Đạo đức cách mạng là phẩm chất cao quý
đối với người cán bộ, không thể tự nhiên mà có. Trên Tạp chí Học tập, số tháng
12/1958, Chủ tịch Hồ Chí Minh có bài viết Đạo đức cách mạng.
Trong đó, tác giả phân tích rất sâu việc
người cách mạng phải thường xuyên rèn luyện, nâng cao đạo đức cách mạng, để
chống lại chủ nghĩa cá nhân bởi nó “là một thứ rất gian giảo, xảo quyệt; nó
khéo dỗ dành người ta đi xuống dốc. Mà ai cũng biết rằng xuống dốc thì dễ hơn
lên dốc. Vì thế mà càng nguy hiểm”.
Theo Người, vì chưa gột sạch được chủ
nghĩa cá nhân, nên có đảng viên kể công với Đảng, có ít nhiều thành tích thì
đòi ưu đãi, đòi danh dự, địa vị, đòi hưởng thụ, nếu không thỏa mãn yêu cầu thì
oán trách Đảng, cho rằng không có tiền đồ, “bị hy sinh”, rồi dần dần xa rời
Đảng, thậm chí phá hoại chính sách và kỷ luật của Đảng,... Đó là những thứ trái
ngược với đạo đức cách mạng mà người cán bộ không dễ gì lúc nào cũng thắng
được.
Chính vì thế năm 1969, dịp kỷ niệm 39
năm Ngày thành lập Đảng, Người lại viết bài Nâng cao đạo đức cách mạng, quét
sạch chủ nghĩa cá nhân đăng trên Báo Nhân Dân, có tính tổng kết thực tiễn, phát
triển tư tưởng về đạo đức cách mạng. Người nhấn mạnh, do cá nhân chủ nghĩa mà
ngại gian khổ, khó khăn, sa vào tham ô, hủ hóa, lãng phí, xa hoa, tham danh
trục lợi, thích địa vị quyền hành; mất đoàn kết, thiếu tính tổ chức, tính kỷ
luật, kém tinh thần trách nhiệm, không chấp hành đúng đường lối, chính sách của
Đảng và Nhà nước, làm hại đến lợi ích của cách mạng, của nhân dân.
Thấm nhuần tư tưởng của Người, Đảng ta
đã có nhiều chủ trương, giải pháp để xây dựng đội ngũ cán bộ một cách toàn
diện. Những thành tựu to lớn, có ý nghĩa lịch sử trong hơn 35 năm đổi mới có sự
đóng góp đáng kể của đội ngũ cán bộ các cấp. Song, công tác cán bộ hiện nay vẫn
đang đặt ra nhiều lo ngại. Chưa bao giờ công tác xây dựng, chỉnh đốn Đảng được
làm quyết liệt như những nhiệm kỳ gần đây.
Không ít cán bộ, kể cả cấp cao bị xử lý
kỷ luật, thậm chí xử tù. Đáng nói là trong đó có nhiều cán bộ được đào tạo cơ
bản, đã thử thách qua nhiều cương vị công tác, từng được tôn vinh vì có uy tín,
có thành tích nổi trội. Một trong những nguyên nhân lớn nhất dẫn đến việc đau
lòng đó là do chủ nghĩa cá nhân “nó khéo dỗ dành” làm cho con người ta không
chiến thắng được chính mình, suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối
sống.
Công bằng mà nói, chưa bao giờ chúng ta
có đội ngũ cán bộ trưởng thành như hiện nay. Ở đây có điều cần nhìn sâu hơn, đó
là cán bộ có chuyên môn được đào tạo bài bản, đã dày công rèn luyện, thì tài
năng của họ không thể mai một. Nhưng, nếu người cán bộ tài năng mà thiếu rèn
luyện, trau dồi phẩm chất đạo đức thường xuyên thì ngay cả khi đã có uy tín, có
quyền lực thì vẫn dễ dàng bị nhiều thứ cám dỗ, khó giữ mình và chỉ một cái tặc
lưỡi là lòng dạ “không còn trong sáng nữa”.
Thế là người ấy không chỉ đánh mất danh
dự, nhân phẩm của chính mình, còn ảnh hưởng đến hình ảnh người cán bộ, làm giảm
sút uy tín của Đảng. Trong số các vụ án mới xử vừa qua có thể kể tên hàng loạt
các trường hợp cán bộ mắc sai phạm do suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức,
lối sống.
Tài và đức của người cán bộ đều phải khổ
luyện mới có được, nhưng cái đức dễ bị lung lay trước hoàn cảnh cám dỗ. Để có
cán bộ tài đức vẹn tròn là quá trình dày công dìu dắt của Đảng, nhưng muốn giữ
được tài đức thì người cán bộ phải không ngừng tự rèn luyện.
Hơn bao giờ hết, mỗi người cán bộ phải
nhớ lời căn dặn của Chủ tịch Hồ Chí Minh: “Đạo đức cách mạng không phải trên
trời sa xuống. Nó do đấu tranh, rèn luyện bền bỉ hằng ngày mà phát triển và
củng cố. Cũng như ngọc càng mài càng sáng, vàng càng luyện càng trong”./.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét