NHẬN DIỆN QUAN ĐIỂM SAI
TRÁI VỀ NGUYÊN TẮC TẬP TRUNG DÂN CHỦ
Thứ nhất, nhóm quan điểm sai trái về bản chất,
nội dung của nguyên tắc tập trung dân chủ.
Họ cho rằng tập trung và dân chủ là hai mặt
đối lập, giống như lửa với nước, là hai khái niệm “không thể dung hòa”, không
thể kết hợp, do đó không thể có nguyên tắc tập trung dân chủ. Cũng theo họ, nguyên
nhân cơ bản nhất dẫn đến sự sụp đổ của mô hình xã hội chủ nghĩa và Đảng Cộng
sản ở Liên Xô và các nước Đông Âu bị mất quyền lãnh đạo xã hội là do thực hiện
nguyên tắc tập trung dân chủ quá lâu và họ “khuyên” Đảng ta từ bỏ nguyên tắc
này “càng sớm, càng tốt”; đồng thời, họ kêu gọi bỏ “chế độ thiểu số phục tùng
đa số” thì mới thực sự có “dân chủ”, “sáng tạo”, v.v.
Cần khẳng định rõ: đây là luận điệu nhằm tầm
thường hóa nguyên tắc tổ chức cơ bản của Đảng với mưu đồ phá hoại hòng làm cho
Đảng ta từ bỏ nguyên tắc tập trung dân chủ. Việc chia cắt nguyên tắc vốn thống
nhất, hoặc đem dân chủ đối lập với tập trung là không hiểu đúng nguyên tắc tập
trung dân chủ. Với cách lập luận sai trái này, họ đã không hiểu bản chất, hoặc
cố tình lừa dối người khác để hạ bệ nguyên tắc tập trung dân chủ. Nguyên tắc
tập trung dân chủ là sự thống nhất biện chứng giữa hai thành tố tập trung và
dân chủ. Tập trung trên cơ sở dân chủ, dân chủ có sự lãnh đạo được sự bảo đảm
của tập trung. Có giữ vững tập trung mới có thể phát huy, mở rộng được dân chủ
và bảo đảm dân chủ thực chất. Phát triển dân chủ luôn gắn liền với giữ vững và
tăng cường tập trung, trên cơ sở đó, dân chủ càng phát triển thì tập trung càng
vững chắc. Dân chủ chỉ đối lập với tình trạng độc đoán, chuyên quyền chứ không
đối lập với tập trung; tập trung chỉ đối lập với tình trạng tản mạn, tự do, tùy
tiện, vô tổ chức, vô kỷ luật chứ không đối lập với dân chủ. Tập trung trên cơ
sở dân chủ hoàn toàn khác với tập trung quan liêu. Dân chủ có sự bảo đảm của
tập trung cũng hoàn toàn khác về bản chất với dân chủ hình thức, dân chủ vô
chính phủ.
Nguyên tắc tập trung dân chủ là nguyên tắc
nền tảng để xây dựng Đảng thành một tổ chức chiến đấu chặt chẽ, vừa phát huy
sức mạnh của mỗi cá nhân, vừa tạo nên sức mạnh tổng hợp của tổ chức. Đây là
nguyên tắc chỉ đạo toàn bộ, xuyên suốt quá trình xây dựng tổ chức, sinh hoạt và
hoạt động lãnh đạo của Đảng; quy định cơ cấu, hình thức tổ chức, phương thức,
chế độ thiết lập các cơ quan lãnh đạo của Đảng; xác lập các quy tắc giải quyết
các mối quan hệ trong nội bộ Đảng và cũng là nguyên tắc giữ vai trò chi phối
các nguyên tắc khác của Đảng. Nó làm cho Đảng được xây dựng thành một đội ngũ
có kỷ luật chặt chẽ, có sức chiến đấu cao, phát huy được tính chủ động, năng
động và sáng tạo của cán bộ, đảng viên; bảo đảm cho Đảng luôn là một tổ chức
lãnh đạo, một tổ chức chiến đấu mà không phải là một câu lạc bộ.
Sức mạnh của Đảng là sự thống nhất về chính
trị, tư tưởng, đạo đức, tổ chức và cán bộ; sự thống nhất đó chỉ có thể giữ vững
và biến thành sức mạnh vật chất khi được bảo đảm bằng sự thống nhất về mặt tổ
chức thông qua thực hiện nguyên tắc tập trung dân chủ. Tập trung dân chủ là cơ
sở bảo đảm cho Đảng thực sự là một tổ chức chặt chẽ, đồng bộ, thống nhất từ
Trung ương tới cơ sở. Thực hiện đúng nguyên tắc tập trung dân chủ vừa phát huy
được tính chủ động, sáng tạo, trách nhiệm cao của mỗi cán bộ, đảng viên, tổ
chức đảng, vừa tập trung được trí tuệ và sức mạnh vật chất của toàn Đảng, như
Chủ tịch Hồ Chí Minh đã khẳng định: Đảng ta tuy nhiều người, nhưng khi tiến
đánh thì chỉ như một người.
Thứ hai, nhóm quy kết tình trạng vi phạm
nguyên tắc tập trung dân chủ là “lỗi từ gốc” do độc đảng; Việt Nam muốn dân
chủ, tiến bộ thì “phải chấm dứt sự độc quyền lãnh đạo của Đảng Cộng sản”, từ đó
cổ súy tư tưởng đa nguyên chính trị, đa đảng đối lập.
Đây là âm mưu hết sức thâm độc nằm trong
chiến lược “Diễn biến hòa bình” của các thế lực thù địch, phản động nhằm xóa bỏ
vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam, xóa bỏ định hướng xã hội chủ
nghĩa; kêu gọi đa nguyên chính trị, đa đảng đối lập. Thực tiễn cho thấy: dân
chủ ở một quốc gia không phụ thuộc vào việc ở đó có một hay nhiều đảng mà phụ
thuộc vào bản chất chính của đảng cầm quyền và mức độ dân chủ không tỷ lệ thuận
với sự gia tăng của số lượng các đảng chính trị. Chẳng hạn, Ácmênia có khoảng
40 đảng, Hà Lan có 25 đảng, Na Uy có 23 đảng,... nhưng không thể kết luận
Ácmênia dân chủ hơn Hà Lan, Na Uy. Hiện nay, trên thế giới có khoảng hơn 30
quốc gia theo chế độ một đảng, như: Ăngtigoa, Ảrập Xêút, Baren, Bênanh, Bôxnia,
Cuba, Cômô, Gana, Bờ Biển Ngà, Lào, Libi,... và Việt Nam. Hơn nữa, ngay trong
chủ nghĩa tư bản, có thời kỳ một số quốc gia và vùng lãnh thổ theo chế độ một
đảng duy nhất cầm quyền vẫn bảo đảm dân chủ và phát triển mạnh mẽ. Ví dụ: cho
đến cuối những năm 1980, Singapore, Hàn Quốc, Đài Loan,... vẫn theo chế độ một
đảng duy nhất cầm quyền, nhưng vẫn vươn lên phát triển mạnh mẽ. Điều này cho
thấy hai vấn đề: (1). Chế độ chính trị do một đảng cầm quyền không
phải là đặc điểm chỉ có ở các nước xã hội chủ nghĩa do Đảng Cộng sản lãnh
đạo; (2). Không phải các nước theo chế độ một đảng không bảo đảm
dân chủ.
Trong điều kiện ở Việt Nam,
một đảng lãnh đạo, đó là đảng của giai cấp công nhân, lấy lợi ích giai cấp công
nhân, nhân dân lao động và của cả dân tộc làm mục tiêu xuyên suốt và luôn xây
dựng, chỉnh đốn để đảng thực sự trong sạch, vững mạnh thì tính chất dân chủ,
tiến bộ phụ thuộc vào bản chất, mục đích phục vụ chứ không phụ thuộc số lượng
bao nhiêu đảng.
Từ những luận giải trên, có
thể khẳng định: nguyên tắc tập trung dân chủ đến nay vẫn còn nguyên giá trị,
không “lỗi thời”, các đảng cộng sản và mỗi đảng viên cộng sản không được phép
xa rời, từ bỏ nguyên tắc tập trung dân chủ. Đây là vấn đề sống còn của Đảng. Do
đó, cần tiếp tục nghiên cứu, quán triệt, cụ thể hóa thực hiện nghiêm nguyên tắc
này trong tổ chức và hoạt động của Đảng, làm cơ sở để đấu tranh với các quan
điểm sai trái, thù địch.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét