Tham ô, tham nhũng, tiêu cực là “những căn bệnh nan y, nguy hiểm” không chỉ gây hại về kinh tế, mà còn làm suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống; làm hư hỏng cán bộ, đảng viên; suy yếu bộ máy của Đảng, Nhà nước; xói mòn lòng tin của nhân dân; làm cho trắng đen, thật giả, đúng sai, phải trái, tốt xấu và các chuẩn mực đạo đức, văn hóa, xã hội “bị đảo lộn”…
Đây là một trong bốn nguy cơ đe dọa sinh mệnh của Đảng, sự
an nguy của chế độ, lợi ích quốc gia – dân tộc, hạnh phúc của nhân dân. Vì vậy,
đấu tranh phòng, chống tham nhũng, tiêu cực là “cuộc chiến đấu trong thời bình”
vô cùng gay go, quyết liệt và phức tạp, là “cuộc đấu trí, đấu lý và sức mạnh”
giữa cái tốt và cái xấu, cái cũ và cái mới, cái tiến bộ và thoái bộ; giữa đạo đức
cách mạng và kẻ địch “giấu mặt” – những thói hư, tật xấu, tệ tham ô, lãng phí,
quan liêu…, những thế lực “ngầm” cản bước, ngăn đường chúng ta đi lên CNXH, phá
hoại cuộc sống hòa bình, hạnh phúc của nhân dân.
Dưới sự lãnh đạo của Đảng, đứng đầu là đồng chí Tổng Bí thư
Nguyễn Phú Trọng, từ năm 2013, Ban Chỉ đạo Trung ương về phòng, chống tham
nhũng được thành lập; công tác đấu tranh phòng, chống tham nhũng được tiến hành
ráo riết, quyết liệt, được nhân dân cả nước hoan nghênh, đồng tình, ủng hộ vì
cuộc chiến đấu này đã và đang phát triển đúng định hướng, đạt nhiều kết quả
quan trọng.
Qua thực tiễn tổ chức lãnh đạo, chỉ đạo cuộc chiến đấu này,
nhất là phòng, chống suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống; chức
năng, nhiệm vụ của Ban Chỉ đạo Trung ương về phòng, chống tham nhũng được bổ
sung, hoàn thiện,đi vào nền nếp, có chiều sâu, đã gắn kết chặt chẽ, đồng bộ, thống
nhất giữa “phòng” với“chống”; giữa phòng, chống tham nhũng với phòng, chống
tiêu cực; đấu tranh phòng, chống tham nhũng, tiêu cực với phòng, chống các quan
điểm sai trái trong lĩnh vực này, đem lại luồng sinh khí mới trong xã hội ta.
Thế nhưng, do nhận thức, trình độ hiểu biết và quan niệm
khác nhau, lại được các thế lực xấu “hậu thuẫn”, trên các trang mạng xã hội,
tài liệu phản động vẫn còn có những ý kiến khác nhau về cuộc chiến đấu cam go,
quyết liệt và phức tạp này. Ngoài các thông tin, ý kiến đánh giá tốt, cơ bản đồng
tình, ủng hộ; đó đây, vẫn còn không ít ý kiến chưa đồng thuận, thậm chí trái
chiều, bài xích, châm chính, xuyên tạc bản chất cuộc đấu tranh phòng, chống
tham nhũng, tiêu cực rất đáng để chúng ta suy ngẫm, phải có biện pháp tăng cường
xây dựng, củng cố niềm tin của nhân dân vào cuộc chiến đấu không nghỉ, không ngừng.
Gần đây, có ý kiến cho rằng đấu tranh phòng, chống tham
nhũng, tiêu cực ở nước ta là “cuộc đấu đá nội bộ”, là “cuộc thanh trừng”, loại
trừ lẫn nhau giữa các “phe cánh”, “sự tranh giành quyền lực” giữa phe Đảng với
các phe Nhà nước, Quốc hội, Chính phủ và các “nhóm lợi ích” của phái miền Bắc,
miền Trung và miền Nam”
Có ý kiến cho rằng “đấu tranh phòng, chống tham nhũng là cái
cớ để duy trì sự độc tôn, độc quyền, toàn trị của đảng cộng sản”, là “sự thắng
thế của phe Đảng đối với phe Nhà nước”, v.v..
Ý kiến khác lại cho rằng “nếu Đảng quá tập trung vào đấu
tranh phòng, chống tham nhũng, tiêu cực sẽ làm cho đội ngũ cán bộ “nhụt chí”,
vì lo sợ “mất chức, mất quyền” nên “chùn chân, lùi bước”, không dám nghĩ, dám
làm vì sợ trách nhiệm “sợ sai lầm trong quá khứ bị khui ra”, “lòi đôi tay nhúng
chàm và cái đuôi tham nhũng trước đây”; vả lại, “làm nhiều thì khuyết điểm nhiều,
lại không thể chia nhau lợi ích, nhận quà biếu xén” nên tạm “dừng tay, nghe
ngóng, chờ thời”. Đây là nguyên nhân của sự trì trệ, “chậm giải ngân” trong thời
gian qua; đã làm “chậm” sự phát triển của đất nước.
Một số ý kiến khác lại cho rằng giữa tham nhũng và tiêu cực
không có liên hệ gì với nhau, vì “tham nhũng là tham nhũng”, “tiêu cực là tiêu
cực”, mỗi loại có phạm vi, mức độ, đối tượng khác nhau; không thể cấy ghép hai
thứ này vào với nhau “thành một phạm trù” để bổ sung thêm chức năng, nhiệm vụ,
tăng thêm quyền lực cho Tổng Bí thư, cho Ban Chỉ đạo Trung ương về phòng, chống
tham nhũng; làm như thế là phình to bộ máy, đưa “tay chân”, “cánh hẩu vào tổ chức
này để tăng cường lực lượng, tạo uy thế so với các nhóm lợi ích đảng” và “bội
chi ngân sách, tăng gánh nặng cho dân”.
Có người không hiểu hoặc cố tình xuyên tạc bản chất cuộc đấu
tranh phòng, chống tham nhũng, tiêu cực với động cơ sai, dụng ý xấu; cho rằng
tham nhũng, tham ô, nhũng nhiễu là hiện tượng xã hội tiêu cực, xấu xa mà thời
nào, chế độ nào, quốc gia nào cũng có. Đó là “khuyết tật bẩm sinh” của quyền lực,
của “chế độ đảng cộng sản độc quyền, toàn trị”. Hơn nữa, “các quốc gia văn minh
cũng tiến hành đấu tranh chống tham nhũng nhưng không đạt hiệu quả”.
Từ đó, họ cho rằng “tham nhũng là một phần tất yếu của cuộc
sống”; “xã hội cần có nó để có dân chủ, các phe phái kiểm soát lẫn nhau, kiềm
chế lẫn nhau”. Vì thế, không nhất thiết phải thành lập Ban Chỉ đạo Trung ương về
phòng, chống tham nhũng, tiêu cực; không cần gán ghép “tham nhũng” với “tiêu cực”;
không cần đẩy mạnh đấu tranh phòng, chống tham nhũng, tiêu cực; không cần “chạy
đôn chạy đáo” làm gì cho mệt sức, tốn công, tốn kém tiền thuế của dân; để công
sức, tiền của làm việc khác…vv…
Tác giả: Lê Khắc
Huy - Lớp 49A
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét