Thời gian qua, khá nhiều cán
bộ, đảng viên, kể cả những cán bộ đảng viên giữ những vị trí quan trọng trong
bộ máy của Đảng, Nhà nước vi phạm kỷ luật và pháp luật, phải xử lý nghiêm khắc.
Điều rất đáng báo động là, đa số những người này có vi phạm kéo dài, thậm chí
suốt vài năm và với nhiều hành vi, thế nhưng cấp ủy, chi bộ, đồng nghiệp cùng
công tác lại “không biết”, hoặc biết rõ nhưng...“mũ ni che tai”!
Kết luận của Ủy ban Kiểm tra Trung
ương từ đầu nhiệm kỳ Đại hội XIII của Đảng đến nay đã cho thấy, nhiều cán bộ,
đảng viên vi phạm nghiêm trọng từ lâu, chủ yếu là: Thiếu trách nhiệm, buông
lỏng lãnh đạo, chỉ đạo, kiểm tra, giám sát dẫn đến gây thất thoát lớn tài sản
của Nhà nước; suy thoái về phẩm chất chính trị, đạo đức, lối sống; mất đoàn kết
nội bộ, vi phạm nguyên tắc tập trung dân chủ, quy chế làm việc; vi phạm các quy
định trong công tác cán bộ, quản lý đầu tư, xây dựng, sử dụng đất đai, tài
chính, tài sản; tham nhũng... Những vi phạm này, không thể nói là các đồng chí
trong cấp ủy, ban lãnh đạo và chi bộ, đồng nghiệp cùng công tác với cán bộ,
đảng viên đó đều... không biết!
Bên cạnh những
vi phạm nghiêm trọng, khá nhiều cán bộ, đảng viên có những khuyết điểm, như:
Độc đoán, gia trưởng, tham gia tệ nạn xã hội, vi phạm quy định về những điều
đảng viên không được làm và trách nhiệm nêu gương đối với cán bộ, đảng viên,
người đứng đầu... Đồng chí, đồng đội, nhân viên là những người trực tiếp chịu
tác động hoặc được chứng kiến, nhưng vẫn không mạnh dạn góp ý, phê bình. Chính
vì không được thẳng thắn góp ý, phê phán nên những cán bộ, đảng viên đó càng
“tự tung tự tác”, “cái sảy nảy cái ung”, vi phạm tăng thêm dẫn đến hậu quả
nghiêm trọng.
Ngoài những nguyên nhân dẫn đến tình
trạng không phê bình, ngại góp ý với đồng chí, đồng đội, đồng nghiệp, nhất là
với cấp trên, như: Sợ mất lòng, sợ bị trù dập, quy chụp là gây mất đoàn kết; vì
cùng có chung lợi ích; hoặc đơn giản là tâm lý “an phận thủ thường”, sợ bị hiểu
sai... thì lâu nay, không ít cán bộ, đảng viên, công chức, viên chức có quan
điểm “việc ai nấy làm”, không tham gia vào công việc và cuộc sống của người
khác. Sự thờ ơ, vô cảm trước những việc sai trái, biết rõ những sai phạm,
khuyết điểm của đồng nghiệp, đồng chí, đồng đội mà không thẳng thắn góp ý, phê
bình đã dẫn đến nhiều hệ lụy: Cán bộ, đảng viên tiếp tục vi phạm, làm suy yếu
tổ chức, ảnh hưởng sự trong sạch vững mạnh và uy tín của Đảng.
Hội
nghị Trung ương 4 (khóa XIII) của Đảng thẳng thắn đánh giá: Năng lực lãnh
đạo, sức chiến đấu, tự phê bình và phê bình, công tác kiểm
tra, giám sát của nhiều tổ chức đảng còn hạn chế. Một số cấp ủy, tổ chức
đảng chưa thẳng thắn đấu tranh với những biểu hiện suy thoái, “tự diễn biến”,
“tự chuyển hóa”, thậm chí còn cục bộ, lợi ích nhóm...
Để thực hiện mục tiêu kiên quyết đấu
tranh chống chủ nghĩa cá nhân, ngăn chặn, đẩy lùi, xử lý nghiêm
cán bộ, đảng viên suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo
đức, lối sống, biểu hiện "tự diễn biến", "tự
chuyển hóa"... Hội nghị Trung ương 4 (khóa XIII) đã xác định nhiệm vụ và
giải pháp đầu tiên là: Tiếp tục đổi mới, nâng cao chất lượng công tác
chính trị, tư tưởng, tự phê bình và phê bình; trong đó nhấn
mạnh: “Nâng cao chất lượng sinh hoạt của tổ chức đảng, các tổ chức chính
trị-xã hội, nhất là cấp ủy, thường vụ cấp ủy, đề cao và
thực hiện nghiêm tự phê bình và phê bình từ Trung ương đến chi
bộ, khắc phục tình trạng nể nang, né tránh, ngại va
chạm, "dĩ hòa vi quý". Kịp thời phát hiện và kiên quyết đấu
tranh ngăn chặn biểu hiện suy thoái, "tự diễn
biến", "tự chuyển hóa"... Bên cạnh đó, chú trọng công tác
tự kiểm tra, tự giám sát của cấp ủy, tổ chức đảng và các tổ chức
trong hệ thống chính trị, kịp thời phát hiện từ nội bộ để chấn chỉnh ngay
những vi phạm từ khi mới phát sinh, không để vi phạm
nhỏ tích tụ thành khuyết điểm, sai phạm lớn.
Sinh thời, Chủ tịch Hồ Chí Minh đặc
biệt coi trọng công tác xây dựng Đảng với rất nhiều giải pháp, nhưng quan trọng
nhất, theo Người, trước hết là phải “Nâng cao đạo đức cách mạng, quét sạch chủ
nghĩa cá nhân” (bài báo Người viết nhân dịp kỷ niệm 39 năm Ngày thành lập
Đảng). Muốn thực hiện được điều này, Người chỉ rõ: “Phải thực hành phê bình và
tự phê bình nghiêm chỉnh trong Ðảng. Phải hoan nghênh và khuyến khích quần chúng
thật thà phê bình cán bộ, đảng viên. Chế độ sinh hoạt của chi bộ phải
nghiêm túc”...
Thế nhưng, tình trạng ngại phê bình,
“ngại nói thật” trong sinh hoạt chi bộ và cả sinh hoạt cấp ủy, đảng bộ vẫn khá
phổ biến. Đây là nguyên nhân cơ bản làm mất tính chiến đấu trong sinh hoạt
đảng, dẫn đến không kịp thời ngăn ngừa những vi phạm của cán bộ, đảng viên, để
xảy ra sai phạm kéo dài và nghiêm trọng. Thậm chí, không ít cán bộ, đảng viên
có sai phạm mà vẫn được đánh giá hoàn thành tốt nhiệm vụ và đề nghị khen thưởng,
bổ nhiệm.
Thật đáng buồn khi hầu hết các vụ
việc cán bộ, đảng viên vi phạm về đạo đức, lối sống, kỷ luật, pháp luật, nhất
là tham nhũng... đều do quần chúng nhân dân, báo chí hoặc cơ quan chức năng cấp
trên phát hiện. Trong khi đó, chi bộ, cấp ủy là nơi trực tiếp quản lý, giáo
dục, rèn luyện và tiến hành kiểm tra, giám sát, đánh giá cán bộ, đảng viên;
người cùng chi bộ, cùng cơ quan thường xuyên gần gũi, công tác, hiểu hết tính
cách cũng như những việc làm của nhau-như “cùng nằm trong chăn mà lại... không
biết chăn có rận”!?
Rõ ràng, việc cần làm ngay là phải
quy trách nhiệm, xử lý kỷ luật nghiêm đối với những cán bộ, đảng viên cùng sinh
hoạt trong cấp ủy, chi bộ mà không phê bình, góp ý, để đồng chí, đồng đội vi
phạm pháp luật, kỷ luật. Có thể khẳng định, việc chân thành, thẳng thắn phê
bình, góp ý không chỉ là yêu cầu có tính nguyên tắc trong sinh hoạt đảng và các
tổ chức thuộc hệ thống chính trị mà còn thể hiện tình người sâu sắc, nhân văn.
Việc biết đồng chí, đồng đội đang mắc khuyết điểm, lầm đường lạc lối mà vẫn “mũ
ni che tai” chính là làm hại tổ chức và đồng chí, đồng đội. “Tội” này cần phải
kiên quyết đấu tranh, phê phán, cả trong công tác và trong cuộc sống đời
thường.
bài rất thiết thực
Trả lờiXóa