Trong khi lễ hội văn hóa truyền thống ngày càng thu hút sự quan tâm của du khách thì các đối tượng có tư tưởng thù địch lại ra sức xăm xoi tìm kẽ hở, hạn chế, bất cập để thổi phồng, xuyên tạc nhằm phá hoại môi trường đầu tư và sự nghiệp xây dựng, phát triển văn hóa của Đảng, Nhà nước ta.
Thủ
đoạn lấy văn hóa xuyên tạc chính trị
Lễ
hội truyền thống có vai trò đặc biệt quan trọng đối với đời sống văn hóa tinh
thần, nhu cầu tín ngưỡng của các thế hệ người Việt. Nền văn minh lúa nước, văn
hóa làng xã của người Việt tích tụ từ hàng nghìn năm đã sản sinh, nuôi dưỡng,
bảo tồn, phát triển một hệ thống di sản phong phú, đồ sộ của lễ hội, trải đều
khắp đất nước. Theo thống kê của Bộ Văn hóa-Thể thao và Du lịch, hiện Việt Nam
có gần 9.000 lễ hội truyền thống, là một trong những quốc gia có số lượng lễ
hội truyền thống nhiều nhất khu vực và châu lục. Lễ hội truyền thống ở nước ta
được tổ chức trên khắp các vùng, miền, tỉnh, thành phố và diễn ra sôi động nhất
vào mùa xuân, sau Tết Nguyên đán. Nhiều lễ hội lớn đã trở thành thương hiệu văn
hóa du lịch, thu hút hàng trăm nghìn lượt du khách, đem về cho địa phương nguồn
thu lớn từ các dịch vụ của ngành công nghiệp không khói...
Chính vì số lượng lễ hội nhiều, hình thức lễ hội phong phú, đa dạng nên công tác tổ chức, quản lý, quảng bá... ở các địa phương không thể tránh khỏi những yếu kém, bất cập. Hạn chế phổ biến nhất là sự thương mại hóa trong nhiều phân khúc lễ hội, làm phai nhạt sắc thái phong tục, lợi dụng tín ngưỡng để “buôn thần bán thánh” trục lợi cá nhân, lợi ích nhóm... Những mặt trái, tiêu cực của đời sống xã hội trong nền kinh tế thị trường đã len lỏi, phơi bày trong nhiều phân khúc, thời điểm của văn hóa lễ hội. Những bất cập, tồn tại này đã được Đảng, Nhà nước ta nhận thức sâu sắc. Phát biểu chỉ đạo tại Hội nghị văn hóa toàn quốc năm 2021, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng nhấn mạnh: Môi trường văn hóa vẫn bị ô nhiễm bởi các tệ nạn xã hội, tham nhũng, tiêu cực... Công tác lãnh đạo, chỉ đạo, quản lý văn hóa còn lúng túng, chậm trễ, nhất là trong việc thể chế hóa các quan điểm, chủ trương, đường lối của Đảng về văn hóa... Đặc biệt, trong công tác lãnh đạo, quản lý, chúng ta chưa nhận thức thật đầy đủ, sâu sắc và toàn diện về đường lối văn hóa của Đảng, nhất là trong thời kỳ đổi mới hiện nay. Phương thức lãnh đạo và quản lý văn hóa chậm được đổi mới, chưa thích ứng kịp thời với sự vận động và phát triển văn hóa trong thời kỳ đẩy mạnh công nghiệp hóa, hiện đại hóa và hội nhập quốc tế...
Từ
những đánh giá tổng quan ở tầm vĩ mô, soi rọi trong môi trường văn hóa lễ hội,
chúng ta thấy rõ sự thẳng thắn, khách quan, không né tránh hạn chế, khuyết điểm
của Đảng trong lãnh đạo, chỉ đạo công cuộc xây dựng và phát triển nền văn hóa
Việt Nam tiên tiến, đậm đà bản sắc dân tộc.
Chính
vì vậy, việc bám vào những hạn chế, bất cập trong môi trường tổ chức lễ hội và
văn hóa lễ hội để kích động, xuyên tạc, quy chụp... mà nhiều đối tượng có tư
tưởng thù địch đã và đang thực hiện là hành vi phản văn hóa. Trên không gian
mạng, không ít thành phần bất mãn trong nước và một số đối tượng lưu vong ở
nước ngoài lớn tiếng chỉ trích, xuyên tạc, cho rằng văn hóa Việt Nam đang đi
“thụt lùi”, “suy đồi”, “mạt hạng”... Đơn cử, Lễ hội tịch điền ở Duy Tiên (Hà
Nam) là một lễ hội văn hóa truyền thống thể hiện đặc trưng sắc thái văn hóa
nông nghiệp của người Việt ở Đồng bằng Bắc Bộ. Bám vào hình ảnh “con trâu đi
trước, cái cày theo sau” mang tính biểu trưng của lễ hội, các đối tượng cực
đoan và truyền thông mang tư tưởng thù địch ở hải ngoại lại xuyên tạc, cho rằng
người Việt đang “kéo lùi lịch sử”. Họ lập luận rằng, công nghiệp thế giới phát
triển như vũ bão mà Việt Nam vẫn tôn vinh, chung thủy với hình thức sản xuất
thô sơ, lạc hậu thì bao giờ mới khá lên được?
Nêu
một dẫn chứng như vậy để thấy rõ hơn âm mưu đằng sau những luận điệu xuyên tạc
về văn hóa dân tộc nói chung, văn hóa lễ hội nói riêng mà các thế lực thù địch
đã và đang ra sức thực hiện. Muốn phản biện, phê phán một vấn đề về văn hóa,
phải đứng trên phương diện văn hóa. Lấy văn hóa làm cái cớ để xuyên tạc chính
trị, bỉ bai đường lối, chủ trương của Đảng, bôi đen bức tranh thượng tầng kiến
trúc của đất nước... là cách làm xấu xa, bắt nguồn từ thái độ ti tiện, phản văn
hóa. Chúng ta cần nhận diện thấu đáo để có phương pháp đấu tranh, phản bác kịp
thời, hiệu quả, không để những tư tưởng thù địch làm hoen ố môi trường văn hóa
lễ hội truyền thống của dân tộc.
"Lấy
xây để chống" trong văn hóa lễ hội
Lễ
hội truyền thống là bộ phận cấu thành của văn hóa quốc gia, chứa đựng trong đó
những giá trị cốt lõi của bản sắc dân tộc. Nó là một lĩnh vực của kiến trúc
thượng tầng, được quyết định bởi hạ tầng cơ sở, trực tiếp là đời sống kinh
tế-xã hội của đất nước. Trong bối cảnh đất nước ngày càng hội nhập sâu rộng vào
nền kinh tế toàn cầu, tất yếu đời sống văn hóa nói chung, văn hóa lễ hội nói
riêng sẽ bị ảnh hưởng, chi phối. Quy luật giao thoa, tiếp biến của văn hóa, bên
cạnh việc hấp thu những tinh hoa của văn hóa thế giới, tất yếu sẽ nảy sinh
những nhân tố, yếu tố tiêu cực, phản văn hóa. Những hạn chế, yếu kém, bất cập
trong đời sống văn hóa nói chung, văn hóa lễ hội nói riêng đã được Đảng ta đúc
kết, chỉ rõ. Dưới góc nhìn biện chứng, khách quan, những bất cập, hạn chế, yếu
kém trong hoạt động lễ hội là một thách thức tất yếu. Bất cứ quốc gia, vùng
lãnh thổ, dân tộc nào trong môi trường hội nhập quốc tế cũng phải chấp nhận và
đương đầu với những thách thức đó. Bản lĩnh, sứ mệnh, trách nhiệm của Đảng cầm
quyền là đề ra chủ trương, quyết sách đúng đắn để lãnh đạo đất nước, lãnh đạo
toàn dân tộc xây dựng được môi trường văn hóa lành mạnh, tiến bộ; xây dựng nền
văn hóa tiên tiến, đậm đà bản sắc dân tộc.
Đại
hội lần thứ XIII và Hội nghị văn hóa toàn quốc năm 2021 của Đảng đã chỉ rõ: Sự
tác động của quá trình toàn cầu hóa, cạnh tranh quốc tế và cuộc đấu tranh trên
lĩnh vực văn hóa-tư tưởng sẽ diễn ra quyết liệt, phức tạp hơn. Cuộc Cách mạng
công nghiệp lần thứ tư, công nghệ số, xã hội số, văn hóa số... vừa đem lại
những cơ hội, vừa tạo ra thách thức mới trong việc xây dựng và phát triển văn
hóa. Chính vì vậy, Đảng, Nhà nước ta xác định, cần quan tâm hơn nữa đến việc
bảo tồn, tôn tạo và phát huy các giá trị văn hóa dân tộc, những giá trị văn hóa
vật thể và phi vật thể của các vùng, miền, của đồng bào các dân tộc, kết hợp
với tiếp thu tinh hoa văn hóa của thời đại. Hệ thống các lễ hội truyền thống
của dân tộc là di sản văn hóa quý báu do tổ tiên, cha ông ta mấy nghìn năm để
lại. Chúng ta có trách nhiệm phải giữ gìn, trân trọng và phát huy.
Chấn
hưng văn hóa lễ hội là gột rửa, loại bỏ những thứ đi ngược, làm trái với thuần
phong mỹ tục; củng cố, tô đậm hơn những nét đẹp của sắc thái văn hóa vùng,
miền, bản sắc văn hóa dân tộc. Tẩy chay, loại bỏ những tư tưởng thù địch; đấu
tranh phản bác các quan điểm sai trái, xuyên tạc về văn hóa lễ hội; lật tẩy những
âm mưu, thủ đoạn lợi dụng những hạn chế, yếu kém trong quản lý văn hóa để xuyên
tạc chính trị, phủ nhận đường lối, chủ trương của Đảng về văn hóa... cũng chính
là giải pháp quan trọng để chấn hưng văn hóa, trong đó có văn hóa lễ hội.
Văn
hóa là hệ thống những tri thức rộng lớn, vốn sống phong phú. Không ai có thể tự
tin cho rằng mình hiểu hết các lĩnh vực của văn hóa lễ hội. Lắng nghe những ý
kiến phản biện, vì thế, là một thái độ văn hóa của những người làm văn hóa. Tuy
nhiên, làm văn hóa cũng không thể “đẽo cày giữa đường”. Phản biện văn hóa,
trước hết phải bắt đầu bằng một thái độ văn hóa. Lấy cớ phản biện để bỉ bai,
xuyên tạc, hạ thấp giá trị truyền thống của văn hóa dân tộc, hạ bệ uy tín của
Đảng, Nhà nước... là thái độ thù địch của văn hóa, cần phải đấu tranh thẳng
thắn, quyết liệt.
Từ
môi trường lễ hội truyền thống, cấp ủy, chính quyền và đội ngũ cán bộ làm văn
hóa, quản lý văn hóa ở các cấp, các địa phương cần nhất quán quan điểm “lấy xây
để chống” trong tổ chức, quản lý, điều hành, quảng bá, đấu tranh bảo vệ nền
tảng tư tưởng của Đảng trên lĩnh vực văn hóa. Đừng bàng quan, thờ ơ, né tránh,
để cho những tư tưởng cực đoan, phản động có cơ hội sinh sôi, phát triển trong
môi trường văn hóa.
Bản chất của lễ hội truyền thống là mỗi người tham gia đều là một thành tố của lễ hội, tìm sự an yên, tốt đẹp cho tâm hồn. Chắc chắn trong thâm tâm, không ai muốn biến mình thành một nhân tố phản văn hóa trong môi trường vốn rất văn hóa ấy. Vậy thì tại sao lại phải giành giật lấy “lộc”, ngửa nón xin những đồng tiền lẻ? Tại sao lại biến mình thành chủ đề cho các thành phần phản nghịch bám vào để bỉ bai, xuyên tạc, chống phá văn hóa đất nước, dân tộc?
PHAN TÙNG SƠN
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét