Tiềm năng tăng
trưởng của một nền kinh tế phụ thuộc vào mức tăng năng xuất lao động và tỷ lệ
tăng trưởng nguồn nhân lực. Nguồn nhân lực ở đây có thể hiểu là quy mô nhóm dân
số trong độ tuổi lao động. Khi một quốc gia có cơ cấu dân số trẻ, số người bước
vào độ tuổi lao động thường lớn hớn nhiều so với số người bước ra khỏi độ tuổi
lao động. Mức chênh lệch giữa 2 nhóm này sẽ giảm dần khi các quốc gia bước vào
thời kỳ già hóa dân số. Tỷ lệ giữa số lao động tăng thêm hàng năm so với quy mô
dân số trong độ tuổi lao động là tỷ lệ tăng trưởng nguồn nhân lực. Ở các quốc
gia đang có cấu trúc dân số già hoặc đang trong quá trình già hóa dân số, tỷ lệ
tăng trưởng này có xu hướng giảm dần. Khi tỷ lệ này xuống quá thấp hay giao
động ở mức trên dưới 0,5% thì nó sẽ ảnh hưởng tiêu cực tới tốc độ tăng trưởng
của nền kinh tế.
Sau khi phân tích
có hệ thống các số liệu thống kê về tương quan giữa tăng trưởng nguồn nhân lực
và tăng trưởng kinh tế ở các nền kinh tế phát triển, các nhà nghiên cứu đều
thấy một trong những điều kiện tốt nhất cho tăng trưởng của một nền kinh tế là
khi tăng trưởng nguồn nhân lực hằng năm ở mức 2%. Con số này cũng có ý nghĩa là
những quốc gia đang ở thời kỳ có tỷ lệ này ở mức 2% là các quốc gia ở thời điểm
tốt nhất của thời kỳ có cơ cấu dân số “vàng”. Tại thời điểm này, tỷ trọng nhóm
dân số trong độ tuổi lao động (15-64) đạt tới 67-70%, và tỷ trọng nhóm dân số
trong độ tuổi phụ thuộc chỉ khoảng 30-33%.
Kết quả phân tích
các số liệu thống kê về biến đổi cấu trúc tuổi của dan số Việt Nam trong giai
đoạn từ năm 2009- 2039 cho thấy, với phương án tuổi lao động từ 15-64, tỷ lệ
tăng trưởng nguồn nhân lực ở nước ta có xu hướng giảm nhanh. Tỷ lệ này sẽ giảm
xuống ở mức khoảng 0,5% trong giai đoạn 2034-2039. Nếu như lấy mốc tuổi nghỉ
hưu là 60 thì ngay từ năm 2029, tỷ lệ này có thể bắt đầu xuống dưới mức 0,5%.
Từ năm 2040, khi nước ta sẽ có cấu trúc dân số già, yếu tố tăng trưởng nguồn
nhân lực sẽ tác động tiêu cực tới tăng trưởng kinh tế. Thời kỳ từ sau năm 2040
cũng là thời kỳ mag Việt Nam không còn cơ hội dân số “vàng”
Làm thế nào để
thực hiện chăm sóc sức khỏe và bảo đảm sinh kế cho 15-20 triệu người già sau
năm 2040?
Tỷ trọng người già
đang trong xu hướng tăng nhanh trong khi tỷ trọng số người ở độ tuổi lao động
giảm dần, đã làm cho tỷ số hỗ trợ tiềm năng giảm xuống tương đối nhanh trong
giai đoạn từ nay đến năm 2050. Tỷ số hỗ trợ tiềm năng ở Việt Nam sẽ giảm từ 8,8
năm 2019 xuống còn khoảng 3,8 vào năm 2049 và ước tính mức giảm gần 60%. Tỷ số
hỗ trợ tiềm năng giảm do các yếu tố: Xu hướng giảm tỷ trọng số hộ gia đình sống
chung nhiều thế hệ, tăng tỷ trọng số hộ gia đình hạt nhân. Kết quả điều tra năm
2019, số người bình quân một hộ có xyu hướng giảm từ mức 4,6 người/hộ năm 1999
xuống còn 3,6 người/hộ năm 2019. Trung bình 10 hộ dân thì có một hộ độc thân.
Những số liệu này phản ánh xu hướng giảm tỷ trọng số hộ gia đình sống chung
nhiều thế hệ, tăng tỷ trọng số hộ gia đình hạt nhân (chỉ gồm cha mẹ và con
cái). Từ góc độ cấu trúc hộ gia đình, có thể thấy rõ một bức tranh xã hội là
ngày càng có nhiều hộ gia đình chỉ có ông bà già sống chung với nhau hay ông bà
già sống một mình. Trong số 10% số hộ gia đình sống độc thân không khó suy đoán
rằng phần lớn các hộ gia đình này là người già, đặc biệt là phụ nữ. Từ bức
tranh xã hội về quy mô và cơ cấu hộ gia đình như vậy, có thể thấy số người tiềm
năng cxó thể trực tiếp chăm sóc người già sẽ thấp hơn nhiều so với người hỗ trợ
tiềm năng như nêu trên
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét