(TG) - 75 năm sau khi
ra Lời kêu gọi thi đua ái quốc (11/6/1948-11/6/2023), tư tưởng Hồ Chí Minh về
mục đích, nội dung, phương pháp và cách thức tổ chức các phong trào thi đua yêu
nước thiết thực, hiệu quả phù hợp với nhiệm vụ của từng giai đoạn dưới sự lãnh
đạo của Đảng vẫn vẹn nguyên giá trị thời sự.
Bất chấp sự xuyên tạc của các phần tử cơ hội, phản động, các thế
lực thù địch thì sức sống và giá trị không thể phủ nhận của phong trào thi đua
yêu nước trong những thập niên qua chính là minh chứng sinh động nhất bác bỏ
những luận điệu phản động, bôi đen sự thật về thi đua yêu nước được tung lên
mạng xã hội thời gian qua!
THI ĐUA YÊU NƯỚC ĐỂ GÂY “HẠNH PHÚC CHO DÂN”
Trong Lời kêu gọi thi đua ái quốc ngày 11/6/1948,
Chủ tịch Hồ Chí Minh đã khẳng định rằng: Mục đích của thi đua là để
“Diệt giặc đói, Diệt giặc dốt, Diệt giặc ngoại xâm”[1] nhằm thực hiện “Dân
tộc độc lập, Dân quyền tự do, Dân sinh hạnh phúc[2]”. Vì thế, để thi đua trở thành phong
trào cách mạng của quần chúng, phát triển rộng rãi, sôi nổi, ăn sâu, lan rộng
khắp về mọi mặt, thì “cách làm là dựa vào: Lực lượng của dân, Tinh thần
của dân, để gây: Hạnh phúc cho dân”[3] và “các cụ phụ lão thi đua đốc
thúc con cháu hăng hái tham gia công việc, Các cháu nhi đồng thi đua học hành
và giúp việc người lớn, Đồng bào phú hào thi đua mở mang doanh nghiệp, Đồng bào
công nông thi đua sản xuất, Đồng bào trí thức và chuyên môn thi đua sáng tác và
phát minh, Nhân viên Chính phủ thi đua tận tụy làm việc, phụng sự nhân dân, Bộ
đội và dân quân thi đua giết cho nhiều giặc, đoạt cho nhiều súng”[4]...
Sau lời kêu gọi thi đua yêu nước của Người, những năm sau đó
(trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp và chống Mỹ, cứu nước) trên khắp
mọi miền của Tổ quốc, các phong trào thi đua yêu nước không chỉ là động lực của
sự phát triển, là biện pháp quan trọng để xây dựng con người mới xã hội chủ
nghĩa, mà còn là một nhân tố quan trọng góp phần vào thắng lợi của sự nghiệp
cách mạng. Rất giản dị và ngắn gọn, Chủ tịch Hồ Chí Minh nhấn mạnh rằng “công
việc hàng ngày chính là nền tảng thi đua”[5] và thi đua là hoạt động có tổ chức
với sự tham gia tự nguyện của các tầng lớp nhân dân; là phát huy sự năng động,
khả năng sáng tạo, tính tích cực, kỷ luật, tinh thần đoàn kết, truyền thống yêu
nước của mỗi người, mỗi tập thể để hoàn thành tốt những nhiệm vụ được giao, cho
nên “thi đua là yêu nước, yêu nước thì phải thi đua. Và những người thi đua
là những người yêu nước nhất”[6].
Trong tư tưởng Hồ Chí Minh về thi đua yêu nước, thì thi đua chính
là động lực để phát huy lòng yêu nước và thông qua phong trào thi đua để bồi
dưỡng, nâng cao lòng yêu nước, làm cho lòng yêu nước trở nên sinh động trong
thực tiễn bằng chính suy nghĩ, hành động cụ thể, tích cực, sáng tạo của mỗi cá
nhân, mỗi tập thể trên mọi lĩnh vực của cuộc sống. Vì thi đua “là một cách yêu
nước thiết thực và tích cực” và yêu nước không chỉ là tình cảm thiêng liêng của
mỗi người dân; luôn gắn liền với bổn phận, trách nhiệm của mỗi người đối với
đất nước, mà còn là một truyền thống quý báu của dân tộc, là một giá trị tinh
thần, luôn luôn đồng hành cùng dân tộc trong hành trình dựng nước và giữ nước,
cho nên “thi đua ái quốclà ích lợi cho mình, ích lợi cho gia đình mình
và lợi ích cho làng cho nước, cho dân tộc”[7], chứ không phải là “lợi dụng công tác thi
đua để thực hiện mục đích cá nhân”; là xuyên tạc tính tích cực và bản chất thi
đua thành “ganh đua”, “tranh đoạt” như các thông tin xấu độc bôi đen sự thật.
Thực tế cũng cho thấy, điều đặc biệt để làm nên thắng lợi của các
phong trào thi đua yêu nước theo tư tưởng Hồ Chí Minh chính là “1. Thi đua ái
quốc phải có phương hướng đúng và vững. Nghĩa là phải nâng cao
lòng nồng nàn yêu nước và giác ngộ chính trị của mọi người. Yêu nước thì phải
thi đua, thi đua tức là yêu nước. 2. Phải có kế hoạch tỉ mỉ.
Kế hoạch ấy phải do từng đơn vị nhỏ, từng gia đình, từng cá nhân bàn bạc kỹ,
hiểu biết thấu, vui vẻ làm. Nghĩa là phải sao cho mỗi nhóm, mỗi người tự
giác tự động. 3. Nội dung của kế hoạch phải thiết thực, rõ ràng, đúng mực.
Khi đặt kế hoạch phải tuyệt đối tránh sự sơ suất "đại khái", quá cao,
phiền phức, miễn cưỡng. 4. Thi đua không nên thiên về một phía. Phải điều hoà 3
nhiệm vụ với nhau: Tăng gia sản xuất, công việc hằng ngày và học tập (chính
trị, văn hoá, tình hình trong nước và thế giới). 5. Thi đua phải có sự lãnh
đạo đúng. Trước khi thi đua phải chuẩn bị đầy đủ (giải thích, cổ động,
xét kỹ kế hoạch mỗi nhóm, mỗi người). Trong lúc thi đua, phải thiết thực đôn
đốc, giúp đỡ, sửa đổi. Sau đợt thi đua, phải thiết thực kiểm tra, tổng kết, phổ
biến kinh nghiệm, khen thưởng những người kiểu mẫu, nâng đỡ những người kém
cỏi”[8]…
Đi liền cùng đó là phải làm tốt công tác tư tưởng, vận động, tuyên
truyền để toàn dân hiểu rõ, tự nguyện, tích cực tham gia phong trào, vì “tinh
thần yêu nước cũng như các thứ của quý (...) Bổn phận của chúng ta là làm cho
những của quý kín đáo ấy đều được đưa ra trưng bày. Nghĩa là phải ra sức giải
thích, tuyên truyền, tổ chức, lãnh đạo, làm cho tinh thần yêu nước của tất cả
mọi người đều được thực hành vào công việc yêu nước”[9]. Trong quá trình triển khai thực hiện,
phải có sự phối hợp chặt chẽ giữa chính quyền và các đoàn thể nhân dân để phong
trào phát triển đúng mục đích, mục tiêu chung đã định theo đường lối, chủ
trương của Đảng và chính sách, pháp luật của Nhà nước, nhằm nhân nguồn sức mạnh
đại đoàn kết của toàn dân tộc trên mọi chặng đường cách mạng.
Vì thế, sự tham gia tích cực của các tầng lớp nhân dân; sự phát
triển ngày càng sâu, rộng của phong trào thi đua yêu nước không chỉ chứng minh
quan điểm của Chủ tịch Hồ Chí Minh: “Dưới chế độ tư bản, thực dân và phong kiến
quyết không thể có phong trào thi đua yêu nước” và “chỉ có dưới chế độ dân chủ
nhân dân và xã hội chủ nghĩa, dưới chế độ và nhân dân lao động làm chủ nước
nhà, thì mới có phong trào thi đua”[10] là đúng đắn, mà còn đồng thời cho
thấy thi đua yêu nước theo chỉ dẫn của Người vừa thiết thực, dễ hiểu lại vừa
sâu sắc, toàn diện, dễ đi vào cuộc sống, nên có sức quy tụ, hấp dẫn đông đảo
quần chúng nhân dân.
BÁC BỎ NHỮNG LUẬN ĐIỆU XUYÊN TẠC VỀ THI ĐUA YÊU NƯỚC
Sự phát triển phong phú, đa dạng, thường xuyên, liên tục, thiết
thực, hiệu quả của các phong trào thi đua yêu nước trong 75 năm qua không chỉ
khẳng định rằng thi đua “là một cách yêu nước thiết thực và tích cực” chứ không
phải là “tranh giành” mà còn “là một cách rất tốt, rất thiết thực để làm cho
mọi người tiến bộ. Thi đua giúp cho đoàn kết chặt chẽ thêm. Và đoàn kết, chặt
chẽ để thi đua mãi. Vì vậy, thật thà tự phê bình và thân ái phê
bình là một lực lượng để đẩy mạnh thi đua”[11]. Thi đua là đoàn kết vì mục tiêu chung,
chứ không phải là sử dụng các “mánh khóe và thủ đoạn” dẫn đến “phá nát xã hội”;
là “tìm cách triệt hạ người khác, hay ít nhất là bước lên đầu nhau mà sống” và
như các luận điệu phản động bịa đặt, bôi đen.
Thực tế, hiểu một cách ngắn gọn nhất thì thi đua là cùng nhau đem
hết tài năng, sức lực của con người để không chỉ “đua nhau làm” mà còn “nhằm
thúc đẩy lẫn nhau đạt thành tích tốt nhất trong một lĩnh vực hoạt động nào đó”.
Đó là hoạt động sáng tạo, tích cực của mỗi con người, của từng tổ chức, địa
phương, cơ quan đơn vị trên mọi lĩnh vực của cuộc sống (lao động, sản xuất, học
tập, chiến đấu…); “là hoạt động có tổ chức với sự tham gia tự nguyện của cá
nhân, tập thể nhằm phấn đấu đạt được thành tích tốt nhất trong xây dựng và bảo
vệ Tổ quốc” (khoản 1 Điều 3) và “nhằm tạo động lực động viên, lôi cuốn, khuyến
khích mọi cá nhân, tập thể phát huy truyền thống yêu nước, năng động, sáng tạo
vươn lên hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao vì mục tiêu dân giàu, nước mạnh, dân
chủ, công bằng, văn minh” (Điều 5) của Luật Thi đua, khen thưởng 2003 (sửa đổi
2005, 2013). Vì thế, thi đua là một trong những biểu hiện của lòng yêu nước,
của tinh thần, ý chí và sự nỗ lực, hy sinh phấn đấu của mỗi người dân vì một
nước Việt Nam hòa bình, độc lập, tự do, hạnh phúc, chứ không phải vì “sự khốc
liệt trong cạnh tranh để đạt thành tích chứ không phải ở mục đích tạo ra
giá trị bằng việc phát triển năng lực nhiều mặt của con người”; lại càng không
phải là thi đua yêu nước “phá hủy từng con người, biến họ thành những kẻ xấu từ
trong động cơ cho đến việc làm”; đồng thời, làm cho môi trường công tác, xã hội
trở nên “ngột ngạt, gian dối, tiểu xáo, kèn cựa, đấu đá”, dẫn đến “làm mục
ruỗng xã hội từ bên trong bởi sự xuống cấp trông thấy mỗi ngày”.
Thực tế cũng cho thấy, các phong trào thi đua yêu nước từ: “Diệt
giặc đói, diệt giặc dốt, diệt giặc ngoại xâm”; “Bình dân học vụ”; “Hũ gạo kháng
chiến”; “Chiến sĩ ở trước mặt trận thi đua giết giặc lập công, đồng bào ở hậu
phương thi đua tăng gia sản xuất”; “Ruộng rẫy là chiến trường, cuốc cày là vũ
khí, nhà nông là chiến sĩ, hậu phương thi đua với tiền phương”; “Ba nhất” trong
Quân đội; “Gió Đại Phong” trong nông nghiệp; “Sóng Duyên Hải” trong công
nghiệp; “Hai tốt” trong ngành giáo dục; “Ba sẵn sàng” và “Năm xung phong” trong
thanh niên; “Ba đảm đang” trong phụ nữ; “Thi đua Ấp Bắc giết giặc lập công”,
“Dũng sĩ diệt Mỹ”, “Tìm Mỹ mà đánh, tìm Ngụy mà diệt” hay “Mỗi người làm việc
bằng hai, vì miền Nam ruột thịt”… cho đến “Lao động giỏi - Lao động sáng tạo”
của Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam; “Cựu chiến binh gương mẫu” của Hội Cựu
chiến binh Việt Nam; Thi đua Quyết thắng”, “Phát huy truyền thống, cống hiến
tài năng, xứng danh Bộ đội Cụ Hồ” trong quân đội; “Toàn dân bảo vệ an ninh Tổ
quốc”, “Công an nhân dân học tập, thực hiện Sáu điều Bác Hồ dạy”, “Xây dựng
phong cách người Công an nhân dân bản lĩnh, nhân văn, vì nhân dân phục vụ”
trong Công an hay “Cả nước chung sức xây dựng nông thôn mới”, “Doanh nghiệp
Việt Nam hội nhập và phát triển”, “Cả nước chung tay vì người nghèo - Không để
ai bị bỏ lại phía sau”, “Cán bộ, công chức, viên chức thi đua thực hiện văn hóa
công sở”… lan tỏa sâu rộng từ Trung ương đến địa phương, ở tất cả các cấp, các
ngành; trên khắp mọi miền của Tổ quốc trải dài từ sau ngày 2/9/1945 đến nay.
Những phong trào nêu trên đã minh chứng: Thi đua yêu nước không chỉ trở thành
động lực quan trọng, góp phần thực hiện thắng lợi những nhiệm vụ của cách mạng
Việt Nam, mà còn được nâng lên một tầm cao mới, mang hơi thở của thời đại mới.
Bản chất của thi đua là yêu nước, nên khi đã hiểu rõ kế hoạch, mục
đích, nội dung cách thức thi đua thì mỗi cá nhân, tập thể sẽ cùng nhau đoàn
kết, nỗ lực phấn đấu để vượt qua mọi khó khăn; là “làm phát triển tinh thần
đoàn kết giữa tất cả các tầng lớp nhân dân”; là thực hiện tự phê bình và phê
bình nghiêm túc để sửa chữa tất cả mọi khuyết điểm, “cải tạo con người”… Vì
thế, việc viện dẫn một ví dụ về thi đua trong ngành giáo dục hay cho rằng các
phong trào thi đua yêu nước hiện nay chỉ là hình thức, qua loa, chạy theo số
lượng phong trào, thậm chí là cào bằng, không thực chất hay là “chạy thi đua
bằng mọi cách có thể”, vì “thi đua gắn chặt với quyền lợi của mỗi người về mọi
mặt, từ vật chất, thăng tiến, đến cả sự yên ổn, an toàn” nên “sinh ra cạnh
tranh, tị hiềm, đấu đá, ghen ghét, phá vỡ quan hệ tốt đẹp giữa các đồng nghiệp”
là bẻ cong sự thật, là suy diễn mang tính chủ quan của các phần tử phản
động.
Trên thực tế, thi đua không chỉ giúp cho mọi người tiến bộ mà còn
làm tăng cường tình đoàn kết, sự tương trợ giúp đỡ lẫn nhau; không chỉ “đoàn
kết chặt chẽ để thi đua mãi” mà còn cổ vũ, phát huy sức sáng tạo, lòng nhân ái,
vẻ đẹp tâm hồn, tình đoàn kết của người Việt trong thời đại mới. Vì thế, thi
đua yêu nước không phải là “phá vỡ” tình người, là “làm hỏng đi sự kết nối lành
mạnh giữa người với người” và “gây ra những bức xúc ngầm” trong nội bộ. Cùng
với đó, việc một số người nhân danh dân chủ, “chuộng dân chủ tư sản” cho rằng
thi đua ở Việt Nam không phải là tự nguyện mà là “bắt buộc phải làm”, nên “thi
đua là con đẻ của nỗi sợ hãi tự do” và mang các phong trào thi đua yêu nước so
sánh với phương Tây, với việc lý giải rằng “họ không có thi đua, không ai phải
thi đua với ai để tồn tại cả” mà vẫn phát triển không ngừng với nhiều phát
minh, sáng chế, các thành tựu mọi mặt về khoa học, nghệ thuật… cũng chỉ là sự
suy diễn một chiều.
Ở Việt Nam, thi đua yêu nước là để phấn đấu vì một nước Việt Nam
hòa bình, độc lập, thống nhất, dân chủ và ngày càng giàu mạnh, phồn vinh, hạnh
phúc; là để nhằm “khơi dậy khát vọng phát triển đất nước phồn vinh, hạnh phúc,
ý chí tự cường và phát huy sức mạnh của khối đại đoàn kết toàn dân tộc để xây
dựng và bảo vệ Tổ quốc”[12], cho nên các phong trào này luôn nhận
được sự hưởng ứng rộng khắp, sôi nổi của các tầng lớp nhân dân.
Những thập niên gần đây, các phong trào thi đua yêu nước gắn liền
với việc thực hiện các nhiệm vụ chính trị, với các cuộc vận động do Mặt trận Tổ
quốc Việt Nam phát động, với việc triển khai Chỉ thị số 03-CT/TW ngày 14/5/2011
của Bộ Chính trị khóa XI về "Tiếp tục đẩy mạnh việc học tập và làm theo
tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh", Chỉ thị số 05-CT/TW ngày 15/5/2016 của Bộ
Chính trị về "Đẩy mạnh học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách
Hồ Chí Minh" và Kết luận số 01-KL/TW ngày 18/5/2021 của Bộ Chính trị về
tiếp tục thực hiện Chỉ thị số 05-CT/TW ngày 15/5/2016 của Bộ Chính trị khóa XII
về "Đẩy mạnh học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí
Minh" trong cả hệ thống chính trị và Nghị quyết Trung ương 4 khóa XI
"Một số vấn đề cấp bách về xây dựng Đảng hiện nay", Nghị quyết Trung
ương 4 khóa XII về “Tăng cường xây dựng, chỉnh đốn Đảng; ngăn chặn, đẩy lùi sự
suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, những biểu hiện "tự
diễn biến", "tự chuyển hóa" trong nội bộ, Kết luận số 21-KL/TW
ngày 25/10/2021 của Ban Chấp hành Trung ương về đẩy mạnh xây dựng, chỉnh đốn
Đảng và hệ thống chính trị; kiên quyết ngăn chặn, đẩy lùi, xử lý nghiêm cán bộ,
đảng viên suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, biểu hiện
"tự diễn biến", "tự chuyển hóa" cùng Quy định số 08-QĐi/TW
ngày 25/10/2018 của Ban Chấp hành Trung ương về trách nhiệm nêu gương của cán bộ,
đảng viên, trước hết là Uỷ viên Bộ Chính trị, Uỷ viên Ban Bí thư, Uỷ viên Ban
Chấp hành Trung ương… ngày càng được tổ chức và thực hiện sáng tạo, linh hoạt
với các nội dung cụ thể, thiết thực, hình thức phong phú trên mọi lĩnh vực,
trên khắp mọi miền của Tổ quốc.
Thi đua yêu nước là một phong trào cách mạng rộng rãi, thiết thực
được lãnh đạo, chỉ đạo bởi các cơ quan, ban, ngành chức năng; được tổ chức thực
hiện theo kế hoạch, với các hình thức phù hợp trong cả hệ thống chính trị, chứ
không phải là “đặt sự vận động của xã hội trên nền của sự hơn thua giữa các cá
nhân”; là sự “ganh đua” để “triệt hạ người khác” vì thành tích như các phần tử
cơ hội, phản động, các thế lực thù địch xuyên tạc./.
V3.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét