Ngày 04/10/2013, Đại tướng Võ Nguyên Giáp từ trần, toàn dân Việt Nam thương xót trước sự ra đi của vị tướng già dân tộc. Ngày quốc tang, rước linh cữu của Tướng Giáp về đất mẹ Quảng Bình, đoàn xe đưa tiễn Người xếp dài dằng dặc ra đến sân bay.
Hàng năm, vào
ngày giỗ của Tướng Giáp, con đường dẫn vào Vũng Chùa - đảo Yến, Quảng Bình xe lại
xếp hàng dài, đường vào làng An Xá, Lệ Thủy tấp nập người mang hương mang hoa.
Nơi an nghỉ của Người trở thành một khu danh thắng.
Thế đấy, dân
chúng chẳng thờ sai ai bao giờ! Như hàng trăm năm, lễ hội lớn nhất Rạch Giá vẫn
là lễ giỗ Anh hùng Nguyễn Trung Trực, lớn nhất Gò Công là lễ giỗ Trương Định,
còn lễ giỗ Hai Bà Trưng, Đức Thánh Trần, Quang Trung là lễ lớn của người dân cả
nước chúng ta.
Cứ mỗi dịp đến
30/04 hay 07/05, những tin đồn nhảm về “Vị tướng già dân tộc” lại được lan truyền
trên mạng xã hội như một mầm bệnh. Chúng nó cố tình bịa đặt về cái gọi là xung
đột sâu sắc giữa Đại tướng Võ Nguyên Giáp và TBT Lê Duẩn để khơi lên sự thù hằn.
Chúng nó nói rằng Tướng Giáp đã dùng chiến thuật “nướng quân” trong chiến dịch
Điện Biên Phủ, rằng: Nhất tướng công thành vạn cốt khô!
Một đám vô
ơn, tráo trở và đê hèn. Nhưng không hiểu sao chúng vẫn dắt mũi được nhiều người,
những bạn trẻ vẫn thích những thứ gì giật gân và bí ẩn.
Nên nhớ, dân
chẳng thờ sai ai bao giờ!
Sau trận Điện
Biên Phủ, tướng De Castries - Chỉ huy trưởng tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ khi
về Pháp đã phải điều trần trước Ủy ban Điều tra của Bộ Quốc phòng Pháp đã thổn
thức trong bất lực: “Người ta có thể đánh bại một đội quân, chứ không thể đánh
bại được một dân tộc”.
Và người khơi
gợi, truyền cảm hứng tinh thần cho dân tộc ấy trong chiến dịch Điện Biên Phủ
chính là Chủ tịch Hồ Chí Minh và Đại tướng Võ Nguyên Giáp.
Đến ngay như
Bách khoa toàn thư của Pháp cũng phải viết: “Là người tổ chức quân đội nhân
dân, ông Giáp đã thực hiện được một sự tổng hợp độc đáo các học thuyết quân sự
mácxít kết hợp nhuần nhuyễn với truyền thống chống ngoại xâm của dân tộc, vận dụng
khôn khéo vào những điều kiện của một quốc gia có đất đai tương đối hẹp. Võ
Nguyên Giáp đã chứng minh rằng ông có những đức tính ngoài tầm cỡ bình thường
trên mọi lĩnh vực lớn của cuộc chiến tranh.”
Hay như Bách
khoa Bộ quốc phòng Mỹ, xuất bản 1993, có viết về Tướng Giáp như sau: “Tài thao
lược của tướng Giáp về chiến lược, chiến thuật và hậu cần được kết hợp nhuần
nhuyễn với chính trị và ngoại giao... Sức mạnh hơn hẳn về kinh tế, tính ưu việt
về công nghệ cùng với sức mạnh áp đảo về quân sự và hỏa lực khổng lồ của các quốc
gia phương Tây đã phải khuất phục trước tài thao lược của một vị tướng từng một
thời là thầy giáo dạy sử.”
Vâng, Đại tướng
Võ Nguyên Giáp từng là một thầy giáo dạy lịch sử. Nhưng nên nhớ, người thầy ấy
từng thi đỗ ngoại hạng về môn kinh tế - chính trị (năm 1938). Ngay cả Kherian,
giáo sư người Pháp và ông Gaetor Pirou – Đổng lý văn phòng của Thủ tướng Paul
Doumer đều nhất trí muốn đưa Đại tướng sang Pari học tập. Như đã nói, bản thân
là mặt trời thì đâu đâu cũng sẽ rực rỡ, làm thầy giáo thì sẽ tỏa sáng trên bục
giảng, làm vị tướng soái thì “ở trong trướng quyết thắng ngàn dặm”. Võ Nguyên
Giáp chính là con người như thế. Giáo viên dạy sử ấy đã lãnh đạo quân đội ta, từ
vẻn vẹn 34 chiến sĩ với trang bị vũ khí thô sơ trở thành một quân đội chính quy
ngày càng hiện đại với những binh đoàn hùng mạnh ngày nay.
Và chính chủ
tịch Hồ Chí Minh là người đã đưa Võ Nguyên Giáp đến với nghiệp “võ”. Trong cuộc
trả lời phỏng vấn nhà báo Pháp, Daniel Roussel vào năm 1992, Đại tướng Võ
Nguyên Giáp kể lại những ngày đầu đến với nghiệp nhà binh: “Tôi được gặp Hồ Chủ
tịch lần đầu tiên ở Trung Quốc năm 1940. Chính ở đó, một hôm Người đã đề nghị
tôi nghiên cứu vấn đề quân sự. Tôi đã trả lời Bác là tôi quen cầm bút hơn cầm
kiếm. Tôi đã nói nguyên văn như vậy (...) Sau này trở về Việt Nam, ở Pác Bó,
khi chúng tôi thảo luận về sự cần thiết chuẩn bị khởi nghĩa vũ trang, một đồng
chí đã nói: “Khởi nghĩa vũ trang ư? Nhưng chúng ta làm gì có vũ khí?”. Hồ Chủ tịch
trả lời cần ưu tiên vấn đề con người: “Con người trước đã, vũ khí tính sau. Nếu
quần chúng ủng hộ, chúng ta sẽ có tất cả”.
Trong hồi ức
“Điện Biên Phủ, điểm hẹn lịch sử”, Đại tướng Võ Nguyên Giáp từng thổ lộ: “Ngày
hôm đó (tức ngày 24/01/1954) tôi đã thực hiện được một quyết định khó khăn nhất
trong cuộc đời chỉ huy của mình.”
“Nếu quần
chúng ủng hộ, chúng ta sẽ có tất cả!” Pháo đài bất khả xâm phạm của Pháp, được
viện trợ rất lớn từ Mỹ đã bị quật ngã. Và thế là, chúng ta đã từng có một chiến
thắng Điện Biên Phủ “lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu”, đưa tên tuổi Võ
Nguyên Giáp và Việt Nam rạng danh khắp năm châu bốn biển.
Đám lật sử,
chúng từng xuyên tạc và bịa đặt về câu chuyện “đánh nhanh, giải quyết nhanh” của
Tướng Giáp để nói rằng ông “nướng quân” để làm nên chiến thắng lịch sử. Chúng
mày, hãy câm mõm lại. Ở Việt Nam thì Võ Nguyên Giáp luôn là tượng đài bất tử,
là vị đại tướng “quốc sử lưu danh, lòng dân tạc tượng”.
Đại tướng từng
nói: “Tôi sống ngày nào cũng vì đất nước ngày đó”, và nhân dân là người nghiệm
chứng điều đó rõ ràng nhất.
Nên nhớ, dân
chẳng thờ sai ai bao giờ!./.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét