Nhân có
dịp về quê ăn cỗ, có mấy bác nông dân hỏi tôi, tại sao bây giờ Đảng ta lại có
một bộ phận tri thức trở cờ ra mặt như thế? Tôi cũng phải khảng khái mà trả lời
rằng, xã hội nào, đất nước nào chả có kẻ phản nghịch vậy các bác.
Ngay cả
một cơ quan tình báo đồ sộ của Cục tình báo quốc gia Mỹ - nơi mà những nhân
viên làm việc theo mật mã, khẩu lệnh, nơi mà sự im lặng và lòng tin được đặt
lên tuyệt đối; một khi bí mật, dù chỉ một chút "rò rỉ" thì cái giá
phải trả cực kỳ đắt, nhưng ở đó còn có kẻ bất trung, bất tín thì ở Việt Nam làm
sao tuyệt đối không được bác.
Nhưng ở
Việt Nam thì những kẻ như thế người ta gọi là "ăn no húng tụng" rồi
sinh ra "ăn cháo đá bát". Chính họ đã được Đảng, Nhà nước trọng dụng
nhưng khi không đủ điều kiện để sắp xếp các vị trí cao hơn theo tham vọng cá
nhân của họ thì bệnh công thần, vị kỷ, chủ nghĩa cá nhân, bất mãn của họ bắt
đầu nảy sinh, người thì bỉ bôi chế độ, kẻ thì xúc phạm tiền nhân. Lương bổng,
hưu trí họ vẫn nhận theo luật định, họ không tự trọng để từ bỏ những thứ đó mà
còn nhận đều đều để sống rồi suốt ngày oằn mình nói sảng, ăn cơm Cộng sản nhưng
lại chửi Cộng sản đủ thứ thế đó!
Tôi lấy ví
dụ cho các bác thế này, ông Chu Hảo, sinh năm 1940, ông này bị kỷ luật, khai
trừ đảng: Vô Trách nhiệm trong quản lý dẫn đến hỏa hoạn thiêu trụi toàn bộ máy
móc sản xuất, tài liệu công trình nghiên cứu sản xuất máy tính nội địa đầu tiên
ở Việt Nam, trị giá hàng triệu USD (năm 1988), biến khu công nghệ cao Hòa Lạc
thành khu đất nuôi bò trong thời gian làm Thứ trưởng; khi làm Giám đốc Nhà xuất
bản Tri thức, sản xuất những ấn phẩm có nội dung đi ngược lại đường lối chính
sách của Đảng, Nhà nước. Cấu kết với đám “dân chủ” thường xuyên có những hoạt
động tuyên truyền chống phá Đảng và Nhà nước.
Rồi ông
Nguyễn Đình Cống. sinh năm 1937, nguyên là Phó Giáo sư-tiến sỹ giảng dạy tại
trường đại học Xây dựng , “thông báo từ bỏ đảng “ ngày 3/2/2016, từng được
Đảng, Nhà nước ưu ái cử đi đào tạo, học tập, nghiên cứu tại Liên Xô. Về nước,
trở thành người thành đạt, khi về hưu, công danh sự nghiệp khó ai sánh bằng.
Nhưng chính lúc này, ông ta “trở cờ” ngang nhiên công khai đưa ra những quan
điểm sai trái, xuyên tạc, phản động, chống đối đảng, chống đối chế độ. Đó là
một tội lỗi còn trên cả sự tha hóa, suy thoái cá nhân. Thái độ vong ơn bội
nghĩa của ông Cống hoàn toàn trái với đạo lý, truyền thống tốt đẹp của dân tộc
“ăn quả nhớ kẻ trồng cây”.
Tiếp nữa
là ông Mạc Văn Trang, sinh năm 1938, Nguyên PGS-tiến sỹ , con của Mạc Văn Tư-
một thành phần chống đối phong trào hợp tác hóa đã được nhà văn Đào Vũ hóa thân
thành nhân vật Lão Am trong tác phẩm “Cái sân gạch” và “Vụ lúa chiêm”. Tuy
nhiên với sự khoan hồng bao dung, Đảng và Nhà vẫn cho ông Trang ăn học tử tế,
bố trí công việc phù hợp với khả năng của mình để tiến thân, nhiều năm là cán
bộ Viện Khoa học Giáo dục Việt Nam.
Thế nhưng
từ năm 2000, Mạc Văn Trang tham gia viết bài cho những trang mạng chống phá nhà
nước. Sau khi trở thành chồng thứ tư của diễn viên Kim Chi, cặp đôi “Ngưu tầm
Ngưu” gần đất xa trời này liên tục viết bài vu khống, xuyên tạc nói xấu chế độ
suốt ngày này qua ngày khác, lương nhận hàng tháng đến mười mấy triệu rồi bên
kia bọn phản động cũng gửi cho một ít nữa thì với một người tâm không trong trí
không sáng, lập trường không kiên định như ông ta thì trở cờ là cũng không có
gì là lạ.
Hay như
ông Nguyên Ngọc, tên thật là Nguyễn Văn Báu, sinh năm 1932- là nhà văn, tên
tuổi của Nguyên Ngọc đã gắn liền với miền đất Tây Nguyên huyền thoại. Người ta
vẫn mãi ngợi ca những áng văn bất hủ của Nguyên Ngọc trong quá khứ với các tác
phẩm như: Đất nước đứng lên, Rừng xà nu… Thế rồi, tự cho mình “ta là một, là
riêng, là thứ nhất”. Sau khi buộc phải từ chức Tổng biên tập báo Văn Nghệ và bị
cách chức Phó Tổng thư ký Hội Nhà văn Việt Nam do vi phạm pháp luật, Nguyên
Ngọc bắt đầu “trở cờ”: Vận động thành lập cái gọi là “Văn đoàn độc lập”, tuyên
bố ra khỏi Đảng để phản đối chuyện Chu Hảo bị kỷ luật, viết nhiều bài xuyên
tạc, phản đối, chống phá lại đường lối chính sách của Đảng, Nhà nước.
Qua chân
dung của một số nhân vật “trở cờ” và “thành tích” tóm tắt của họ ở trên chắc
bác cũng có thể nhìn thấy bản chất của một đám phản động, bất mãn, hoang tưởng,
sau khi được hưởng mọi chế độ ưu ái của Nhà nước, của nhân dân, khi về già
không lo tích đức, giáo dục con cháu lại quay ra phản bội lại chính cuộc đời
mình, phản bội lại nhân dân và đất nước là như thế.
Và thưa
bác, nhiều thì cũng một nhóm người bất mãn ấy, quay đi quẩn lại là do tư tưởng
cá nhân vị kỷ sinh ra cả. Còn 1 số người như Nguyễn Quang A, Nguyễn Như Phong,
hay giữ cái chức to như ông Nguyễn Đình Bin cũng vậy, họ đều là những người
đang được hưởng chế độ của Đảng và Nhà nước trả cho nhưng họ vẫn chống lại
Đảng, Nhà nước không hề tự ái từ bỏ những đồng lương Đảng trả cho mình.
Tổ Quốc
Việt Nam vẫn ngày càng giàu mạnh và phát triển. Đảng Cộng sản Việt Nam vẫn
trường tồn nhưng lớp như các vị trên thì bác cứ tin tôi, họ không hơn và cũng
không "thơm xa" hơn Bùi Tín đâu!..
Nói một
hơi dài mà các cụ ngơ ngác ngồi nghe. Ở quê, họ chưa biết nhiều chuyện trở cờ
của trí thức về hưu. Không biết nơi mấy vị trở cờ sống, dân họ nghĩ các vị thế
nào. Chính quyền nơi đó có im lặng chuyện này không???
Nguồn: Lam
Giang
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét