Được sự hậu thuẫn của các thế lực thù địch bên ngoài, các lực
lượng đối lập, phần tử chống đối chính phủ tại các quốc gia này triệt để lợi
dụng sự khủng hoảng, tình trạng mất ổn định chính trị, xã hội trong nước, thông
qua hô hào sử dụng “bất bạo động” đã kích động, lôi kéo được hàng vạn người dân
xuống đường biểu tình, bạo loạn, lật đổ chính phủ cầm quyền tại các nước này.
“Bất bạo động”
được hình thành và phát triển mạnh mẽ trong những năm đầu của thế kỷ XX. Trên
thế giới, Mahatma Gandhi được xem là người đầu tiên áp dụng phương thức đấu
tranh này để giải phóng dân tộc Ấn Độ khỏi sự đô hộ của Anh. Đấu tranh “bất bạo
động” cũng được biết đến từ cuộc nổi dậy của sắc dân da đen ở Mỹ đòi quyền bình
đẳng, chống lại nạn kỳ thị, phân biệt chủng tộc, được lãnh đạo bởi mục sư
Martin Luther King. Ở nước ta, thuật ngữ “bất bạo động” được xuất hiện vào
khoảng thập niên đầu của thế kỷ XX. Những tư tưởng ban đầu của phương pháp đấu
tranh “bất bạo động” đã được nhà chí sĩ yêu nước Phan Châu Trinh tiến hành để
đấu tranh chống lại thực dân Pháp xâm lược với phong trào Duy Tân. Phương thức
hoạt động của phong trào là “bất bạo động”, công khai hoạt động nhằm khai hóa
dân tộc, cải cách trên mọi lĩnh vực, khuyến khích giáo dục bỏ lối học từ
chương, phát động phong trào học Quốc ngữ, mở mang công thương nghiệp, chấn
hưng công nghiệp, bỏ mê tín dị đoan… Khẩu hiệu của phong trào lúc bấy giờ là
“chấn dân khí, khai dân trí, hậu dân sinh”.
Có thể nhận diện phương thức “bất bạo động” với những đặc trưng
cơ bản sau: Một là, “bất bạo
động” là phương thức hoạt động không sử dụng vũ khí, súng, đạn mà sử dụng áp
lực của quần chúng, từng bước làm suy yếu, tiến tới xóa bỏ vai trò lãnh đạo của
Đảng cầm quyền và chính phủ, nhà nước đương nhiệm ở các quốc gia. Hai là, tẩy
chay, bất hợp tác với chính quyền, đưa chính quyền vào tình thế “tiến thoái
lưỡng nan” là những nội dung cơ bản của phương thức “bất bạo động”. Ba là, đình
công, biểu tình, tuần hành chống đối chính quyền là hình thức chủ yếu, đặc
trưng chính của “bất bạo động”. Bốn là, “bất bạo động” đến một mức độ nhất định
có thể chuyển thành “bạo động” khi có điều kiện, thời cơ.
Mục đích của
những kẻ gây "bất bạo động" là chúng gây ra mơ hồ, ngộ nhận trong một
bộ phận quần chúng và sự “ủng hộ” trong dư luận quốc tế và trong nước, dễ lừa
bịp, lôi kéo sự tham gia của các tầng lớp xã hội, đặc biệt là đối với thanh
niên, sinh viên, trí thức, văn nghệ sĩ, thậm chí kể cả cán bộ, đảng viên trong
hệ thống chính trị. Vì vậy, việc nhận diện bản chất của “bất bạo động” có ý
nghĩa hết sức quan trọng.
Hiện nay, các thế lực thù địch không từ thủ đoạn nào để chống phá sự nghiệp cách mạng, chống phá Đảng, chống phá chế độ ta; dã tâm của chúng là không thay đổi. Do đó, cần nhận diện những âm mưu, thủ đoạn của chúng để phòng ngừa.
Trả lờiXóa