Vụ hỏa hoạn
đêm 12-9 vừa qua thực sự thảm khốc! Lửa khói phút chốc khiến 56 con người mãi
mãi không thức dậy; hàng chục người khác bị thương, mất cha mất mẹ, mất anh mất
em, mất cả cơ ngơi sản nghiệp một đời.
Trước nỗi
đau mất mát to lớn ấy, thật xúc động trước những nghĩa cử của đồng bào, đồng
chí cả nước; nhưng cũng thật đáng trách vài giọng điệu dè bỉu, châm chọc, bới
móc… ở một số ít người quen lối sống vô tình, bạc nghĩa…
1. Ngay khi
nhận tin dữ, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã có thư thăm hỏi, an ủi, động viên;
Thủ tướng Chính phủ Phạm Minh Chính đã thị sát hiện trường, thăm hỏi nạn nhân;
Chủ tịch Quốc hội Vương Đình Huệ đến thắp hương tưởng nhớ các nạn nhân; Bí thư
Thành ủy Hà Nội Đinh Tiến Dũng có mặt tại hiện trường ngay từ hơn 6h sáng, chỉ
đạo lực lượng chức năng khẩn trương cứu chữa nạn nhân, khắc phục hậu quả, bảo
đảm an sinh, ổn định tư tưởng, đời sống cho người dân, điều tra nguyên nhân để
sớm làm rõ trách nhiệm.
Ban Thường
vụ Thành ủy Hà Nội cũng chỉ đạo tạm dừng các hoạt động văn hóa, thể thao của
thành phố trong 4 ngày; các cơ quan, tổ chức, đơn vị đồng loạt cúi đầu tưởng
niệm người đã mất và chung tay quyên góp, giúp đỡ các nạn nhân, thân nhân người
bị nạn. Tính đến 17h ngày 19-9, có tới 87 tỷ đồng đã được các cơ quan, đơn vị,
tổ chức, doanh nghiệp, đồng bào, đồng chí trong cả nước gửi đến ủng hộ, giúp đỡ
các nạn nhân, san sẻ gánh nặng với phường Khương Đình, với quận Thanh Xuân và
với Thủ đô chúng ta. Ấy là còn chưa kể rất nhiều cá nhân, gia đình sẵn sàng
chia sớt chỗ ăn, chỗ ở miễn phí cho các gia đình nạn nhân, tự nguyện cùng tham
gia cấp cứu hay giúp đỡ việc hậu sự…
Đó là trách
nhiệm, bổn phận và cũng là lương tâm, tình cảm của các vị lãnh đạo Đảng, Nhà
nước và thành phố, của nhân dân cả nước trước nỗi mất mát, đau thương vô cùng
bất ngờ, to lớn này!
Đó là phẩm
cách ăn ở nhân hậu, nghĩa tình “đồng cam cộng khổ, chia ngọt sẻ bùi”, “một con
ngựa đau, cả tàu bỏ cỏ” được ông cha truyền dạy từ ngàn đời đến nay!
Đó là mạch
nguồn truyền thống “Nhiễu điều phủ lấy giá gương/Người trong một nước phải
thương nhau cùng” của dân tộc Việt chúng ta!
2. Ấy thế
mà, trong khi tuyệt đại bộ phận người dân Việt xót xa, đau đớn trước hậu quả vụ
hỏa hoạn và bày tỏ nỗi tiếc thương bằng nhiều hành động rất ý nghĩa, thì đây đó
lại vẳng lên một vài giọng điệu bới móc, chê bai, dè bỉu thậm chí là xuyên tạc,
kích động.
Nào là
“chính quyền đã ở đâu khi dân quằn quại trong lửa khói…”, nhằm kích động sự
phẫn nộ của dư luận, bất chấp sự thật là lực lượng phòng cháy, chữa cháy và cứu
nạn, cứu hộ cùng nhân dân xung quanh đã ngay lập tức có mặt, dốc sức cứu hộ,
cứu nạn.
Nào là hoài
nghi rằng có thể sẽ “lợi dụng chuyện này để đổ lỗi, thanh trừng…” hòng đẩy đưa
dư luận ngả sang hướng tiêu cực, bất chấp việc thành phố đã và đang tích cực
điều tra làm rõ nguyên nhân, xác định rõ trách nhiệm theo đúng các quy định của
pháp luật, với tinh thần “không có vùng cấm, không có ngoại lệ”.
Thậm chí,
khi lời kêu gọi quyên góp của cơ quan Mặt trận Tổ quốc, của các cơ quan báo chí
nhận được sự đồng tình, hưởng ứng rất nhanh từ khắp mọi miền trong cả nước, vẫn
có những kẻ cố tình cho rằng đó chỉ là sự “nhẫn tâm”, lấy nỗi đau thảm khốc này
để “câu kéo” tiền bạc, “làm màu làm mè” cho hình ảnh, uy tín riêng!
Đó là giọng
của những kẻ vô tình bạc nghĩa; là tiếng của những kẻ thất nhân thất đức.
Ai phải
chịu cảnh bỗng không cha không mẹ, trở nên côi cút, mới hiểu thế nào là nỗi
đau!
Ai phải
chịu cảnh bỗng mất sạch cơ ngơi sản nghiệp, mới biết thế nào là mất mát!
Ai phải
chịu cảnh người đầu bạc đưa tiễn kẻ đầu xanh, mới thấm thía nỗi tang thương,
đau đớn!
Trong mất
mát, tang thương, đau đớn như thế, sao có thể thốt lên những lời hằn học, đố
kỵ, phũ phàng đến vậy?
3. Những
lúc như thế này, chúng ta nên ôn lại những lời chỉ bảo của Bác Hồ.
Năm 1950,
Bác dạy các cán bộ tư pháp mà cũng là dạy tất cả chúng ta: “Nghĩ cho cùng vấn
đề tư pháp cũng như mọi vấn đề khác, là vấn đề ở đời và làm người. Ở đời và làm
người là phải thương nước, thương dân, thương nhân loại đau khổ bị áp bức...”.
Cuối đời,
Bác vẫn đau đáu dặn dò, “nhân dân ta từ lâu đã sống với nhau có tình có
nghĩa... Từ khi có Đảng ta lãnh đạo và giáo dục, tình nghĩa ấy càng cao đẹp
hơn, trở thành tình nghĩa đồng bào, đồng chí, tình nghĩa năm châu bốn biển một
nhà. Hiểu chủ nghĩa Mác - Lênin là phải sống với nhau có tình, có nghĩa. Nếu
thuộc bao nhiêu sách mà sống không có tình có nghĩa thì sao gọi là hiểu chủ
nghĩa Mác - Lênin được”.
Hãy bỏ đi
cái lối sống vô tình, cái cách nói bạc nghĩa, bởi nó rất xa lạ trong đời sống
văn minh, rất lạc lõng với truyền thống dân ta!
Sống với
nhau có tình có nghĩa, lá lành đùm lá rách, thì niềm vui nhân đôi mà nỗi buồn
vơi nửa, như một câu thành ngữ “Đất giúp đất nên tường, người giúp người nên
thành”, hay như nhà thơ Tố Hữu đã viết “Có gì đẹp trên đời hơn thế/Người yêu
người sống để yêu nhau”...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét