Dù là người có chức, có quyền hay chỉ là nhân viên “thường”, thì “đến tuổi” cũng phải về hưu và theo quy định, họ chuyển sinh hoạt Đảng từ nơi làm việc về địa phương, làm nhiệm vụ của người đảng viên ở nơi họ cư trú. Cũng từ đây, nhiều diễn biến tư tưởng nảy sinh, nhiều đảng viên đã đi “chệch” hướng so với thời gian còn tại chức.
Một số người đã cầm sổ hưu nhưng vẫn muốn chi phối, gây áp lực với người kế nhiệm để được cung phụng, chia sẻ quyền lợi. Họ cho rằng, trước đây mình đã “tạo điều kiện”, “nâng đỡ”, “cất nhắc” đội ngũ lãnh đạo của đơn vị hiện nay nên phải được “đền đáp”. Trong thực tế, đã có người nghỉ hưu rồi vẫn không chịu trả phòng làm việc, ngày ngày vẫn đến cơ quan nhòm ngó, tham gia ý kiến, “mượn” tài sản, can dự vào nhiều quyết sách, gây phiền nhiễu, lãng phí cho đơn vị.
Lại có đảng viên khi còn tại chức thì phát ngôn chỉn chu thận trọng, nhưng khi nghỉ hưu thì lên mạng xã hội đăng bài hoặc bình luận soi mói, chê bai chỗ này chỗ khác, phủ nhận thành quả của thế hệ sau, nghi ngờ năng lực lớp trẻ, đề cao cá nhân mình là đúng, là nhất.
Lại có đảng viên nghỉ hưu lại muốn “phủi” hoàn toàn trách nhiệm bằng cách tự ý đứng ra ngoài hàng ngũ của Đảng. Họ “ém nhẹm” hồ sơ đảng viên, không chuyển sinh hoạt Đảng về nơi cư trú. Nếu ai đó thắc mắc thì họ bao biện rằng “đã chuyển sinh hoạt về quê”. Có người lấy lý do đi làm ăn xa, sức khỏe yếu để xin nghỉ sinh hoạt. Tóm lại, họ không còn mặn mà với tổ chức Đảng mà họ từng phấn đấu và ngưỡng vọng. Vì sao như vậy? Vì lúc này hai chữ đảng viên không còn tác dụng để họ “làm quan, phát tài”. Họ chỉ còn thấy phiền toái khi phải tham gia sinh hoạt, phải đóng đảng phí và thực hiện nhiệm vụ nơi cư trú. Việc đảng viên “nhạt” Đảng là hiện tượng tuy chưa phổ biến và chưa có con số thống kê nhưng cũng rất đáng lưu tâm...
Đảng ta đã nhận diện rõ hiện tượng này không chỉ với đảng viên nghỉ hưu. Nghị quyết Hội nghị lần thứ tư Ban Chấp hành Trung ương Đảng khóa XII đã chỉ ra một trong 9 biểu hiện suy thoái về tư tưởng chính trị, đó là: “Phai nhạt lý tưởng cách mạng; dao động, giảm sút niềm tin vào mục tiêu độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội”. Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng cũng đã nói đến “căn bệnh” thờ ơ, vô cảm, thiếu trách nhiệm và hiện tượng “nhạt Đảng”. Nói cách khác, đó là biểu hiện suy thoái tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, không giữ được bản chất cách mạng của người đảng viên.
Ngoài những người tự rời Đảng, còn có một bộ phận đảng viên nghỉ hưu vẫn tham gia sinh hoạt, đóng đảng phí đầy đủ nhưng xác định “mũ ni che tai”, “thứ nhất ngồi lì, thứ nhì đồng ý”, họ truyền tai nhau quan điểm: Về hưu rồi thì không nói, không làm gì cả, giữ cái “mác” cho “oai” lý lịch và con cháu sau này dễ được kết nạp hoặc cất nhắc.
Xác định như thế nên không khí cuộc họp chi bộ tẻ nhạt và hình thức. Khi cần lấy biểu quyết, hầu hết giơ tay nhất trí. Các buổi học tập nghị quyết họ đến “đánh trống ghi tên”, làm việc riêng và ra về trước. Việc gì cần kêu gọi tinh thần đảng viên, họ đóng góp ở mức thấp nhất. Họ mờ nhạt trong đội ngũ và trong mắt quần chúng dù vẫn có tên trong danh sách đảng viên. Họ đã quên lời thề năm xưa “suốt đời phấn đấu cho mục đích, lý tưởng của Đảng” và “luôn gắn bó mật thiết với nhân dân”.
Nguyên nhân dẫn đến những biểu hiện kể trên đã được phân tích trong các tài liệu của Đảng. Tuy nhiên, một nguyên nhân, theo tôi, ít được nhắc tới, đó là việc kết nạp đảng viên ở một số đơn vị, địa phương còn dễ dãi. Để đạt chỉ tiêu phát triển đảng viên, còn có hiện tượng tổ chức, đơn vị “vận động” quần chúng vào Đảng, cả khi người đó chưa mong muốn và chưa hiểu rõ về Đảng. Nghi lễ của nhiều buổi kết nạp Đảng kém trang trọng. Có quần chúng mặc váy ngắn, áo không cổ trong lễ kết nạp mình; đa số cầm giấy đọc lời tuyên thệ chứ không học thuộc lòng như trước kia. Trong thời gian dự bị, họ ít được giao nhiệm vụ thử thách, việc nhận xét chuyển Đảng chính thức đôi khi còn cả nể, “dĩ hòa vi quý”. “Đầu vào” như thế là một trong nhiều nguyên nhân dẫn đến “tự diễn biến, tự chuyển hóa” trong đội ngũ đảng viên.
Thiết nghĩ, mỗi đảng viên khi đứng vào hàng ngũ của Đảng phải được xem xét nghiêm khắc từ bước đầu tiên đến khi họ nghỉ hưu. Tổ chức đảng nơi đảng viên về sinh hoạt cần có mối liên hệ với nơi đảng viên làm việc để chủ động đón nhận và giao nhiệm vụ. Tổ chức đảng cấp xã/phường cần tổ chức rà soát, đối chiếu để nắm lực lượng đảng viên về hưu. Tổ chức đảng cấp trên cần ban hành bộ tiêu chí đánh giá, chấm điểm, xếp loại đảng viên cho phù hợp với vị trí, vai trò, nhiệm vụ của đảng viên khi đã nghỉ hưu, tránh tình trạng dùng chung mẫu với đảng viên đương chức. Tổ chức đảng cấp trên cũng cần quy định nội dung các cuộc họp chi bộ sao cho thiết thực, tránh qua loa, hình thức.
Nhận diện thực tế để đảng viên phải/được phát huy khả năng, vai trò cả khi họ nghỉ hưu là việc cần làm. Bởi đảng viên nghỉ hưu chính là “tấm gương” gần nhất để quần chúng soi vào./.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét