Trong chế độ tư bản chủ nghĩa, giai cấp công nhân là giai cấp làm thuê do không có tư liệu sản xuất, buộc phải bán sức lao động để sống và lệ thuộc vào thị trường lao động tư bản và trở thành một thứ hàng hóa đặc biệt, chịu mọi sự may rủi của cạnh tranh và mọi sự lên xuống của thị trường với mức độ khác nhau. Công nhân với tư cách là giai cấp bị trị, cũng đã học được nhiều biện pháp đấu tranh hợp pháp từ nền dân chủ tư sản, qua đó tích lũy được nhiều kinh nghiệm đấu tranh chính trị. Tính chất chuyên chế của chế độ chính trị tư sản cũng thúc đẩy giai cấp công nhân cùng với nhân dân lao động đấu tranh chính trị chống áp bức, bất công. Nó rèn luyện các phẩm chất, năng lực của một giai cấp cách mạng như tính tổ chức, tinh thần triệt để cách mạng, khả năng liên minh với giai cấp, tầng lớp khác vừa mang bản chất quốc tế, vừa mang đặc điểm dân tộc. Nhìn chung, thực tiễn chính trị - xã hội của chế độ tư sản tạo ra các điều kiện để hình thành một cách khách quan những phẩm chất cách mạng cho giai cấp công nhân.Từ những phân tích trên đây có thể định nghĩa: "Giai cấp công nhân ngày nay là giai cấp những người lao động hoạt động sản xuất trong các ngành công nghiệp thuộc các trình độ kỹ thuật khác nhau, mà địa vị kinh tế - xã hội thì tùy thuộc vào chế độ xã hội đương thời: ở các nước tư bản, họ là những người không có hoặc về cơ bản không có tư liệu sản xuất phải làm thuê cho giai cấp tư sản và bị giai cấp tư sản bóc lột giá trị thặng dư; ở các nước xã hội chủ nghĩa, họ là những người đã cùng nhân dân lao động làm chủ những tư liệu sản xuất chủ yếu và cùng nhau hợp tác lao động cho mình"[1].
[1]
HĐLLTW: Một số vấn đề về chủ nghĩa Mác - Lênin trong thời đại hiện nay,
NxbCTQG, H.1996, tr97-98
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét