài nước, nên đã có những hành động cực đoan, quá khích chống lại
chủ trương, chính sách của Đảng, pháp luật của Nhà nước về tôn giáo nói riêng
và trên các lĩnh vực nói chung. Họ đã lợi dụng tôn giáo, lợi dụng quyền tự do
tín ngưỡng tôn giáo để kích động và tiến hành các hoạt động chống chính quyền,
chống chế độ xã hội chủ nghĩa dưới chiêu bài “đấu tranh cho tự do tôn giáo, dân
chủ, nhân quyền”. Họ đã liên kết và phụ họa với các thế lực thù địch, các phần
tử phản động, chống đối ở cả trong và ngoài nước trong hoạt động chống Nhà nước
Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam.
Chiêu bài của họ là đối lập tôn giáo với chế độ xã hội chủ
nghĩa, tách các tôn giáo khỏi khối đại đoàn kết toàn dân tộc trong sự nghiệp
cách mạng của nhân dân Việt Nam. Để thực hiện điều đó, họ sử dụng các thủ đoạn
xuyên tạc chủ trương, chính sách của Đảng và Nhà nước về tôn giáo, bịa đặt, vu
cáo cấp chính quyền phân biệt đối xử, đàn áp tôn giáo để kích động, chia rẽ
trong nước và hạ thấp uy tín Việt Nam trên trường quốc tế… Họ coi các đối tượng
cực đoan chống đối trong các tôn giáo là lực lượng nòng cốt để lôi kéo tập hợp
quần chúng làm đối trọng với Đảng, Nhà nước và thu hút sự chú ý của cộng đồng
quốc tế. Cùng với việc hậu thuẫn cho các lực lượng này hoạt động chống phá đất
nước, họ còn phối hợp chặt chẽ với các cá nhân, tổ chức quốc tế thiếu thiện chí
để bịa đặt, xuyên tạc tình hình tự do tôn giáo ở Việt Nam. Họ cho rằng Chính phủ
Việt Nam đàn áp mọi tôn giáo, thường bắt giữ những người biểu tình ôn hòa đòi hỏi
"tự do" tín ngưỡng và "tự do" thờ phụng. Nhiều tổ chức tôn
giáo không được Chính phủ công nhận và không cấp giấy phép sinh hoạt… Đây là những
luận điệu bịa đặt cũ rích được lặp đi, lặp lại với ý đồ chính trị xấu xa.
Điều đó không chỉ gây khó khăn cho công tác tôn giáo mà còn
là nguyên nhân và điều kiện để các thế lực thù địch lợi dụng các hoạt động tôn
giáo vi phạm pháp luật để gây chia rẽ đoàn kết dân tộc, gây mất an ninh chính
trị, trật tự, an toàn xã hội; thành lập các hội, nhóm mang danh tôn giáo, đạo lạ,
gây mất đoàn kết dân tộc và đe dọa ổn định chính trị - xã hội; hoạt động tín
ngưỡng, tôn giáo mê tín, trục lợi, làm lệch chuẩn văn hóa, đạo đức xã hội.
Nhà nước ta bên cạnh việc tôn trọng và bảo đảm quyền tự do
tín ngưỡng, tôn giáo, cũng nghiêm cấm mọi hoạt động lợi dụng vấn đề tôn giáo để
vi phạm pháp luật, xâm phạm quyền và lợi ích hợp pháp của Nhà nước và công dân.
Bất kỳ ai, nếu vi phạm pháp luật dù với bất cứ lý do gì đều sẽ bị xử lý nghiêm minh
theo đúng pháp luật.
Có thể khẳng định, những luận điệu cho rằng Việt Nam vi phạm
tự do tín ngưỡng, tôn giáo chỉ là những đánh giá chủ quan, phiến diện của một số
người thiếu thiện chí với Việt Nam. Những luận điệu sai trái này không thể làm
khó Việt Nam trên con đường xây dựng đất nước giàu đẹp, văn minh, mở rộng hợp
tác, giao lưu trên trường quốc tế./.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét