"Trường Sơn đông, Trường Sơn tây/ bên nắng đốt, bên mưa quây/ Em dang tay, em xòe tay/ chẳng thể nào xua tan mây, chẳng thể nào mà che anh được..."
Ca khúc Sợi nhớ sợi thương của nhạc sĩ Phan Huỳnh Điểu phổ theo thơ Thúy Bắc, vẫn dạt dào và tràn đầy cảm xúc khiến người nghe bồi hồi khó tả. Lời thơ nồng nàn vẽ nên một tình yêu đầy lãng mạn, trong sáng đến thần kỳ, huyền thoại.
Tác giả đã dùng từ “sợi” của nhà thơ Thúy Bắc. Nỗi nhớ được cụ thể hóa thành đơn vị sợi nhỏ nhoi mà sao bền chặt, dài lâu đến thế! Từng sợi thương li ti kết lại thành mái che rợp đầy nhung nhớ của những cô gái Trường Sơn từ bên đông nắng dội gửi sang phía tây mịt mù mưa gió cho người yêu trên dặm dài chiến đấu. Vô vàn sợi nhớ đan thành vòm xanh mát rượi mong được che mát cho người dấu yêu trên đường hành quân chang chang nắng lửa. Giữa khung cảnh khốc liệt của đạn bom, mất mát, hy sinh vẫn sáng bừng lên tình yêu mãnh liệt. Tình yêu lứa đôi, tình yêu quê hương đất nước hòa quyện vào nhau như không thể nào ngăn cách được.
Tình yêu trong ca khúc ấy của nhạc sĩ Phan Huỳnh Điểu sao mà vĩ đại, bao dung đến thế. Cô gái đã quên hết đường mình đi cũng cheo leo đồi dốc, mưa giăng sùi sụt, lũ rừng hung hãn, nắng bỏng cháy da, bom đạn mịt mù cùng trăm ngàn gian khổ khác để chắt lọc hết ngọt ngào, ấm áp, dịu dàng dành cho người yêu. Qua ca khúc Sợi nhớ sợi thương còn thấy được sự cuống quít đáng yêu, nỗi niềm day dứt âu lo của cô gái vì đã dang hết tay, xòe rộng tay vẫn chẳng thể nào che mưa dầm, nắng dãi cho người thương.
Dẫu gian nguy, dẫu cận kề với hy sinh mất mát mà tình yêu những người lính giành cho nhau vẫn lạc quan, yêu đời và nồng nàn đến như vậy.
Với từ “nghiêng” trong bài hát. Nhạc sĩ Phan Huỳnh Điểu đã cố ý lặp lại hai lần câu “Mà em nghiêng hết ấy mấy về phương anh” một cách thật tài tình. Từ “nghiêng” chủ đạo trong câu thơ hòa cùng nhịp điệu trữ tình của bản nhạc khiến cho người nghe một cảm xúc dâng trào và cảm thấy cuộc đời đẹp quá vì tình yêu được cho đi với một người biết đón nhận. Tình yêu trong sáng, không vụ lợi làm cỏ hoa tươi hồng trong nắng cháy, khiến chim rừng thánh thót giữa mưa giông. Chỉ có tình yêu như thế thì mới có thể chẻ ra được trăm ngàn sợi nhớ thương, thủy chung và bền bỉ./.
St
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét