Một thực tế đó là, mỗi khi có đồng chí cán bộ nào bị xử lý sai phạm
thì xuất hiện tâm lý hả hê ở một bộ phận dư luận. Phần đa ý kiến không đồng
tình với tâm lý hả hê đó, nhưng điều này cần được nhìn nhận thấu đáo để hiểu rõ
vì sao? Một trong những nguyên nhân gây nên tâm lý đó chính là “bệnh xa dân” của
cán bộ khiến dư luận đã có cái nhìn tiêu cực, thiếu cảm thông mỗi khi có vụ việc.
1. Mới đây, khi cơ quan chức năng thực hiện lệnh bắt tạm giam và
khám xét nhà riêng của ông Nguyễn Văn Vịnh, cựu Bí thư Tỉnh ủy Lào Cai, trên mạng
xã hội xuất hiện nhiều bình luận thể hiện tâm lý hả hê. Căn biệt thự của gia
đình ông cựu Bí thư Tỉnh ủy nằm ở vị trí được xem là đẹp nhất của TP Lào Cai từ
lâu đã trở nên xa cách với đời sống của phần đông người dân. Cũng theo kết luận
của cơ quan chức năng, ông Nguyễn Văn Vịnh có tới 7 lô đất đều nằm ở các vị trí
đắc địa của TP Lào Cai, chưa kể những tài sản khác. Hình ảnh người cán bộ như vậy
đã khiến người dân không có cảm tình.
Tìm hiểu những câu chuyện thực tế ở nhiều địa phương cho thấy, tình
trạng cán bộ mắc “bệnh xa dân” khá phổ biến. Có những nơi đã hình thành khu ở của
người giàu, của một số “quan chức”, hoặc vợ con họ sống xa xỉ, hưởng lạc. Đó là
những khu phố luôn kín cổng cao tường, xa cách với nhân dân lao động. Ngay tại
TP Lào Cai, ngày 24-5-2017, Báo Tuổi trẻ đã đăng tải bài điều tra “Đấu giá đất
biệt thự “đắc địa” Lào Cai: Toàn quan chức trúng”. Theo bài báo, cả 6 lô biệt
thự ở vị trí đắc địa bậc nhất Lào Cai sau đấu giá đều thuộc quyền sở hữu, sử dụng
của gia đình quan chức tỉnh này, trong đó có ông Nguyễn Văn Vịnh, khi đó đang
đương chức Bí thư Tỉnh ủy.
Chuyện cán bộ mắc “bệnh xa dân” ngày nay thể hiện muôn hình vạn trạng,
đó là cán bộ ít đến với dân, ít nghe tâm tư nguyện vọng của người dân; cán bộ
tránh, trốn tiếp dân bằng nhiều lý do, nhất là khi có “tình huống điểm nóng”.
Người dân không dễ gì gặp được họ dù ý kiến, nguyện vọng muốn trình bày với người
có trách nhiệm giải quyết là chính đáng và cần thiết.
Luật pháp có quy định, các cơ quan nhà nước từ Trung ương đến cơ sở
đều phải thực hiện tiếp công dân. Người đứng đầu phải định kỳ tiếp công dân
theo quy định của luật. Mục đích của việc tiếp công dân chính là sự gần dân, là
để nắm bắt tâm tư nguyện vọng, tiếp nhận ý kiến của công dân để giải quyết, để
ban hành chủ trương, chính sách sát thực tiễn. Tuy vậy, kết quả nội dung thanh
tra trách nhiệm của các địa phương trong thực hiện việc tiếp công dân, giải quyết
khiếu nại, tố cáo những năm qua cho thấy một tình trạng phổ biến đó là việc tiếp
công dân định kỳ của người đứng đầu không đầy đủ, không nền nếp, ủy quyền cho
người khác tiếp công dân, nhiều người đứng đầu nhiều năm không tiếp công dân.
Chính vì người đứng đầu, có thẩm quyền giải quyết những vấn đề bức xúc của nhân
dân lại không tiếp dân khiến bức xúc của người dân không những không được giải
quyết mà còn bị đẩy lên cao, trở thành điểm nóng.
Ở một góc độ khác, chính vì mắc “bệnh xa dân” nên có những cán bộ chỉ
nắm được tình hình qua báo cáo. Mà chất lượng báo cáo thì không phải ở đâu, chỗ
nào cũng đúng, cũng thực chất. Tình trạng “tô hồng” báo cáo là một “trọng bệnh”
với đa số ưu điểm, thành tích mà lảng tránh khuyết điểm, yếu kém.
2. Trở lại với nguyên lý gốc về người cán bộ và nhân dân thì mối
quan hệ này như thế nào trong chế độ xã hội chủ nghĩa, hay cụ thể nhất là Nhà
nước ta? Cán bộ thực chất là những thủ lĩnh của nhân dân trong mối quan hệ công
nhân-nông dân-trí thức và đoàn kết mọi lực lượng yêu nước bền chặt. Nguyên
nghĩa đó là những hạt nhân tinh túy trong phong trào đấu tranh của giai cấp
công nhân và các giai tầng khác để giải phóng dân tộc, giải phóng giai cấp, xây
dựng chủ nghĩa xã hội tốt đẹp.
Vì là những hạt nhân tinh túy nhất nên dĩ nhiên họ xuất phát từ
chính những người dân, từ nhân dân mà ra, qua quá trình lăn lộn trong đấu
tranh, lao động mà trưởng thành. Đắm mình trong thực tiễn, họ đã xuất sắc hơn
so với đại đa số quần chúng, cả về tài năng, trí tuệ và đặc biệt là phẩm chất đạo
đức tốt đẹp (đạo đức cách mạng). Họ trở thành thủ lĩnh để dẫn dắt, lãnh đạo quần
chúng. Nhưng mục đích lớn nhất đó là dẫn dắt quần chúng làm cách mạng, phục vụ
cách mạng chứ không phải là những người làm quan phát tài, ăn trên ngồi trốc. Cần
thiết phải nói rõ ngọn nguồn như vậy để hiểu sâu sắc người cán bộ là ai, họ đứng
ở vị trí nào và phải làm gì cho nhân dân.
Soi điều đó vào thực tiễn, trong suốt sự nghiệp cách mạng của dân tộc
đã có biết bao thế hệ cán bộ thực sự là của nhân dân, vì nhân dân, được nhân
dân đùm bọc, che chở, nuôi dưỡng. Họ lớn lên trong cách mạng, vào sống ra chết
vì cách mạng, vì sự ấm no, hạnh phúc của nhân dân. Chính nhân dân đã rèn luyện,
đào tạo cán bộ, từ phẩm chất, bản lĩnh đến ý chí, hành động. Trong suốt quá
trình thực tiễn lịch sử đất nước càng thấm thía điều đó. Ai từng một lần đặt
chân đến di tích Nhà tù Phú Quốc, Nhà tù Côn Đảo hay nhiều nhà tù khác mới hiểu
hết tấm lòng kiên trung vì nước, vì dân của những chiến sĩ cách mạng trong sự
nghiệp cao cả của dân tộc. Họ là những cán bộ, đảng viên của dân tộc, của nhân
dân. Trong số hàng vạn chiến sĩ cách mạng ấy, đã có nhiều người sau này trở
thành cán bộ chủ chốt, giữ các cương vị cấp cao của đất nước nhưng họ vẫn giữ
mãi những phẩm chất cao quý, thanh liêm đó. Họ đã được dân tin, dân quý, dân chở
che, bảo vệ.
Ngày nay, trên thực tế, rất nhiều cán bộ, từ Trung ương đến cơ sở vẫn
nỗ lực để lo cho người dân có cuộc sống tốt đẹp, nhất là lo cho người dân trong
thiên tai, dịch bệnh, trong xóa đói, giảm nghèo, thực hiện an sinh xã hội. Hình
ảnh những cán bộ luôn hết lòng vì dân, từ suy nghĩ đến việc làm rất đáng trân
trọng. Những mô hình như “ngày cuối tuần cùng dân” khởi đầu từ huyện Mù Cang Chải
(Yên Bái) qua thực tiễn 4 năm, giờ đã được nhiều địa phương hưởng ứng bởi tính
hiệu quả gần dân của nó. Nhiều tấm gương người tốt, việc tốt kể về việc cán bộ
gần dân, vì dân, giúp dân, dân giúp, xuất hiện thường xuyên trên mặt báo thật
đáng quý.
Người cán bộ khi đó không chỉ tạo sự gần gũi, gắn kết giữa người dân
với chính quyền, với tổ chức mà điều quan trọng nhất là việc này đã giúp đội
ngũ cán bộ được nghe, tiếp nhận được thông tin đúc rút từ thực tiễn để tham
mưu, ban hành các chủ trương, chính sách đúng, tháo gỡ được vướng mắc, khó khăn
từ cơ sở. Suy cho cùng, việc cán bộ phải vì dân vẫn luôn là bài học lớn và rất
sâu sắc, đúng như tinh thần Văn kiện Đại hội XIII của Đảng khẳng định: “Trong mọi
công việc của Đảng và Nhà nước phải luôn quán triệt sâu sắc quan điểm "dân
là gốc"; thật sự tin tưởng, tôn trọng và phát huy quyền làm chủ của nhân
dân, kiên trì thực hiện phương châm "dân biết, dân bàn, dân làm, dân kiểm
tra, dân giám sát, dân thụ hưởng".
3. Đã có rất nhiều cảnh báo, phân tích về hệ lụy ghê gớm của “bệnh
xa dân”, một biểu hiện rõ nét nhất của tệ quan liêu nếu mỗi cán bộ, đảng viên
không thực tâm rèn luyện. Chính vì xa dân, không được nghe và không chịu nghe
những ý kiến từ đời sống khiến cán bộ mắc thói quan liêu, cửa quyền. Chủ nghĩa
cá nhân trong mỗi con người cũng lớn lên từ đó, là căn nguyên khiến cán bộ hư hỏng.
Lãnh tụ vĩ đại của phong trào cộng sản và nhân dân thế giới
V.I.Lênin đã từng cảnh báo: “Toàn bộ công việc của tất cả cơ quan kinh tế của
chúng ta bị khốn khổ trước hết vì bệnh quan liêu. Nếu có cái gì làm tiêu vong
chúng ta thì chính là cái đó”.
Chủ tịch Hồ Chí Minh luôn đặc biệt coi trọng, giáo dục cán bộ công
quyền phải trọng dân, gần dân, vì dân mới làm được cách mạng và đó mới là mục
đích của cách mạng. Ngay từ những ngày đặt viên gạch đầu tiên để xây dựng nền
móng cách mạng, Bác đã nhiều lần nhấn mạnh: “Có dân là có tất cả”. Trong cuộc đời
mình, Người đã dành nhiều thời gian đi cơ sở, thăm nhân dân, cán bộ, công nhân,
người lao động. Trong những lần đến, Bác rất chú ý thăm đồng bãi, công trường,
nhà ăn, nơi ngủ nghỉ của công nhân, người lao động. Theo một thống kê chưa đầy
đủ, trong vòng 10 năm, từ năm 1955 đến 1965, Bác đã về địa phương, cơ sở, đến với
nhân dân hơn 700 lần. Những chuyến đi của Bác thường không được báo trước, gọn
nhẹ, không gây tốn kém, lãng phí cho cơ sở. Nhiều lần Người còn mang cơm nắm
đi, ăn cùng cảnh vệ cho đỡ phiền phức địa phương và đặc biệt là tác phong giản
dị, không bao giờ quan cách.
Để mỗi cán bộ, đảng viên thấm nhuần tư tưởng và hành động, đặc biệt
chống thái độ thờ ơ, vô cảm, quan liêu, “bệnh xa dân”, cùng với từng bước hoàn
thiện hệ thống luật pháp của cả hệ thống chính trị, Đảng ta đã có nhiều nghị
quyết, chỉ thị trong vấn đề này. Điển hình là Quy định số 11-QĐi/TW “về trách
nhiệm của người đứng đầu cấp ủy trong việc tiếp dân, đối thoại trực tiếp với
dân và xử lý những phản ánh, kiến nghị của dân” được Bộ Chính trị khóa XII ban
hành. Quy định này đã yêu cầu đội ngũ bí thư, cấp ủy và rộng hơn là mỗi cán bộ
phải khắc phục biểu hiện thiếu sâu sát thực tế cơ sở, xa dân; cần coi việc gần
dân, công tác tiếp dân, giải quyết tâm tư, nguyện vọng của nhân dân là nhiệm vụ
quan trọng của cả hệ thống chính trị.
Đặc biệt, Nghị quyết số 04-NQ/TW của Ban Chấp hành Trung ương Đảng
khóa XII “về tăng cường xây dựng, chỉnh đốn Đảng; ngăn chặn, đẩy lùi sự suy
thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, những biểu hiện "tự diễn
biến", "tự chuyển hóa" trong nội bộ” đã thẳng thắn chỉ ra những
biểu hiện suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, "tự diễn biến",
"tự chuyển hóa" của cán bộ, đảng viên. Trung ương chỉ rõ 1 trong 27
biểu hiện suy thoái đó là “quan liêu, xa rời quần chúng, không sâu sát cơ sở,
thiếu kiểm tra, đôn đốc, không nắm chắc tình hình địa phương, cơ quan, đơn vị
mình; thờ ơ, vô cảm, thiếu trách nhiệm trước những khó khăn, bức xúc và đòi hỏi
chính đáng của nhân dân”.
Nhìn nhận từ lý luận gốc đến thực tiễn sự vận động phát triển trong
xã hội ngày nay, càng thấy vấn đề “gần dân, hiểu dân, trọng dân và vì dân” là cốt
tử của mỗi người cán bộ, đảng viên trong cơ quan công quyền. Cán bộ mà quan
liêu, xa dân thì chỉ có hại cho dân, cho nước và hại cho chính họ. Đúng như Tổng
Bí thư Nguyễn Phú Trọng trong phát biểu bế mạc Hội nghị lần thứ sáu Ban Chấp
hành Trung ương Đảng khóa XII chỉ rõ: “Ta làm hợp lòng dân thì dân tin và chế độ
ta còn, Đảng ta còn. Ngược lại, nếu làm cái gì trái lòng dân, để mất niềm tin
là mất tất cả”.
bệnh này cần trị dứt điểm
Trả lờiXóa