Thứ Bảy, 7 tháng 1, 2023

"CÁI TÔI" MỘT BIỂU HIỆN CỦA CHỦ NGHĨA BÁ QUYỀN PHƯƠNG TÂY!

     Đề cao cái tôi là tốt hay xấu? Tốt cũng có và xấu cũng có bạn ạ. Vì chúng ta là những người theo chủ nghĩa duy vật biện chứng nên luôn nhận ra, bất cứ cái gì cũng có hai mặt. Vậy tôi xin góp vài nhời để các bạn rộng đường dư luận. Tôi xin nói mặt tốt của “cái tôi” trước.
     Mặt tốt của “cái tôi” trong cuộc sống ở phương tây là phát huy cao độ khả năng của một con người, của một quốc gia. Nhờ có khai thác khả năng con người ở mức cao mà xã hội phát triển nhanh hơn. Tính tự lập của mỗi người phát triển hơn.
     Nhưng khi “cái tôi” đã phát triển tới mức nào đó thì đôi lúc con người và xã hội đó trở nên ích kỷ, giả dối và lừa lọc.
     Nếu bạn muốn tìm ví dụ về việc đề cao “cái tôi”, xin hãy nhìn sang phương tây. Ở đó “chủ nghĩa cá nhân” (nói nôm na là “cái tôi”) là dòng chủ đạo đã phát triển từ thế kỷ này sang thế kỷ khác. Bây giờ bạn bảo đa số những người dân sống ở các nước phương tây hãy dẹp bỏ chủ nghĩa cá nhân đi thì chẳng khác nào “hái sao trên trời”.
     Các bạn cứ quan sát một gia đình người dân phương tây mà coi. Con cái đến tuổi trưởng thành thì phải tự lập, cha mẹ coi như hết trách nhiệm. Cha mẹ già yếu thì xin mời vào nhà dưỡng lão, con cái hết trách nhiệm. Có lẽ vì thế mà người phương tây dễ dàng xa gia đình, xa nơi chôn nhau cắt rốn hơn người phương đông.
     Đó là nói về gia đình, một “xã hội thu nhỏ”, chứ nói rộng ra một quốc gia thì “cái tôi” cử nổi lên ngồn ngộn như đỉnh núi Everest hay đỉnh Alpe. Điển hình cho việc đề cao “cái tôi”, thứ “chủ nghĩa cá nhân”, đó là chính quyền Mỹ (tôi không dám nói cả nhân dân Mỹ), thực chất là thứ chủ nghĩa này đã kết thành hàng trăm năm rồi, dù chính quyền thuộc thế hệ nào cũng cùng chung những cách hành xử với thế giới.
     Sau chiến tranh thế giới lần thứ II (WW2), có quốc gia nào đi gây ra nhiều cuộc chiến tranh ra nước ngoài như những chính quyền Mỹ? Để làm gì? Để thỏa mãn nhu cầu làm giàu cho nước mình, cho những tập đoàn tư bản, nhất là tập đoàn sản xuất vũ khí. 
     Tạm thời chúng ta bỏ qua cuộc đối đầu giữa các quốc gia đại diện cho các hệ tư tưởng khác nhau, mà ta đi ngay vào cuộc chiến có tính thời sự cao hiện nay, giữa Nga và Ukriane mà thực chất là giữa Nga và NATO. Tại sao có cuộc xung đột đó? Vì NATO mà đứng đầu là Mỹ, không muốn thấy một nước Nga hùng cường. Đó là vì “cái tôi” của Mỹ quá lớn.
     Mỹ muốn kìm chế Nga song lại phải dùng đám tay sai Ukraine. Mỹ muốn những xác chết không phải là người Mỹ mà là người Ukraine. Viết đến đây chúng ta lại nhớ đến chiến lược “thay màu da cho xác chết” mà Mỹ đã áp dụng ở miền Nam Việt Nam, khi đó Mỹ đã thấy khả năng không thể giành chiến thắng, Mỹ phải dùng người Việt để chết thay, nhiều người vì thế mà cho rằng cuộc chiến tranh xâm lược là “nội chiến”. Ngày nay Mỹ cũng áp dụng chiến lược đó ở Ukraine. Chính quyền Mỹ sợ dân chúng Mỹ nổi loạn như khi Mỹ tiến hành cuộc chiến ở Việt Nam, còn vũ khí và tiền bạc thì Mỹ không thiếu. Chiến tranh càng kéo dài Mỹ càng giàu lên. Đó cũng là biểu hiện “cái tôi” của Mỹ.
     Biểu hiện đặc trưng “cái tôi” của chính quyền Mỹ là câu “Nước Mỹ trên hết” của ông cựu Tổng thống Donald Trump. Ngày nay ông đương kim Tổng thống Joe Biden muốn xóa bỏ cái “đặc trưng” đó để mong xóa bỏ ảnh hưởng của phe Cộng hòa, song cứ nhìn cái cách ông điều hành cuộc chiến tại Ukraine và cách đối xử với các đồng minh châu Âu thì bản chất của các chính sách ấy vẫn là “Nước Mỹ trên hết”.
     Bẩn thỉu nhất trong việc đề cao “cái tôi” của Mỹ chính là các hành động của Mỹ đối với các bạn bè đồng minh của mình, như các nước EU và G7. Mỹ không quan tâm đến đời sống của người dân của EU và G7, miễn là Mỹ bán được nhiều vũ khí, miễn là Mỹ bán được khí đốt giá cao, miễn là Mỹ kéo các nhà công nghiệp của châu Âu chạy sang Mỹ để các nước EU trở thành các quốc gia “phi công nghiệp”. Tất cả phải phụ thuộc vào Mỹ. Mỹ sẽ trở thành ông chủ của châu Âu. “Cái tôi” lần này của Mỹ mới lớn và mới vô nhân tính nhất.
     Trái ngược với lối sống phương tây là lối sống “mình vì mọi người, mọi người vì mình” của phương đông. Cuốn phim “Ba chàng ngự lâm” của Pháp khi được công chiếu, chắc hẳn là một ý tưởng mới lạ đối với người dân phương tây, còn đối với người dân phương đông chắc đã quen.
     Người dân phương đông rất coi trọng gia đình, rất kính trọng và biết cách chăm sóc người già, người phương đông ít coi trọng sinh nhật mà lại rất coi trọng ngày giỗ của người quá cố. Vì sao lại thế? Vì chúng ta luôn đặt câu hỏi cho mình, như “công sinh thành thuộc về ai?”, “tại sao ta phải biết ơn những người thân đã qua đời?”. Chính vì thế mà chỉ có Việt Nam ta mới có gần một trăm bốn mươi ngàn “Mẹ Việt Nam anh hùng” và ở địa phương nào cũng có “Nghĩa trang Liệt sĩ’. Trong khi ở nước Mỹ giàu có, gần 60 ngàn lính Mỹ hy sinh ở Việt Nam cũng chỉ có tên trên một bức tường bằng đá lạnh lẽo.
     Mỗi khi có giặc đến nhà, thì hầu hết người dân Việt chúng ta gạt “cái tôi” sang một bên, xung phong ra tiền tuyến để “đền nợ nước, trả thù nhà”. Hỏi có người dân nước nào làm được thế?
     Hôm nay tôi đọc một tin gây xúc động, đó là 4 người con trai của một bà mẹ ở Thanh Hóa đã chung tiền xây 4 ngôi biệt thự chung quanh nơi mẹ ở để được sống cùng mẹ mãi mãi. Đó là một thí dụ điển hình về việc không nghĩ đến “cái tôi” của bản thân mình.
     Cho nên cũng là “cái tôi”, song người phương tây coi đó là “kim chỉ nam” cho mọi hành động, trong khi người phương đông là nghĩ cách đem “cái tôi” ra phục vụ cộng đồng. Xin đừng ai quên, “Mọi người vì mình, mình vì mọi người”, ai mà cuộc sống ích kỷ, hẹp hòi thì sẽ có quả báo.
     Nói thì nói vậy, chứ “cái tôi” luôn hiện hữu, nhất là đối với những kẻ coi thường luật pháp. Chúng phạm pháp vì chúng đề cao “cái tôi” quá mức. Những kẻ đó chỉ có thể dùng pháp luật để trị.
Vậy nhé!./.
Yêu nước ST.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét