Chữa bệnh... phương phưởng?
Thực tiễn quản lý bộ
đội cho thấy, điểm yếu nhất của đội ngũ CTV đại đội hiện nay là chưa có nhiều
kinh nghiệm thực tiễn, kiến thức quân sự thường bị “hẫng” hoặc thiếu. Như bài
viết “Động viên... phương phưởng” đã dẫn chứng: vì không hiểu hết yêu cầu kỹ
chiến thuật môn học, không nắm chắc cấu tạo, tính năng của lựu đạn, nên CTV đã
động viên bộ đội theo lối “trống giong, cờ mở”, hô hào bộ đội phải hăng hái
hoạt động, mà không định hướng, hướng dẫn cụ thể. Bởi thế vô hình
trung lòng nhiệt huyết, tinh thần trách nhiệm của cán bộ lại trở thành nguyên
nhân dẫn đến những hạn chế của đơn vị.
Tôi là một cán bộ
quân sự. Ngày trước khi còn là trung đội trưởng quản lý bộ đội, cũng có
lúc tôi tỏ thái độ thiếu tôn trọng một số CTV mới tốt nghiệp ra
trường. Tất nhiên, một phần vì tuổi quân, tuổi đời của tôi có nhỉnh
hơn các đồng chí ấy, nhưng phần lớn là vì anh em không hiểu sâu, nắm
chắc kiến thức quân sự nhưng lại không chủ động, tích cực hoàn thiện những
khuyết thiếu đó, không làm cho cấp dưới phục mình bằng chính năng lực công tác.
Thậm chí, có CTV bảo thủ, giấu dốt; số khác, lại áp đặt, chỉ tay năm ngón...
nên anh em trong đơn vị không phục. Như vậy, nguyên nhân của "bệnh phương
phưởng" thì có nhiều, nhưng trong đó việc yếu về năng lực, thiếu
về kiến thức của CTV là một nguyên nhân quan trọng.
Tôi có kỷ niệm rất
sâu sắc về một CTV đại đội trẻ tuổi. Năm 2007, khi nhận cương vị CTV đại
đội anh chỉ vừa tròn 23 tuổi, trong khi cán bộ trung đội chúng
tôi lại hơn anh vài ba tuổi và đã có ít nhất 4 năm thâm niên quản lý bộ
đội. Thế nhưng chính anh đã để lại ấn tượng tốt đẹp trong
tôi về hình ảnh của người CTV.
Khi mới về đơn vị
công tác, tối nào cũng vậy, anh luôn dành thời gian đến tận phòng cán
bộ trung đội để “kiểm tra” việc thục luyện giáo án của từng trung đội trưởng.
Anh quan sát rất kỹ và thi thoảng có hỏi lại một số nội dung, vấn đề huấn
luyện. Tất nhiên, chúng tôi không dám nghi ngờ “năng lực” của CTV vì cảm nhận ở
anh thái độ nghiêm túc, trách nhiệm với công việc và cấp dưới. Một thời
gian sau, anh bắt đầu đóng góp cho anh em những ưu, khuyết trong quá trình
thục luyện và thực hành huấn luyện. Những đóp góp của anh rất chân thành và thể
hiện vốn kiến thức khá toàn diện. Mãi đến khi tôi phát triển lên cán bộ
đại đội và chuyển sang đơn vị khác, anh mới kể lại với tôi. Thì ra, mỗi
lần đi “kiểm tra” là mỗi lần CTV "đi học". Sau khi theo dõi anh
em thục luyện, anh trở về phòng riêng để học lại nội dung và rèn
luyện tư thế, tác phong cho mình. Với nỗ lực tự học, tự rèn như
vậy, anh đã 2 lần đạt danh hiệu CTV giỏi cấp sư đoàn, 3 năm liền là
chiến sĩ thi đua cơ sở... Đến tháng 7-2010, anh được cấp trên tin tưởng bổ
nhiệm CTV phó tiểu đoàn.
Tôi kể lại câu chuyện
về CTV của tôi với mong muốn các CTV trẻ nói
riêng, cán bộ quản lý bộ đội nói chung có cái nhìn sâu sắc,
toàn diện hơn về phương thức hoàn thiện mình và biết cách chữa
bệnh... phương phưởng.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét