Nhận diện và đấu tranh với quan điểm sai trái
về sở hữu đất đai
Lợi dụng việc toàn dân đang đóng góp ý kiến cho dự án Luật Đất đai (sửa đổi), các thế lực xấu từ bên ngoài đã tăng cường chống phá.
Họ đưa
ra các quan điểm phủ nhận sạch trơn giá trị của việc đất đai thuộc sở hữu
toàn dân và xuyên tạc rằng quy định như vậy để tạo điều kiện cho "chính
quyền cướp đất của dân", là trở lực cho phát triển kinh tế. Họ cho
rằng để chống tham nhũng, tiêu cực, để thúc đẩy phát triển kinh tế Việt
Nam phải thừa nhận sở hữu tư nhân về đất đai hoặc thừa nhận chế độ đa sở
hữu đất đai. Có thể thấy, việc đồng nhất vấn đề sở hữu toàn dân về đất đai
với thực trạng tham nhũng, tiêu cực có liên quan tới đất đai là sự đánh tráo
giá trị, không đúng bản chất của vấn đề, chỉ lừa phỉnh được những người thiếu
hiểu biết về vấn đề này.
Tại
sao phải thực hiện sở hữu toàn dân về đất đai?
Trước
hết cần khẳng định rằng, đất đai thuộc sở hữu toàn dân không phải là một thuật
ngữ lý thuyết, trừu tượng, không có giá trị thực thi, không phải là sự giáo
điều được du nhập từ Liên Xô vào Việt Nam như một số ý kiến trên các trang
mạng, các diễn đàn đã cố ý bóp méo, gây hiểu lầm. Quan điểm đất đai thuộc sở
hữu toàn dân thể hiện đúng bản chất của Nhà nước ta là Nhà nước của nhân dân, do nhân dân,
vì nhân dân. Chế độ sở hữu toàn dân về đất đai lần đầu tiên được ghi nhận trong
Hiến pháp năm 1980 dựa trên cơ sở lý luận về tính tất yếu khách quan của việc
xã hội hóa đất đai. Từ đó tới nay, qua một số lần sửa đổi Hiến pháp và sửa đổi
Luật Đất đai, Đảng ta luôn kiên định quan điểm đất đai thuộc sở hữu toàn dân,
giao cho Nhà nước là đại diện chủ sở hữu, thống nhất quản lý và sử dụng hiệu quả.
Quan điểm này được Nhà nước thể chế hóa trong Hiến pháp và pháp luật qua nhiều
thời kỳ. Hiến pháp 2013 và Luật Đất đai 2013 đều quy định rõ vấn đề này. Nghị
quyết số 18-NQ/TW ngày 16-6-2022 của Ban Chấp hành Trung ương Đảng khóa XIII về
quản lý sử dụng đất và dự thảo Luật Đất đai (sửa đổi) đang được đưa ra lấy ý
kiến toàn dân cũng một lần nữa khẳng định: Đất đai thuộc sở hữu toàn dân.
Chế độ sở hữu toàn dân về đất đai đã góp phần quan trọng duy trì ổn định chính
trị-xã hội (CT-XH), bảo đảm quốc phòng, an ninh của đất nước, bảo đảm sinh kế
cho người nông dân. Thực tế đã cho thấy, quan điểm trên là đúng đắn, phù hợp
với chế độ CT-XH, đặc điểm văn hóa, lịch sử và điều kiện tự nhiên của nước ta.
Đó là vì:
Thứ
nhất, xuất phát từ đặc điểm của Nhà nước ta là "tất cả quyền lực Nhà nước
thuộc về nhân dân", thì nhân dân phải là chủ sở hữu đối với tư liệu sản
xuất đặc biệt quý giá của quốc gia là đất đai. Ðất đai là thành quả của sự
nghiệp dựng nước và giữ nước lâu dài của cả dân tộc, là thành quả từ công sức,
xương máu của bao thế hệ, không thể để cho một số người nào đó có quyền độc
chiếm sở hữu. Ðất đai của quốc gia dân tộc phải thuộc sở hữu chung của toàn dân
và được sử dụng phục vụ cho mục đích chung của toàn dân tộc, của nhân dân.
Thứ
hai, sở hữu toàn dân về đất đai tạo điều kiện để những người lao động tiếp cận
đất đai tự do. Phải tạo cơ chế công bằng ngay từ gốc, tức là người lao động
phải có tư liệu sản xuất, trong đó có đất đai, để lao động mưu sinh.
Thứ
ba, trong điều kiện nước ta, việc thiết lập chế độ sở hữu tư nhân về đất đai là
một yếu tố cản trở đầu tư cho phát triển kinh
tế-xã hội (KT-XH). Bởi vì, trong chế độ sở hữu tư nhân đất đai,
không ai có quyền ngăn cản người chủ đất sử dụng đất theo ý họ, vì đất là tài
sản riêng của họ. Lý do này còn khiến đất đai có xu hướng được sử dụng không
hiệu quả, chỉ bảo vệ lợi ích của chủ đất mà không quan tâm tới lợi ích sinh tồn
của phần lớn dân cư, khi cần xây dựng những công trình công cộng thì sở hữu tư
nhân về đất đai sẽ gây ra những trở lực lớn. Sở hữu tư nhân đất đai còn dẫn đến
kết quả không mong muốn là tập trung đất đai trong tay một số người có nhiều
tiền, hệ quả là có người sở hữu quá nhiều đất, người lại không có tấc đất cắm
dùi. Điều này sẽ gây bất ổn xã hội. Với việc quy định chế độ sở hữu toàn dân về
đất đai trong Hiến pháp, khi phần lớn công dân bị bất lợi trong phân chia lợi
ích từ đất đai, thì Nhà nước có thể sửa Luật Ðất đai phục vụ mục đích chung của
công dân, sửa chữa những mất công bằng trong phân phối lợi ích từ đất đai do cơ
chế thị trường đem lại. Nếu Hiến pháp tuyên bố sở hữu tư nhân về đất đai thì
nhân danh quyền chủ sở hữu, bộ phận nhỏ dân cư sở hữu nhiều đất đai sẽ không
cho phép phần lớn còn lại thay đổi chế độ phân phối lợi ích từ đất đai.
Thứ
tư, chế độ sở hữu toàn dân về đất đai tránh cho xã hội Việt Nam rơi vào tình
trạng bất ổn do một số người có thể đòi hỏi xem xét lại các quyết định lịch sử
về đất đai. Nếu thừa nhận sở hữu tư nhân đất đai hoặc đa sở hữu về đất đai, sẽ
diễn ra các cuộc tranh chấp đòi lại quyền sở hữu nhà, đất trong quá khứ mà
không cần tính đến các yếu tố lịch sử và hiện trạng, như vậy xã hội dễ lâm vào
tình trạng bất ổn.
Thứ
năm, nếu thừa nhận sở hữu tư nhân đất đai và cho phép người nước ngoài thỏa
thuận mua bán đất với tư nhân thì nguy cơ mất chủ quyền lãnh thổ từ hệ lụy của
nền kinh tế thị trường sẽ thành hiện thực. Đã có nhiều bài học nhãn tiền của
một số nước trên thế giới về vấn đề này...
Quyền
của người dân đối với đất đai được tôn trọng
Cũng
có những ý kiến sai trái cho rằng sở hữu toàn dân về đất đai khiến đất đai trở
thành vô chủ, không được sử dụng hiệu quả và không thể trở thành vốn. Thực tế
thì Luật Đất đai năm 2013 và các văn bản pháp luật liên quan đã trao cho người
sử dụng đất khá nhiều quyền: Sử dụng (theo quy hoạch của Nhà nước), chuyển
nhượng, thế chấp vay vốn, thừa kế, góp vốn... Về cơ bản, người sử dụng đất
ở Việt Nam đã có gần hết quyền của chủ sở hữu cho phép họ đầu tư, sử dụng đất
hiệu quả theo năng lực của họ. Một số hạn chế của quyền chủ sở hữu mà người sử
dụng đất không có là: Không được tùy ý chuyển mục đích sử dụng đất; hạn điền;
thời gian giao đất hữu hạn; phải giao lại đất cho Nhà nước để sử dụng vào mục
đích quốc phòng, an ninh, mục đích công cộng. Tương ứng với mở rộng quyền cho
người sử dụng đất, quyền của cơ quan nhà nước với tư cách đại diện cho toàn dân
thống nhất quản lý đất đai trong cả nước được quy định trên các mặt sau: Quy
định mục đích sử dụng cho từng thửa đất (bằng quy hoạch, kế hoạch sử dụng đất);
thu hồi đất, giao đất, cho thuê đất, công nhận quyền sử dụng đất, cho phép
chuyển mục đích sử dụng và quy định thời hạn sử dụng đất; quyết định giá đất;
quyết định chính sách điều tiết phần giá trị tăng thêm từ đất không phải do
người sử dụng đất tạo ra.
Người
sử dụng đất giữ lại cho mình hầu hết quyền của người sở hữu như chiếm giữ, sử
dụng, giao dịch trên thị trường đất đai, thế chấp và thừa kế. Người dân chỉ
giao lại cho Nhà nước một số quyền như: Quyền xây dựng quy hoạch, kế hoạch
tổng thể sử dụng đất đai để cho hoạt động sử dụng đất đai của từng cá nhân và
tổ chức không làm giảm hiệu quả sử dụng đất đai chung của quốc gia. Nhà nước
phải hoàn thành nhiệm vụ xây dựng quy hoạch, kế hoạch và giám sát tuân thủ quy
hoạch, kế hoạch cho tốt. Quyền bảo vệ đất đai và môi trường để ngăn cản những
hành vi vụ lợi cá nhân của người dân làm tổn hại lợi ích chung. Quyền bảo hộ
quyền chính đáng của dân cư đối với đất đai đã được quy định theo luật. Quyền
bảo toàn lãnh thổ quốc gia trước các hành vi xâm phạm của nước ngoài. Người dân
phải cung cấp tài chính qua thuế sử dụng đất cho Nhà nước để duy trì các hoạt
động của mình.
So
sánh với luật đất đai của một số nước duy trì tư hữu về đất đai, quyền của
người sử dụng đất của Việt Nam cũng không có chênh lệch đáng kể.
Như vậy, không có sự khác biệt lớn về phương diện tạo quyền tự chủ cho
người sản xuất, kinh doanh sử dụng đất hiệu quả giữa chế độ sở hữu toàn dân về
đất đai của nước ta và chế độ tư hữu đất đai ở một số nước.
Sở
hữu toàn dân về đất đai không phải là nguyên nhân của tham nhũng, tiêu cực
Về
bản chất, sở hữu toàn dân về đất đai không phải là nguồn gốc của nạn tham
nhũng, tiêu cực và thực tế phức tạp hiện nay về đất đai. Thực trạng quản lý, sử
dụng đất đai đang đặt ra nhiều vấn đề phải giải quyết bắt nguồn không phải từ
bản chất vốn có của sở hữu toàn dân về đất đai, mà bắt nguồn từ sự yếu kém kéo
dài trong việc không hiện thực hóa thiết chế thực hiện chế độ sở hữu toàn dân
về đất đai; bắt nguồn từ hệ lụy yếu kém trong quản lý đất đai.
Luật
Đất đai năm 2013 và phương thức Nhà nước thực hiện luật nói trên có nhiều điểm
chưa hợp lý cần phải khắc phục. Vấn đề gây bức xúc nhất hiện nay ở nước ta là ở
chất lượng, thái độ thực thi Luật Đất đai của cơ quan và công chức nhà nước
chưa tốt, tồn tại quá nhiều trường hợp lạm dụng quyền lực công phục vụ cho mục tiêu
riêng của cá nhân, của gia đình, của nhóm lợi ích. Một số trường hợp cơ quan
nhà nước thu hồi đất của dân không đúng quy định của pháp luật. Sự giàu có bất
thường của không ít đại gia kinh doanh bất động sản ở nước ta thời gian qua có
tác động từ mức chênh lệch giá quá lớn trong các dự án chuyển đổi đất nông
nghiệp thành đất đô thị và giá đất đền bù cho người có quyền sử dụng đất hợp
pháp. Tình trạng quy hoạch bị điều chỉnh tùy tiện, quy hoạch treo, tình trạng
đất thu hồi bị bỏ hoang còn người mất đất lâm vào tình trạng thất nghiệp, khó
khăn... cho thấy quản lý của Nhà nước chưa tương xứng với yêu cầu cần phải có
trong chế độ sở hữu toàn dân.
Những
vấn đề này không thể giải quyết bằng cách chuyển toàn bộ quyền quản lý đó cho
khu vực tư nhân thông qua tư hữu hóa hoặc đa dạng hóa sở hữu đất đai. Vì làm
như vậy thì chỉ khiến tình hình thêm phức tạp, những rủi ro khó lường hết hậu
quả. Ngược lại, chỉ có thể giải quyết tốt các vấn đề này bằng việc đẩy mạnh cải
cách trong các cơ quan nhà nước, minh bạch hóa, công khai hóa cơ chế quản lý,
sử dụng đất đai; siết chặt kỷ luật và trách nhiệm giải trình của công chức và
chuyển giao cho người dân những quyền mà người sử dụng đất thực thi có lợi hơn
cơ quan nhà nước.
Để
hạn chế tình trạng thu hồi đất một cách tùy tiện ảnh hưởng tới lợi ích của
người sử dụng đất, Nghị quyết số 18-NQ/TW ngày 16-6-2022 của Ban Chấp hành
Trung ương Đảng khóa XIII đã định hướng quy định cụ thể hơn về thẩm quyền, mục
đích, phạm vi thu hồi đất, điều kiện, tiêu chí cụ thể việc Nhà nước thu hồi đất
để phát triển KT-XH vì lợi ích quốc gia, công cộng. Tiếp tục thực hiện cơ chế
tự thỏa thuận giữa người dân và doanh nghiệp trong chuyển nhượng quyền sử dụng
đất để thực hiện các dự án đô thị, nhà ở thương mại.
Đồng
thời, có lẽ cần nghiên cứu phân chia địa tô chênh lệch giữa xã hội (mà Nhà nước
là đại diện), người có đất bị thu hồi và người nhận đất sử dụng cho mục đích
mới trong giá đất thu hồi. Nhà nước cũng phải nâng cao năng lực sử dụng quy
hoạch, kế hoạch sử dụng đất với tư cách công cụ quản lý vì lợi ích quốc gia.
Thực hiện được tốt những định hướng trên sẽ hạn chế được tác động tiêu cực của
các nhóm lợi ích vào lĩnh vực đất đai.
Sở
hữu toàn dân về đất đai tạo điều kiện để Nhà nước XHCN bảo vệ lợi ích của người
dân tốt nhất. Những sai lầm và thiếu sót của cơ quan nhà nước thời gian qua
trong lĩnh vực đất đai không phải là bản chất của Nhà nước XHCN và có thể sửa
chữa được. Vì thế, cần tỉnh táo nhận thức rõ mưu đồ của kẻ xấu xuyên tạc chính
sách đất đai của Đảng, Nhà nước ta hòng kích động, gây bất ổn môi trường CT-XH
của nước ta. Từ đó, các cơ quan, bộ, ngành, đơn vị, địa phương cần vận động
nhân dân tích cực đóng góp ý kiến chất lượng, hiệu quả cho dự thảo Luật Đất đai
(sửa đổi), kịp thời nhận diện, đấu tranh với các luồng ý kiến sai trái./.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét