ĐẢNG LÃNH ĐẠO VỚI
BÁO CHÍ, VĂN HỌC – NGHỆ THUẬT LÀ TẤT YẾU!
Với mưu đồ “ly
Đảng”, “thoát Đảng”, thành phần văn nghệ sỹ “cấp tiến”, truyền thông phương Tây
luôn ra sức phủ nhận vai trò lãnh đạo của Đảng với báo chí, văn học – nghệ
thuật’ họ cho rằng “Đảng lãnh đạo” thì không có “tự do báo chí”, không thể “tự
do sáng tạo văn học – nghệ thuật”… Họ cổ súy cho một số nhà văn, nhà báo hoặc
người viết báo, viết văn cả trong và ngoài nước lập ra cái gọi là “Ban vận động
thành lập Văn đoàn Việt Nam độc lập”, hay “Hội nhà báo Việt Nam độc lập” thực
chất núp dưới chiêu bài tự do lập hội để âm mưu hình thành các tổ chức chính
trị – xã hội đối lập, đấu tranh nhằm xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản
Việt Nam. .
Những người phủ
nhận vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam đối với báo chí, văn học –
nghệ thuật, dù có ngụy biện đến đâu, chắc chắn cũng phải thừa nhận rằng, vấn đề
đảng chính trị lãnh đạo Nhà nước và xã hội là vấn đề khách quan trên toàn thế
giới hiện nay.
Trên bình diện
toàn cầu, hầu như quốc gia nào (kể cả những nước còn duy trì chế độ quân chủ,
vương quyền) cũng có vai trò lãnh đạo của đảng chính trị. Đảng nào giành được
quyền lực, trở thành đảng cầm quyền đều có đường lối, mục tiêu của họ với mọi
lĩnh vực trong đời sống xã hội. Báo chí, văn học – nghệ thuật đương nhiên không
thể tách rời sự lãnh đạo đó. Tất nhiên, ở các quốc gia có nhiều đảng phái chính
trị, quyền lãnh đạo đối với báo chí và văn học – nghệ thuật của đảng cầm quyền
chủ yếu thông qua hoạt động quản lý và chi phối của chính quyền; các đảng phái
chính trị đối lập do không nắm được chính quyền, sẽ tận dụng và lợi dụng tối đa
những điều luật pháp cho phép để sử dụng báo chí, văn học – nghệ thuật như
những công cụ, phương tiện đấu tranh giành quyền lực từ tay đảng cầm quyền.
Chính vì báo chí, văn học – nghệ thuật trở thành “chiến trường” tranh giành ảnh
hưởng, nên người ta sẽ có cảm giác được thụ hưởng một nền “tự do báo chí vô hạn
độ”, hay một nền văn học – nghệ thuật mà văn nghệ sĩ được tự do sáng tạo không
giới hạn như “không có chân trời”. Dễ thấy nhất là trong cuộc bầu cử tổng thống
Mỹ gần đây hai ứng cử viên Joe Biden và Donald Trump đã ra sức miệt thị, phỉ
báng nhau trên các diễn đàn, đặc biệt là trên truyền hình. Chứng kiến cảnh ấy
nhiều “chiến sĩ dân chủ” trong nước lập tức đăng đàn ca ngợi, cho rằng như vậy
là “tự do không giới hạn” và điều này “chỉ có ở những chế độ tự do, nơi không
có Đảng Cộng sản lãnh đạo”. Sự thực thì ai cũng biết, người dân Mỹ và truyền
thông nhiều nước trên thế giới đều gọi đó là cuộc bầu cử “tồi tệ chưa từng
thấy”, và rõ ràng, quyền lợi của người dân Mỹ hầu như bị lãng quên; đường hướng
phát triển nước Mỹ trở thành thứ yếu; bản thân các cuộc tranh luận trên truyền
hình – lẽ ra là diễn đàn quan trọng cung cấp thông tin cho người dân Mỹ để họ
đánh giá chính xác về các ứng viên Tổng thống, lại biến thành trò giải trí “rẻ
tiền, câu khách” của các hãng truyền thông Mỹ.
Một ví dụ khác,
vào cuối năm 2016, Thủ tướng Thái Lan P. Chan-o-cha đã lệnh cho cảnh sát tiến
hành điều tra Văn phòng BBC Thái Lan vì có “dấu hiệu mắc tội khi quân”. Ông
tuyên bố rằng: “Có thể điều đó là bình thường ở nước khác nhưng là hành vi bị
cấm ở Thái Lan”. Hành vi bị cấm đó chính là việc BBC tiếng Thái Lan đã đăng
những thông tin bị Hoàng gia Thái Lan phản đối. Như vậy, ngay cả ở những quốc
gia còn tồn tại chế độ quân chủ thì sự can thiệp của đảng chính trị thông qua
chính quyền vào báo chí là một điều tự nhiên nhằm bảo đảm cho sự ổn định và
phát triển của quốc gia đó.
Thực tế hiện
nay có nhiều đảng phái đang hoạt động tại nhiều nước và vùng lãnh thổ trên thế
giới. Một số nước có nhiều đảng chính trị như: Hoa Kỳ có 112 đảng, Anh có 97
đảng… Ngược lại, nhiều nước, cả phương Tây và phương Đông, chỉ có một đảng
chính trị như: Mô-na-cô, Tát-ghi-ki-xtan, Bô-xni-a, Bê-li-xê, Ba-ren, Ả rập
Xê-út, Ăng-ti-goa, Bốt-xoa-na, Bê-nanh, Phi-gi, Găm-bi-a, Ê-ri-tơ-ri-a, Gha-na,
Hai-ti, Ghi-nê, Cư-rơ-giơ-xtan, Ma-đa-ga-ca, Cốt Đi-voa…
Cần phải nói rõ
rằng, việc có một hay nhiều đảng chính trị tùy thuộc vào quá trình phát triển
tự nhiên của mỗi quốc gia đó và số lượng nhiều hay ít không nói lên mức độ dân
chủ, tự do ở từng nước. Nước Mỹ có 112 đảng chính trị nhưng từ khi lập quốc đến
nay chỉ có hai đảng thay nhau cầm quyền là Dân Chủ và Cộng Hòa, các đảng khác
chỉ có “tính chất minh họa” cho nền “dân chủ kiểu Mỹ”, thậm chí Đảng Cộng sản
Mỹ, đảng đại diện cho giới lao động bị đảng cầm quyền sử dụng pháp luật chèn
ép, có giai đoạn bị cấm hoạt động hoặc có lúc cho hoạt động nhưng bị chế tài
bởi muôn vàn quy định để không bao giờ có thể lớn mạnh, thách thức quyền lực
của đảng Dân Chủ và Cộng Hòa. Ở Xinh-ga-po, có rất nhiều đảng chính trị nhưng
chỉ có Đảng Nhân dân Hành động cầm quyền từ khi lập quốc đến nay. Ở Trung Quốc
thì cả 8 đảng chính trị đang hoạt động đều thừa nhận Đảng Cộng sản Trung Quốc
là đảng duy nhất lãnh đạo đất nước.
Ở nước ta, từ
Cách mạng Tháng Tám 1945 đến nay, đã có nhiều thời kỳ có nhiều đảng chính trị
hoạt động. Ví dụ, giai đoạn 1945-1946, có hai đảng đối lập với Đảng Cộng sản
Việt Nam và có ghế trong Quốc hội là Việt Nam Quốc dân đảng và Việt Nam Cách
mạng đồng minh hội. Tuy nhiên, hai đảng này thực chất do Tưởng Giới Thạch dựng
nên, từ những kẻ cơ hội muốn “bám” vào Tưởng để tranh giành quyền lực. Năm
1946, khi quân Tưởng rút khỏi Việt Nam thì hai đảng này tự cuốn gói chạy theo
Tưởng. Hay suốt một thời kỳ dài của nước ta, Đảng Dân chủ Việt Nam và Đảng Xã
hội Việt Nam cùng hoạt động, hai đảng này sát cánh bên Đảng Cộng sản Việt Nam
trong hai cuộc kháng chiến vệ quốc, thừa nhận và ủng hộ sự lãnh đạo của Đảng
Cộng sản Việt Nam. Đến cuối thế kỷ XX, tự họ thấy đã hoàn thành sứ mệnh, tin
tưởng rằng Đảng Cộng sản Việt Nam đủ sức hoàn thành vai trò lãnh đạo đất nước
nên đã tự giải tán.
Cũng cần phải
nói thêm rằng, Đảng Cộng sản Việt Nam luôn luôn đánh giá đúng vị trí, vai trò
đặc biệt quan trọng của báo chí, văn học – nghệ thuật, hay nói cách khác, mục
tiêu hoạt động của Đảng là nhằm bảo đảm cho nhân dân được hưởng đầy đủ quyền tự
do báo chí, tự do lập hội, tự do hưởng thụ, sáng tác, quảng bá những tác phẩm
báo chí, văn học – nghệ thuật chân chính. Lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc – Hồ Chí Minh,
từ bản Yêu sách của nhân dân An Nam năm 1919 gửi nhà cầm quyền Pháp đã nêu yêu
cầu về tự do báo chí, tự do lập hội. Năm 1943, dù chưa giành được chính quyền,
Đảng vẫn xây dựng Đề cương Văn hóa Việt Nam, chủ trương phát triển nền văn hóa
Việt Nam theo hướng Dân tộc, Khoa học và Đại chúng… Điểm qua như vậy để thấy
rằng, vấn đề đảng chính trị lãnh đạo báo chí, văn học – nghệ thuật (dù bằng
những phương thức khác nhau) là vấn đề khách quan và phổ biến của thế giới hiện
đại.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét