Có chuyện một cán bộ vừa bị kỷ luật do vi phạm nhưng không nhận thức rõ khuyết điểm cá nhân để tự sửa chữa, lại huênh hoang livestream, viết bài đăng lên tài khoản facebook cá nhân bày tỏ sự không vừa lòng và kêu gọi cộng đồng lên tiếng bảo vệ mình?! Nhiều người không hiểu nội dung vụ việc nên đã vô tư a dua, lớn tiếng đặt điều, lên án tập thể, cơ quan chức năng.
Rồi lại thêm chuyện một số cá nhân do phẩm
chất, năng lực chưa đáp ứng yêu cầu, nhiệm vụ công tác, bị tổ chức thải loại,
buộc phải nghỉ chế độ theo yêu cầu tinh giản biên chế, được hưởng các chế độ
đãi ngộ theo đúng quy định... nhưng có vẻ trong lòng ấm ức nên cố tình “trở cờ”
với tổ chức. Các vị này “hồn nhiên” mang những chuyện nội bộ, cả những việc có
yếu tố bí mật (theo quy định của Nhà nước) để công khai trên diễn đàn xã hội.
Tệ hơn, họ coi đó như một phương tiện hòng "câu like", "câu
view" hoặc “nói cho bõ tức”...
Phải khẳng định ngay, những cá nhân nêu trên
đã tự đánh mất mình, rơi vào “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa”. Họ đã mặc nhiên
quay lưng với chính hệ tư tưởng, quan điểm, lý tưởng cống hiến trong suốt quãng
đời công tác trước đây của bản thân. Chính họ đã tự xúc phạm, giẫm đạp lên quá
khứ của chính mình!
Vì sao lại thế? Có muôn nghìn câu trả lời.
Cũng thấy rõ muôn vàn lý do, nguyên nhân đưa đến thực trạng đó. Nào là do những
xích mích, mất lòng trong hàng ngũ lúc còn đương chức; do về hưu phải đối diện
với sự cô đơn, cô độc, lại có nhiều thời gian nên “rảnh rỗi sinh nông nổi”; do
thiếu thông tin, không tìm hiểu cặn kẽ sự việc... nên nhận thức phiến diện, cực
đoan; do tác động từ âm mưu, thủ đoạn của kẻ thù, nhất là khi chúng xác định
nhóm công dân này là một trong những đối tượng có thể tập trung lợi dụng, lôi
kéo...
Thế nhưng, dù căn nguyên ra sao thì vấn đề cốt
tử vẫn nằm ở bản lĩnh chính trị và bản chất của những người từng khoác lên mình
màu áo đảng viên và danh dự, tư cách người cán bộ cách mạng. Thực tế cho thấy,
một khi cán bộ thật sự có bản lĩnh, chí công, vô tư phục vụ tổ chức, cơ quan,
đơn vị, sống chân thành, tử tế với đồng chí, đồng đội lúc đương chức thì khi
nghỉ hưu, rời tổ chức, họ vẫn một lòng gắn bó với sự nghiệp của tập thể. Họ vẫn
theo dõi, quan sát từng bước phát triển, trưởng thành của tổ chức, xem đó là
nguồn hạnh phúc của mình. Thậm chí, nhiều người còn chủ động tham mưu, hiến kế,
giúp đỡ thế hệ đi sau hoàn thành nhiệm vụ. Nhiều cán bộ khi nghỉ hưu hoặc luân
chuyển đi nơi khác... vẫn nhận được sự quan tâm, động viên, kính trọng của đồng
nghiệp, anh em nơi cơ quan cũ. Cấp trên đương chức, nhân viên, đồng nghiệp vẫn
thường xuyên lui tới thăm hỏi, trò chuyện, giữ mối liên hệ mật thiết, sẻ chia
vui buồn. Ngược lại, những kẻ đã, đang và sẽ hống hách, rao giảng, kêu than
trên mạng xã hội thì lúc đương chức tâm địa có lẽ cũng có vấn đề...
Nói như vậy sẽ không hẳn là đúng với mọi
trường hợp, mà câu chuyện này còn chịu sự chi phối đa chiều bởi các quy luật
tâm lý-xã hội. Có nghĩa, bất cứ ai nghỉ hưu, bị thải loại, rời xa tổ chức cũ...
cũng đều ít nhiều rơi vào các biểu hiện, vấn đề của tư tưởng, tâm lý. Con người
ta sẽ không tránh khỏi những nỗi buồn khách quan và sự hẫng hụt về mặt tinh
thần khi phải bắt đầu một nếp sống mới. Nói như vậy để thấy, việc quan tâm, làm
tốt công tác tư tưởng cho đối tượng sắp nghỉ hưu, đối tượng tinh giản... cần
phải được cấp ủy, lãnh đạo, chỉ huy các cấp tiến hành thường xuyên, liên tục.
Bởi có một thực tế là, ở một số cơ quan, đơn vị hiện nay, việc tiến hành công
tác tư tưởng cho cán bộ trước và sau khi nghỉ công tác vẫn bị coi nhẹ, ít có sự
động viên, quan tâm thường xuyên.
Thế nhưng, dù các tác động khách quan có đến
mức nào đi chăng nữa thì yếu tố chủ quan vẫn giữ vai trò quyết định. Nhiều cá
nhân trước khi nghỉ hưu vẫn mưu toan giữ ghế, tham vọng bám trụ lại tổ chức vì
quyền lợi riêng nên thật khó chiến thắng được sự xung đột tâm lý cá nhân. Và
nhất là khi mưu cầu tư lợi không đạt được thì sinh ra bệnh tư tưởng, rồi “giận
cá chém thớt”, làm những chuyện trái khoáy... khiến dư luận phải dị nghị, xem
thường!
Nhiều chuyên gia tâm lý cho rằng: Trong khi
toàn Đảng và cả hệ thống chính trị đang quyết liệt thực hiện chủ trương “có
lên, có xuống, có vào, có ra” thì tinh thần này phải được thấu triệt đến mọi
cấp, mọi ngành, mọi địa phương. Từng cấp ủy, tổ chức phải đẩy mạnh giáo dục để
cán bộ lúc đương chức luôn thông suốt về tư tưởng, nhận thức rõ việc nghỉ hưu,
rời tổ chức là việc đương nhiên, tất yếu. Từng cá nhân phải cố gắng duy trì
quan điểm dù đang công tác hay nghỉ công tác thì đều giữ đúng chức phận của
mình; là người đảng viên kiên định, kiên trung của Đảng. Có được tư duy và cách
nghĩ đó thì chắc chắn việc nghỉ hưu, rời tổ chức sẽ tự nó trở nên thanh thản,
nhẹ nhàng...
Còn xét dưới góc độ tổ chức, đối với những
trường hợp vừa rời tập thể đã hòa vào đám đông một cách tiêu cực thì cần phải
được cấp có thẩm quyền nhận diện, đấu tranh phê bình nghiêm khắc; thậm chí xử
lý nghiêm minh theo quy định của pháp luật để giáo dục chung. Thực tế nhiều năm
qua cho thấy, những trường hợp như đã nêu ở trên diễn ra khá phổ biến, ở nhiều
cơ quan, đơn vị, nhưng việc xử lý vẫn chưa triệt để, nghiêm khắc. Có chăng chỉ
là sự nhắc nhở, động viên, đối thoại, cảnh tỉnh... rồi “đâu lại vào đấy”. Do
vậy, cùng với giáo dục, thuyết phục, các cơ quan chức năng cần có thái độ quyết
liệt xử lý thực trạng này. Khi phát hiện các đối tượng lợi dụng mạng xã hội để
nói xấu Đảng, chế độ, bôi nhọ tổ chức, cơ quan, đơn vị thì kiên quyết xử lý
nghiêm minh đến cùng, đúng người, đúng mức độ vi phạm, “không có vùng cấm,
không có ngoại lệ”...
Làm cán bộ, đảng viên của Đảng thì cần phải
khắc ghi và hiểu sâu sắc lời dạy quý báu của Chủ tịch Hồ Chí Minh: "Một
dân tộc, một đảng và mỗi con người, ngày hôm qua là vĩ đại, có sức hấp dẫn lớn,
không nhất định hôm nay và ngày mai vẫn được mọi người yêu mến và ca ngợi, nếu
lòng dạ không trong sáng nữa, nếu sa vào chủ nghĩa cá nhân".
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét