Từ góc độ chính trị- xã hội. Trong lịch sử đã có nhiều nhà tư
tưởng bàn đến vấn đề thời đại. Tuy nhiên, do cách tiếp cận khác nhau, việc phân
chia thời đại dựa vào các tiêu chí khác nhau dẫn đến quan điểm về thời đại cũng
khác nhau. Nhà xã hội học Vicô người Italia (1668-1744) phân chia thời đại như
phân chia các giai đoạn của một vòng đời: Thơ ấu, thanh niên, thành niên và
cuối cùng là tuổi già. Heghen phân chia lịch sử nhân loại thành 3 thời kỳ: Thời
kỳ phương Đông, cổ đại, giecmani. Phurie chia lịch sử nhân loại thành 4 giai
đoạn: Mông muội, dã man, gia trưởng, văn minh. Moocgăng Người Mỹ lại chia thành
3 thời đại: Thời đại Mông muội, dã man, văn minh. Lấy công cụ sản xuất làm tiêu
chíphân chia lịch sử thành các thời kỳ: đồ đá, đồ đồng, thời đại cối xay gió,
thời đại máy hơi nước, kỷ nguyên hạt nhân. Tiếp
cận thời đại theo nền văn minh Anvin Toffler trong tác phẩm “làn sóng thứ
ba” đã chia lịch sử nhân loại thành 3 nền văn minh: nông nghiệp, công nghiệp và
hậu công nghiệp. Tiếp cận theo dân tộc,
quốc gia - dân tộc. Đây là cách tiếp
cận lấy lợi ích quốc gia dân tộc làm bản vị. Cách tiếp cận này đã căn cứ vào sự
đấu tranh, cạnh tranh gay gắt vì lợi ích quốc gia dân tộc đang diễn ra phổ biến
trên thế giới hiện nay để khẳng định: thời đại ngày nay là thời đại của lợi ích
quốc gia dân tộc. Tiếp cận theo hình thái
kinh tế - xã hội. Tiếp cận thời đại theo hình thái kinh tế - xã hội là
phương pháp tiếp cận của chủ nghĩa Mác - Lênin. Lý luận hình thái kinh tế - xã
hội đã vạch ra cơ sở khách quan khoa học để xem xét phân chia thời đại, đó là:
“Trong mọi thời đại lịch sử, sản xuất kinh tế và cơ cấu xã hội - cơ cấu này tất
yếu phải do sản xuất kinh tế mà ra, - cả hai cái đó cấu thành cơ sở lịch sử
chính trị và lịch sử tư tưởng của thời đại ấy”[1].
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét