Các luận điệu
xuyên tạc, bôi nhọ của chúng thường biểu hiện ở những khía cạnh sau: 1) Xuyên
tạc đời tư cá nhân, “nghe hơi nồi chõ” - dựng chuyện để hùa theo rồi quy
kết bịa đặt rằng “các lãnh tụ đều có nhiều vợ, nhiều con”, “có nhiều người
tình” cả ở trong và ngoài nước (giọng điệu của các đối tượng Bùi Tín, Hoành
Tranh, Sophie Quinn Judge…). 2) Xuyên
tạc mối quan hệ giữa các lãnh tụ trong quá trình lãnh đạo cách mạng,
bằng những giọng điệu phản động, bịa đặt. 3) Xuyên tạc và phủ
nhận công lao, sự nghiệp cách mạng của các lãnh tụ. Chúng rêu rao rằng con
đường cách mạng vô sản ở Việt Nam là sự “chọn đại, sai lầm” của những người
lãnh đạo, khiến gây ra chiến tranh, nghèo đói, “huynh đệ tương tàn, Bắc Nam
chia rẽ” (giọng điệu của các đối tượng Bùi Tín, Việt Thường, Trương Gia
Kiểng…). 4) “Thần thánh hóa” tung hô các lãnh tụ tiền bối nhằm đối
lập với cán bộ đảng viên hiện nay. Đây là một dạng luận điệu không kém phần
thâm độc, bởi chúng “lập lờ đánh lận con đen” muốn quy hiện tượng thành bản
chất, cho rằng “một bộ phận không nhỏ cán bộ đảng viên, kể cả cán bộ cấp
cao của Đảng, Nhà nước tha hóa, biến chất và vi phạm” là cái “phổ biến” và “tất
yếu” của một Đảng duy nhất cầm quyền (giọng điệu của các đối tượng Tiến Hồng,
Lê Kỳ Sơn…).
Thực chất những
luận điệu nêu trên không chỉ nhằm hạ thấp thanh danh, uy tín lãnh tụ của Đảng
qua các thời kỳ, mà qua đó, âm mưu sâu xa, nham hiểm của chúng là từ chỗ làm
xói mòn niềm tin của nhân dân đối với các lãnh tụ để dẫn đến nghi ngờ, dao động
rồi mất niềm tin vào Đảng, Nhà nước và chế độ.
Bóp méo sự thật
lịch sử, bôi nhọ nhân phẩm các bậc lãnh đạo tiền bối để “mượn gió bẻ măng” hòng
chống phá Đảng, Nhà nước; đánh phá nền tảng tư tưởng của Đảng; phá hoại khối
đại đoàn kết dân tộc… là thủ đoạn mà các thế lực thù địch, thành phần bất mãn
đã, đang và sẽ còn sử dụng. Những hành động đó luôn đi ngược lại với lợi ích
của quốc gia - dân tộc và các tầng lớp nhân dân Việt Nam. Bằng cái nhìn khách
quan, bằng các tư liệu lịch sử chính thống và bằng tiếng nói của lương tri,
chúng ta kiên quyết, kiên trì đấu tranh bác bỏ những luận điệu sai trái, phản
động đó.
Thứ nhất, tiểu sử, sự nghiệp, tư tưởng và đạo đức của các
lãnh tụ Đảng, đặc biệt là Chủ tịch Hồ Chí Minh
đã được ghi lại trong những bộ sách tư liệu lịch sử, tài liệu chính thống, chân
thực, công bố rộng rãi ở trong nước và thế giới. Vì thế, những cái gọi là
“nguồn tin riêng” “chuyện bây giờ mới kể” hay “bí mật nội bộ” do cá nhân nào đó
phát ngôn, tung lên mạng xã hội hay trả lời một số tổ chức báo chí hải ngoại… không thể là cơ sở, căn cứ hay “thông tin tham
khảo” để đánh giá, nhận định về thân thế, sự nghiệp của lãnh đạo, lãnh tụ Đảng
qua các thời kỳ.
Thứ hai, các dấu mốc thắng lợi và thành
công của cách mạng Việt Nam là những minh chứng hùng hồn, khẳng định công
lao to lớn, cống hiến vĩ đại của các nhà lãnh đạo, lãnh tụ Đảng qua mỗi thời kỳ.
Những nhà lãnh đạo tiền
bối của Đảng, đứng đầu là lãnh tụ Hồ Chí Minh
đã sáng lập và rèn luyện Đảng ta; lãnh đạo toàn dân đoàn kết đứng lên đấu
tranh giành chính quyền, khai sinh ra nước Việt Nam Dân chủ Cộng
hòa, “đem người nô lệ thành người tự do”; cùng toàn quân, toàn dân đánh đuổi “những đế quốc to”, những kẻ thù
mạnh, giữ vững độc lập, xây dựng nước nhà ngày càng “đàng hoàng hơn, to đẹp
hơn”... Mỗi thắng lợi vẻ
vang đó đều gắn liền với tài năng, đức độ và cống hiến hy sinh của các lãnh tụ Đảng. Đó là sự thật lịch sử không thể xuyên tạc hay phủ nhận.
Thứ
ba, các lãnh tụ của Đảng qua các
thời kỳ nói chung, Chủ tịch Hồ Chí Minh nói riêng đã trở thành biểu tượng và niềm tin mãnh
liệt trong trái tim và khối óc của đại đa số nhân dân Việt Nam.
Tư tưởng, tình cảm và tấm gương của các lãnh tụ đã đi vào đời sống tinh thần xã
hội cũng như ý thức, tâm thức của nhiều thế hệ người
Việt. Không chỉ vậy, những cống hiến, công lao to lớn của các
lãnh tụ còn được nhiều quốc gia, nhiều tổ chức
quốc tế và nhân loại tiến bộ ghi nhận, tôn vinh. Đây là lý lẽ đanh thép, lên án, phản bác những tiếng nói lạc
lõng, phản động, trái ngược với tình cảm của nhân dân Việt Nam./.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét