Trong những luận điệu
chống phá mà các thế lực thù địch, phản động thực hiện trước thềm Đại hội XIII
của Đảng ta, thì luận điệu “Đại hội XIII cần bỏ cụm từ “nền tảng tư tưởng”, cứ
lý thuyết nào đúng thì theo”là một ví dụ về âm mưu thâm độc của chúng.
1. Trong lịch sử phát triển của văn minh
nhân loại, sự đấu tranh, va đập, xung đột giữa các trào lưu tư tưởng, ý thức
hệ, văn hóa, tôn giáo, tín ngưỡng…luôn xuất hiện và có diễn biến phức tạp, nhất
là từ khi chủ nghĩa tư bản (CNTB) ra đời cho đến nay. Tùy theo đặc điểm, mức độ
khác nhau, có thể nói, cuộc đấu tranh ý thức hệ giữa chủ nghĩa tư bản và chủ
nghĩa xã hội (CNXH) là cuộc đấu tranh dai dẳng, lâu dài, quyết liệt nhất.
Nhìn lại sự sụp đổ của
Liên Xô và các nước xã hội chủ nghĩa ở Đông Âu, sự khó khăn của các nước xã hội
chủ nghĩa, của phong trào cộng sản và công nhân quốc tế, có nguyên nhân quan
trọng từ sự chống phá về tư tưởng, ý thức hệ của các thế lực cơ hội, thù địch.
Ở Việt Nam, sự chống
phá của các thế lực thù địch diễn ra từ trước khi Đảng Cộng sản Đông
Dương (sau này là Đảng Cộng sản Việt Nam) ra đời, bằng sự đàn áp của chế độ
thực dân với các phong trào yêu nước, các cá nhân có tư tưởng tiến bộ. Khát
vọng giành độc lập dân tộc, đưa nhân dân, đất nước thoát khỏi ách đô hộ thực
dân, thoát khỏi đói nghèo cũng là một trong những nguyên nhân ra đời một chính
Đảng kiểu mới - Chính Đảng của giai cấp công nhân, lãnh đạo nhân dân kháng
chiến giành độc lập và đi lên CNXH.
Đúng như Chủ tịch Hồ
Chí Minh khẳng định: Bây giờ chủ nghĩa nhiều, học thuyết lắm, chỉ có chủ nghĩa
Lênin là chắc chắn nhất, cách mạng nhất. Cuộc đấu tranh giành độc lập dân tộc ở
Việt Nam, không chỉ là cuộc kháng chiến giành độc lập của một dân tộc đánh đuổi
đế quốc, thực dân xâm lược mà còn là cuộc đấu tranh về ý thức hệ giữa hai hệ
thống xã hội chủ nghĩa và tư bản chủ nghĩa. Trong suốt 30 năm từ khi Nhà nước
công nông non trẻ đầu tiên ra đời, cho đến khi đất nước thống nhất, non sông
thu về một mối, Việt Nam đã tiến hành cuộc kháng chiến trường kỳ đánh Pháp,
đuổi Nhật và chiến thắng đế quốc Mỹ và bè lũ tay sai. Cuộc đấu tranh ý thức hệ
giữa CNXH và CNTB diễn ra ở Việt Nam lúc này, không chỉ là cuộc đấu tranh trên
chiến trường với súng đạn, các phương tiện chiến tranh hủy diệt của kẻ thù xâm
lược, sự hy sinh xương máu của hàng triệu người, mà còn là cuộc chiến tranh
tổng lực, trên mọi phương diện, trong đó có cả sự chống phá về tư tưởng, ý thức
hệ của các thế lực cơ hội, thù địch. Những âm mưu kích động bạo loạn, lật đổ,
tâm lý chiến, tuyên truyền, bôi nhọ, phá hoại từ bên trong thường xuyên xảy ra,
có sự phối hợp trong - ngoài, trên - dưới với nhiều âm mưu, thủ đoạn thâm độc.
Phạm vi chống phá cũng rất đa dạng, kết hợp đấu tranh trên chiến trường với sức
mạnh vượt trội về phương tiện chiến tranh, tiềm lực quân sự với tâm lý chiến,
phá hoại về tư tưởng, chính trị, bao vây, cô lập… Nội dung và lĩnh vực chống
phá được thực hiện, hướng vào những vấn đề khó khăn trong nước, khi Việt Nam
vừa thực hiện kháng chiến giành độc lập, vừa từng bước xây dựng CNXH trong điều
kiện điểm xuất phát thấp, một số lĩnh vực hay bị lợi dụng như dân chủ, nhân
quyền, dân tộc, tôn giáo… Âm mưu, thủ đoạn chống phá cũng linh hoạt, đa dạng,
đó là sử dụng sức mạnh trên chiến trường, kết hợp phá hoại sự ổn định bên
trong, ly tán về tư tưởng, chính trị… Ở mỗi thời điểm, giai đoạn khác nhau, các
thế lực cơ hội, thù địch sử dụng phương thức chống phá tương ứng. Tuy nhiên,
sức mạnh của chính nghĩa và sự đoàn kết, đồng lòng của người dân tin tưởng vào
sự lãnh đạo của Đảng, sự ủng hộ của bạn bè quốc tế, đã làm thất bại mọi âm mưu
chống phá của các thế lực thù địch, Việt Nam đã giành độc lập, thống nhất đất
nước.
Từ sau năm 1975, đặc
biệt là từ khi đất nước tiến hành công cuộc đổi mới (năm 1986) đến nay, Việt
Nam và các nước xã hội chủ nghĩa, phong trào cộng sản và công nhân quốc tế bước
vào giai đoạn mới, với nhiều đặc điểm khác biệt so với trước đây, đặc biệt là
những vấn đề liên quan đến cuộc đấu tranh tư tưởng, ý thức hệ. Những năm cuối
thập niên 80 của thế kỷ trước, vì nhiều lý do, nhưng chủ yếu là sai lầm chủ
quan, nhiều nước xã hội chủ nghĩa đã lâm vào khó khăn. Khủng hoảng kinh tế - xã
hội, quản lý đất nước yếu kém, sự chia rẽ, mất đoàn kết trong nội bộ, cùng với
cuộc chiến tranh lạnh, sự chống phá của chủ nghĩa đế quốc gây ra đã làm cho một
số nước mất ổn định nghiêm trọng, dẫn tới sự sụp đổ của Liên Xô và một loạt
nước xã hội chủ nghĩa ở Đông Âu vào đầu những năm 1990.
“Tư tưởng chỉ đạo
xuyên suốt của toàn Đảng, toàn dân và toàn quân ta là kiên định và vận dụng,
phát triển sáng tạo chủ nghĩa Mác - Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh; kiên định mục
tiêu độc lập dân tộc và Chủ nghĩa xã hội; kiên định đường lối đổi mới của Đảng
để xây dựng và bảo vệ Tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa. Đây là vấn đề có ý
nghĩa sống còn đối với chế độ ta, nền tảng vững chắc của Đảng ta, không cho
phép ai được nghiêng ngả, dao động” (Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Nguyễn Phú
Trọng (1))
Ở Việt Nam, thời điểm
này, công cuộc đổi mới do Đảng Cộng sản Việt Nam lãnh đạo mới tiến hành được 5
năm, những khó khăn về kinh tế do điểm xuất phát thấp, bị chiến tranh tàn phá
nặng nề trước đây, cùng với 2 cuộc chiến tranh biên giới phía Nam và phía Bắc,
đã đẩy đất nước vào khủng hoảng chưa từng có. Bị cấm vận, bao vây cô lập, mất
nguồn viện trợ từ bên ngoài làm cho Việt Nam đã khó khăn càng khó khăn hơn,
nhiều vùng miền trong cả nước có tình trạng thiếu lương thực, nhu yếu phẩm
thiết yếu trở nên trầm trọng… Sự chống phá của các thế lực cơ hội, thù địch
giai đoạn này đối với Việt Nam càng quyết liệt hơn bao giờ hết. Điều này không
chỉ thể hiện âm mưu xóa bỏ CNXH ở một số nước còn lại, trong điều kiện phong
trào cộng sản, công nhân quốc tế đang thoái trào, các thế lực thù địch còn muốn
xóa bỏ mô hình chế độ xã hội mới tồn tại hơn nửa thế kỷ.
Trong suốt thời gian
từ cuối thế kỷ XX cho đến nay, nội dung chống phá của các thế lực thù địch có
thể khái quát ở một số vấn đề cơ bản, như: 1) Tiếp tục chống phá về hệ tư
tưởng, ý thức hệ mà trực tiếp là những quan điểm nền tảng, cốt lõi của chủ
nghĩa Mác - Lênin, cho rằng đã lỗi thời; đề cao mô hình, thể chế nhà nước tư
bản chủ nghĩa, tam quyền phân lập, ca ngợi sức mạnh kinh tế, quân sự, khoa học
- công nghệ...; 2) Chống phá chủ trương, đường lối, chính sách của Đảng, Nhà
nước Việt Nam, chia rẽ Đảng với nhân dân, quân đội, công an với nhân dân; phê
phán đường lối đối ngoại, trong đó đặc biệt tập trung vào quan hệ Việt Nam -
Trung Quốc; 3) Hạ thấp thành tựu, đồng thời khoét sâu, thổi phồng những khó
khăn, yếu kém, sai lầm trong quản lý kinh tế - xã hội; 4) Hạ bệ thần tượng, tập
trung vào các đồng chí lãnh đạo Đảng, Nhà nước; nhân việc Đảng xử lý cán bộ
tham nhũng, tiêu cực, chúng khuếch đại, chia rẽ nội bộ nhân dân, dân tộc, tôn
giáo, khối đại đoàn kết, làm nhân dân mất lòng tin vào sự lãnh đạo của Đảng,
quản lý của Nhà nước; 5) Thông tin bôi nhọ mô hình, yếu kém của một số nước xã
hội chủ nghĩa còn lại... Từ những nội dung trên, các thế lực thù địch “chế
biến” thành nhiều nội dung cụ thể, có vấn đề chống thường xuyên, liên tục, có
nội dung khai thác sâu ở từng thời điểm.
Lực lượng chống phá
cũng có nhiều thay đổi, bên cạnh một số thế lực chính trước đây ở các nước
phương Tây, lực lượng “diều hâu” cực đoan, còn một bộ phận người Việt Nam ở
nước ngoài, “hận thù” dân tộc sau chiến tranh, một số đối tượng bất mãn, cơ hội
trong nước, móc nối với bên ngoài, trong đó có cả một số nguyên là cán bộ cao
cấp, trí thức, văn nghệ sĩ… Âm mưu, thủ đoạn chống phá linh hoạt hơn, ngoài
việc tiếp tục thực hiện “diễn biến hòa bình”, “chiến thắng không cần
chiến tranh”, tận dụng tối đa các kênh thông tin như đài phát thanh, nhà xuất
bản trực tiếp hướng vào Việt Nam như trước đây, hiện nay chúng triệt để khai
thác thế mạnh truyền thông, mạng xã hội, Internet với các hình thức đa dạng,
tập trung vào thế hệ trẻ, với nhiều hình thức mới, tuyên truyền thông tin sai
lạc, xuyên tạc sự thật. Chúng thường tập trung vào những vấn đề liên quan đến
dân chủ, nhân quyền, dân tộc, tôn giáo, khiếu kiện đất đai, biên giới hải đảo,
chia rẽ công an, quân đội với dân…, kích động biểu tình, bạo loạn lật đổ, đưa
người từ ngoài vào, phối hợp với những phần tử cơ hội, bất mãn trong nước nhằm
tạo dựng ngọn cờ, tập hợp lực lượng. Nội dung chống phá cũng linh hoạt, đa dạng
và tinh vi hơn, thật giả lẫn lộn, trắng đen thay đổi…, nhất là vào những thời
điểm quan trọng, sự kiện chính trị lớn của đất nước như trước và sau Đại hội
Đảng các nhiệm kỳ. Trong đó, luận điểm “ Đại hội XIII cần bỏ cụm từ: “nền tảng
tư tưởng”, cứ lý thuyết nào đúng thì theo” là một ví dụ!
2. Nhân dân Việt Nam gắn bó với Đảng Cộng sản
Việt Nam, tin yêu và đi theo Đảng, gọi Đảng Cộng sản Việt Nam là “Đảng ta”. Do
đó, khi nêu “cứ lý thuyết nào đúng thì theo”, điều này nghe qua có vẻ hợp lý,
có tính xây dựng, nhưng thực chất là sự mâu thuẫn, đánh tráo khái niệm. Hoặc
là, nền tảng tư tưởng của Đảng là đúng, được thực tiễn Việt Nam khẳng định, thì
“cứ lý thuyết đúng thì theo” như vậy là đủ, không cần kiên trì nền tảng tư
tưởng, dễ bị coi là cứng nhắc, giáo điều. Bên cạnh đó, trong bối cảnh khó khăn
của phong trào cộng sản và công nhân quốc tế hiện nay, các thế lực thù địch
thường rêu rao về sự “lạc hậu, lỗi thời” hoặc “chỉ đúng với trước kia, không
còn đúng với hiện nay”, điều này cũng đồng nghĩa với việc coi chủ nghĩa Mác -
Lênin không còn phù hợp, không còn đúng, và do đó, cứ “lý thuyết nào đúng thì
theo” càng có vẻ phù hợp. Điều đó phản ánh âm mưu, thủ đoạn và cho thấy rõ mục
đích cuối cùng của các thế lực cơ hội, thù địch là mong muốn Việt Nam từ bỏ chủ
nghĩa Mác - Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh.
Tuy nhiên, điều mấu
chốt trong sự mâu thuẫn của luận điểm “cứ lý thuyết nào đúng thì theo!” là ở
chỗ: các thế lực cơ hội, thù địch thường lấy mô hình, lý thuyết của CNTB là
chân lý, hoặc các lý thuyết theo chúng là đúng, còn khác với quan điểm của
chúng là sai. Thậm chí, không ít trường hợp, do “hận thù” dân tộc, do thái độ
thù địch, nên những người cộng sản làm bất cứ điều gì có lợi cho đất nước, dân
tộc, nhân dân thì chúng đều phê phán.
Dù trong điều kiện còn
nhiều khó khăn, nhưng trong những năm qua, Việt Nam vẫn nỗ lực đạt được những
thành tựu về xóa mù chữ, xóa đói giảm nghèo, tăng trưởng kinh tế, ổn định xã
hội… được thế giới thừa nhận, nhưng các thế lực cơ hội, thù địch vẫn ra sức phê
phán, cố tình phủ nhận. Bởi vậy, cái gọi là “lý thuyết đúng” mà chúng đưa ra
chỉ là ảo tưởng, nhằm đánh tráo khái niệm, mập mờ “đánh lận con đen” đối với
những người thiếu hiểu biết. Bên cạnh đó, không thể so sánh một lý thuyết đơn
thuần với một nền tảng tư tưởng, hệ tư tưởng. Đó là sự so sánh khập khễnh,
thiếu tính hệ thống và tính khoa học. Bởi, một lý thuyết chỉ đề cập đến một vấn
đề, một lĩnh vực cụ thể, còn hệ tư tưởng, nền tảng tư tưởng bao gồm nhiều lý
thuyết, có mối quan hệ chặt chẽ với nhau, trong một chỉnh thể thống nhất, bao
quát nhiều lĩnh vực rộng lớn.
Những luận cứ khẳng
định tính đúng đắn của nền tảng tư tưởng của Đảng Cộng sản Việt Nam là:
Thứ nhất, luận cứ về
giá trị phổ quát của việc lựa chọn tư tưởng, mô hình phát triển của một quốc
gia.
Mỗi chế độ xã hội đều
dựa trên những quan điểm tư tưởng nhất định, là cơ sở để xây dựng, tổ chức và
hoạt động của bộ máy nhà nước. Trong lịch sử phát triển của văn minh nhân loại
cho đến nay, dù tiếp cận từ quan điểm chính trị, ý thức hệ như thế nào, mọi
người cũng đều phải thừa nhận, loài người đã trải qua các thời kỳ từ công xã
nguyên thủy, chiếm hữu nô lệ, phong kiến, tư bản chủ nghĩa, và sau này, đã có
các quốc gia đi lên CNXH. Theo quan điểm phát triển, tương ứng với mỗi một thời
kỳ đó là một kiểu chế độ xã hội đặc trưng, thể hiện sự tiến hóa của văn minh
nhân loại trên các lĩnh vực, từ trình độ phát triển của lực lượng sản xuất, mô
hình tổ chức nhà nước, xã hội, các giá trị văn hóa, tinh thần tiêu biểu...
Nhìn chung, tư tưởng,
mô hình tổ chức xã hội tồn tại trên thực tế, xét ở các khía cạnh khác nhau đều
là tri thức, lý thuyết, kết tinh trí tuệ, tinh hoa của nhóm/tầng lớp/giai cấp
hay của nhân loại trong từng giai đoạn lịch sử. Các đảng phái chính trị, nhất
là đảng cầm quyền ở từng quốc gia đều đại diện cho một giai cấp hoặc tầng lớp
xã hội nhất định, đều lựa chọn tư tưởng, cương lĩnh ngay từ khi mới ra đời, đặc
biệt khi trở thành đảng cầm quyền.
Thứ hai, luận cứ về
khái niệm, nội hàm khoa học.
Xét về mặt khoa học,
lý thuyết có thể đúng và chưa đúng và dễ bị sử dụng, phụ thuộc vào chủ quan con
người, lý thuyết đúng phải được thực tiễn kiểm nghiệm. Đối với nội hàm của tư
tưởng, điểm chung nhất là sự phản ánh khái quát hiện thực khách quan vào trí óc
con người dưới dạng những khái niệm, phạm trù, quy luật… biểu hiện những lợi
ích của con người, của giai cấp và của xã hội, nhằm thỏa mãn nhu cầu của các
chủ thể. Tư tưởng có một số đặc trưng cơ bản, như: 1) Có tính độc lập tương đối
so với thế giới khách quan, tác động trở lại đối với thế giới khách quan và
hoạt động thực tiễn của con người; 2) Nội dung phản ánh của tư tưởng là khách
quan, nhưng thông qua chủ quan của con người; 3) Luôn gắn bó và thể hiện lợi
ích của con người, nhóm người cụ thể; 4) Luôn gắn với chủ thể nhất định và phản
ánh lợi ích của chủ thể đó; 5) Có nhiều cấp độ, hình thức khác nhau về sự tiến
bộ hay lạc hậu; tính khoa học hay phản khoa học và thể hiện ở các lĩnh vực khác
nhau.
Theo đó, xác định nội
hàm của hệ tư tưởng được hiểu là hệ thống các tư tưởng của một giai cấp có mối
liên hệ biện chứng, thống nhất, tác động qua lại lẫn nhau, cùng hướng tới một
mục tiêu thống nhất, là cơ sở để đảng chính trị, đại diện cho giai cấp đề ra
chủ trương, đường lối và tổ chức thực hiện để đạt được mục tiêu đã xác định.
Chính vì thế, khi đề cập đến nền tảng tư tưởng, đồng nghĩa với việc khẳng định
những tư tưởng cốt lõi mang tính nguyên tắc, là cơ sở để định hướng cho việc bổ
sung, phát triển tư tưởng mới trên nền tảng nguyên tắc cốt lõi, vận dụng sáng
tạo vào điều kiện cụ thể của thực tiễn. Chủ nghĩa Mác - Lênin là hệ tư tưởng
của chính đảng vô sản cách mạng, Đảng kiểu mới - Đảng Cộng sản, đội tiên phong
của giai cấp công nhân, đại biểu trung thành cho lợi ích của giai cấp công
nhân, nhân dân lao động. Đó là hệ thống các tư tưởng, quan điểm sâu sắc và toàn
diện của các nhà kinh điển Mác-xít về chính trị, kinh tế, xã hội, triết học,
pháp quyền, đạo đức, tôn giáo… bao gồm 3 bộ phận cấu thành: Triết học Mác -
Lênin, Kinh tế chính trị Mác - Lênin và Chủ nghĩa xã hội khoa học. Đây là học
thuyết mở, bản thân các nhà kinh điển Mác-xít cũng chỉ rõ yêu cầu cần phải bổ
sung, phát triển trong điều kiện mới. Hơn một thế kỷ qua, thực tiễn phát triển
các quốc gia lựa chọn con đường xã hội chủ nghĩa cho thấy, nước nào vận dụng
đúng, sáng tạo sẽ phát triển, ngược lại giáo điều, dập khuôn, máy móc sẽ thất
bại. Thực tiễn thế giới ngày nay chứng minh một thực tế, đi lên CNXH vẫn là xu
thế phát triển chung của nhân loại.
Ở Việt Nam, tại Đại
hội lần thứ VII, Đảng Cộng sản Việt Nam khẳng định lấy chủ nghĩa Mác - Lênin,
tư tưởng Hồ Chí Minh là nền tảng tư tưởng, kim chỉ nam cho hành động của Đảng,
đã đánh dấu một bước tiến mới về nhận thức và tư duy lý luận của Đảng. Trong
đó, chủ nghĩa Mác - Lênin, như Chủ tịch Hồ Chí Minh nêu rõ, không chỉ là học
thuyết về giải phóng giai cấp công nhân, nhân dân lao động, giải phóng con
người, mà còn là học thuyết về sự phát triển xã hội, là vũ khí tinh thần để
Đảng làm tròn vai trò tiên phong, vai trò lãnh đạo cách mạng, và chính Người từ
chủ nghĩa yêu nước, tiếp thu chủ nghĩa Mác - Lê nin và truyền bá vào Việt Nam.
Hồ Chí Minh khẳng định: “Đảng muốn vững thì phải có chủ nghĩa làm cốt, trong
Đảng ai cũng phải hiểu, ai cũng phải làm theo chủ nghĩa ấy. Đảng mà không có chủ
nghĩa như người không có trí khôn, tầu không có bàn chỉ nam”. Đó cũng là cơ sở
để hình thành nên tư tưởng Hồ Chí Minh sau này.
Tư tưởng Hồ Chí Minh
là hệ thống quan điểm toàn diện và sâu sắc về những vấn đề cơ bản của cách mạng
Việt Nam, kết quả của sự vận dụng và phát triển sáng tạo chủ nghĩa Mác - Lênin
vào điều kiện cụ thể của Việt Nam, kế thừa và phát triển những giá trị truyền
thống tốt đẹp của dân tộc, tiếp thu tinh hoa văn hóa nhân loại. Tư tưởng Hồ Chí
Minh là tài sản tinh thần vô cùng to lớn của Đảng, dân tộc và nhân dân ta, mãi
mãi soi đường cho sự nghiệp cách mạng của đất nước ta đi tới thắng lợi cuối
cùng. Từ nhiều nhiệm kỳ Đại hội Đảng, đặc biệt từ Đại hội IX đến nay, tư tưởng
Hồ Chí Minh được nghiên cứu, làm sáng tỏ trên nhiều vấn đề lớn của cách mạng
Việt Nam. Học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức và phong cách Hồ Chí Minh được
triển khai sâu rộng trong toàn Đảng và xã hội, được cán bộ, đảng viên và nhân
dân đón nhận nồng nhiệt, có nhiều chủ đề học tập theo từng nhiệm kỳ, phù hợp
với các đối tượng khác nhau trong xã hội. Nghiên cứu về tư tưởng Hồ Chí Minh
đang tiếp tục được mở rộng về triết học, xã hội học, kinh tế…
Thứ ba, luận cứ về
tính đúng đắn, phù hợp với thực tiễn Việt Nam.
Đảng Cộng sản Việt Nam
lấy chủ nghĩa Mác - Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh là nền tảng, không chỉ được ghi
nhận trong nhiều văn kiện quan trọng của Đảng, mà còn được khẳng định, ghi
trong Hiến pháp. Điều 4, khoản 1, Hiến pháp năm 2013 ghi rõ: “Đảng Cộng sản
Việt Nam - Đội tiên phong của giai cấp công nhân, đồng thời là đội tiên phong
của Nhân dân lao động và của dân tộc Việt Nam, đại biểu trung thành lợi ích của
giai cấp công nhân, nhân dân lao động và của cả dân tộc, lấy chủ nghĩa Mác -
Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh làm nền tảng tư tưởng, là lực lượng lãnh đạo Nhà
nước và xã hội".
Trải qua các giai đoạn
cách mạng, khi Đảng, Nhà nước Việt Nam tổng kết, đánh giá những thành công, hạn
chế trong lãnh đạo và tổ chức thực hiện, vấn đề kiên định chủ nghĩa Mác -
Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh luôn là một bài học quan trọng hàng đầu được rút
ra. Từ Đại hội VII đến Đại hội XII, khi đề cập đến bài học kinh nghiệm, vấn đề
kiên định chủ nghĩa Mác - Lê nin, tư tưởng Hồ Chí Minh luôn được đề cập trong
văn kiện Đảng. Tổng kết 30 năm đổi mới, trong 5 bài học được rút ra, bài học
đầu tiên là “…trong quá trình đổi mới phải chủ động, không ngừng sáng tạo trên
cơ sở kiên định mục tiêu độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội, vận dụng sáng tạo
và phát triển chủ nghĩa Mác - Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh, kế thừa và phát huy
truyền thống dân tộc, tiếp thu tinh hoa văn hóa nhân loại, vận dụng kinh nghiệm
quốc tế phù hợp với Việt Nam”. Dự thảo Báo cáo Chính trị trình Đại hội XIII, khi
đề cập 5 quan điểm chỉ đạo, quan điểm đầu tiên cũng nêu: “Kiên định và vận
dụng, phát triển sáng tạo chủ nghĩa Mác - Lê nin, tư tưởng Hồ Chí Minh, kiên
định mục tiêu độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội; kiên định đường lối đổi mới
của Đảng để xây dựng và bảo vệ Tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa”.
Từ những luận cứ khoa
học và thực tiễn nêu trên cho thấy, nền tảng tư tưởng của Đảng Cộng sản Việt
Nam là hệ thống các quan điểm sâu sắc, toàn diện, kết tinh trí tuệ, tinh hoa
của nhân loại, luôn được bổ sung, phát triển cùng thời đại và vận dụng sáng tạo
vào điều kiện cụ thể của Việt Nam. Bởi vậy, đây không phải là những lý thuyết
đúng đắn riêng lẻ, mà quan trọng hơn, là những lý thuyết đúng đắn được gắn kết
trong một hệ thống, một chỉnh thể thống nhất, mang tính cách mạng và khoa học,
được thực tiễn Việt Nam kiểm nghiệm và tiếp tục bổ sung đầy đủ, sâu sắc hơn
trong mỗi giai đoạn cách mạng.
Thứ tư, luận cứ về giá
trị thời đại, cơ sở để đưa cách mạng Việt Nam phát triển.
Sau gần 35 năm đổi
mới, 30 năm thực hiện Cương lĩnh 1991, 10 năm thực hiện Cương lĩnh (bổ sung,
phát triển năm 2011), Việt Nam đã đạt được những thành tựu to lớn và có ý nghĩa
lịch sử. Kiên định độc lập dân tộc và CNXH, đặc biệt là kiên định chủ nghĩa Mác
- Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh, Đảng Cộng sản Việt Nam đã đề ra nhiều chủ
trương, chính sách đúng đắn, phù hợp, lãnh đạo nhân dân vượt qua khó khăn, thử
thách, biết kết hợp sức mạnh dân tộc với sức mạnh của thời đại, tiếp thu tinh
hoa của thế giới, đặc biệt là cuộc cách mạng khoa học - công nghệ, sau này là
cách mạng công nghiệp lần thứ tư... Việt Nam có quan hệ rộng mở với các quốc
gia trên thế giới, vị thế ngày càng nâng cao trên trường quốc tế. Điều này càng
khẳng định vai trò của nền tảng tư tưởng của Đảng, một nhân tố cực kỳ quan
trọng không thể tách rời sự phát triển của đất nước cho đến ngày nay.
Những quan điểm trên
là sự đúc kết sâu sắc từ thực tiễn cách mạng Việt Nam, vì thế không thể có
chuyện “từ bỏ nền tảng tư tưởng của Đảng” và “cứ lý thuyết nào đúng thì theo” -
một âm mưu thâm độc của các thế lực thù địch, cơ hội.
V3.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét