Kích động mâu thuẫn, gây xung đột về tôn
giáo là những thủ đoạn được các thế lực thù địch thường xuyên sử dụng nhằm chia
rẽ, phá vỡ khối đại đoàn kết dân tộc, gây mất ổn định trật tự xã hội, hòng làm
suy yếu đất nước ta. Thực tế này đòi hỏi các tổ chức tôn giáo cũng như mọi
người dân trong xã hội phải luôn tỉnh táo, đề cao cảnh giác để không bị lôi kéo
vào các hoạt động phi pháp, gây tổn hại đến khối đoàn kết dân tộc.
Với bản tính hòa đồng, khoan dung tôn giáo, người Việt Nam luôn
cởi mở trong việc du nhập và dung dưỡng nhiều loại hình tôn giáo, tín ngưỡng
khác nhau, nếu các tôn giáo, tín ngưỡng đó không đi ngược lại với lợi ích của
quốc gia, dân tộc, biết tôn trọng văn hóa bản địa. Chính vì thế, dù là một quốc
gia đa tôn giáo, đa dân tộc song nước ta không có hiện tượng xung đột tôn giáo.
Kể từ khi giành được độc lập, Ðảng và Nhà nước ta luôn chú trọng
giữ gìn đoàn kết tôn giáo, chủ động tập hợp, phát huy những giá trị văn hóa,
đạo đức tốt đẹp, huy động nguồn lực của các tôn giáo cho sự phát triển đất
nước.
Các tôn giáo ở Việt Nam luôn gắn bó, đồng hành cùng dân tộc trong
sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc. Nổi bật trong thời gian qua là sự đồng
hành, tham gia tích cực của lực lượng chức sắc, chức việc, nhà tu hành trong
công tác xã hội, phòng, chống dịch, thiện nguyện, xây dựng nếp sống mới… góp phần
quan trọng vào sự phát triển của đất nước, thắt chặt khối đại đoàn kết dân tộc.
Mặc dù vậy, với dã tâm đen tối các thế lực thù địch luôn thực hiện
nhiều âm mưu, thủ đoạn hòng chia rẽ, phá vỡ khối đoàn kết tôn giáo nói riêng,
đại đoàn kết dân tộc nói chung. Chúng lợi dụng triệt để sự phát triển phong
phú, đa dạng của các tôn giáo, tín ngưỡng tại Việt Nam để tung ra các luận điệu
kích động, gây chia rẽ người dân, chia rẽ giữa các tôn giáo với nhau, tạo mâu
thuẫn trong nội bộ tôn giáo. Những năm gần đây, chiêu bài chủ yếu được các tổ
chức phản động, cực đoan thực hiện là xuyên tạc quyền tự do tư tưởng, tự do tín
ngưỡng và tôn giáo trong các công ước quốc tế, ngang nhiên cho rằng đây là một
quyền dân sự tuyệt đối. Chúng cố tình lờ đi quy định tại Công ước quốc tế về
các quyền dân sự và chính trị đã khẳng định: "Quyền tự do bày tỏ tôn giáo
hoặc tín ngưỡng chỉ có thể bị giới hạn bởi pháp luật và khi sự giới hạn đó là
cần thiết để bảo vệ an ninh, trật tự công cộng, sức khỏe hoặc đạo đức xã hội,
hoặc để bảo vệ các quyền và tự do cơ bản của người khác" (khoản 3 Ðiều 18
Công ước).
Những tổ chức, cá nhân phản động, chống phá thường xuyên xúi giục,
lôi kéo một số giáo chức, nhà tu hành và công dân theo tôn giáo tham gia các vụ
việc gây rối an ninh, trật tự, an toàn xã hội dưới vỏ bọc "hoạt động hành
lễ", nhất là trong giai đoạn đại dịch COVID-19 diễn biến phức tạp, chúng
bôi đen sự hình thành và phát triển các giáo hội, xúc phạm, bôi nhọ, danh dự,
nhân phẩm của một số chức sắc tôn giáo. Nguyện vọng thống nhất Phật giáo Việt
Nam của các tổ chức Giáo hội, tổ chức Hội và các Hệ phái Phật giáo vốn rất
chính đáng và mang tính tất yếu khách quan đã bị ngụy tạo trắng trợn là
"chiến dịch triệt hạ những nhân sĩ, tu sĩ Phật giáo có tinh thần phản
kháng việc chính trị hóa tôn giáo này".
Một số tác giả còn dùng nhiều lời lẽ lăng mạ các chức sắc tôn giáo
đức cao, vọng trọng chỉ vì những cá nhân này tham gia ứng cử đại biểu Quốc hội,
đại biểu hội đồng nhân dân, là thành viên của Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, thường
xuyên khuyên nhủ tín đồ tuân thủ chủ trương, đường lối của Ðảng, chính sách,
pháp luật của Nhà nước. Từ đây họ ra sức miệt thị các nhà tu hành bằng nhiều
cụm từ có tính xúc phạm mà lờ đi thực tế là những chức sắc tôn giáo do các giáo
hội bổ nhiệm, tấn phong độc lập, không có bất kỳ sự can thiệp nào của Nhà nước.
Trước thực tế trên, đòi hỏi các cơ quan chức năng phải tiếp tục
hoàn thiện chính sách, pháp luật về tín ngưỡng tôn giáo, bao gồm việc ban hành
nghị định Quy định xử phạt vi phạm hành chính trong lĩnh vực tín ngưỡng, tôn
giáo.
Đẩy mạnh công tác bồi dưỡng, nâng cao năng lực đội ngũ cán bộ làm
công tác tôn giáo, nhất là tại các địa bàn như Tây Bắc, Tây Nguyên, Bắc Trung
Bộ và duyên hải miền trung; xây dựng được một lực lượng làm công tác tôn giáo
có năng lực, nhạy bén và tinh tế trong việc xử lý những điểm nóng về mâu thuẫn,
mất đoàn kết tôn giáo. Không những vậy, họ phải là những cán bộ có ảnh hưởng xã
hội, có tiếng nói, biết tập hợp, đoàn kết các tôn giáo cùng hiệp lực để đương
đầu, giải quyết các khó khăn, thách thức nảy sinh trong cuộc sống.
Tiếp tục gìn giữ truyền thống đoàn kết, tương trợ lẫn nhau vốn đã
tồn tại xuyên suốt trong nhiều thế kỷ ở nước ta. Bởi, chỉ khi các tôn giáo duy
trì và phát huy lẽ sống "tốt đời, đẹp đạo", gắn bó với dân tộc, đồng
hành cùng đất nước, khối đoàn kết tôn giáo mới thật sự là tấm khiên vững chắc
trước sự tấn công của giặc ngoại xâm cho đến các tổ chức thù địch, chống phá
./.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét