Trung tướng Đồng Sĩ Nguyên:
Vị tướng của Trường Sơn huyền thoại
Chúng
ta đang tiến hành một số hoạt động kỷ niệm 100 năm ngày sinh Trung tướng Đồng
Sĩ Nguyên (1/3/1923 - 1/3/2023) nguyên Tư lệnh Bộ đội Trường Sơn. Đất nước luôn
nhiều việc, nhiều chương trình, nhiều ấp ủ. Đã có rất nhiều thành tựu đáng tự
hào. Vậy chúng ta có thiếu điều gì không? Thật khó nói. Nhưng vẫn hoàn toàn có
thể nói được. Chúng ta thiếu sự thực hành nghiêm túc. Ví như chùa rất lớn,
người đến rất đông nhưng lẽ phải đạo - đời trắng đen còn nhiều lẫn lộn. Đến nỗi
có lúc dở khóc dở cười. Thời bình có thể xuê xoa? Thiệt hại có thể nghìn tỉ bỏ
mặc? Đã kỷ luật nhiều cán bộ người cấp cao. Không chết ngay một ngành nghề, một
phương lược, nên mọi thứ cứ như không? Coi như chuyện ở đâu đó không phải của
mình?
Nhưng
với thời chiến thì sao?
Thời
chiến, Bác Hồ phong thầy giáo sử học thành Đại tướng Võ Nguyên Giáp. Sau chiến
thắng Điện Biên Phủ 1954, kể từ trước đó nữa, những ai đánh thắng tướng địch
được phong tướng, đánh thắng tá được phong tá. Nhân dân không chỉ tâm phục còn
hoan hô. Các vị tướng không chỉ đeo lon mà có người còn được nhân dân phong
thánh. Đó là tại sao? Đó là sự thực hành đã vượt lên trên mọi lí thuyết, lí
luận, sách vở. Sự thực hành được trọng thị từ tổ tiên người Việt. Làm được nỏ
liên châu ắt thành tướng quân Cao Lỗ. Đánh thắng giặc Nguyên - Mông ắt trở
thành thánh Trần. Điều đó là một vẻ đẹp của người Việt chúng ta.
Chính
bởi vậy, người Việt Nam, cho dù cam go đến mức nào, vẫn luôn vươn lên và trưởng
thành một cách đáng kinh ngạc.
Trong
giai đoạn khó khăn nhất thời kì chống Mĩ, chúng ta đã có những con người thực
hành xuất sắc như vậy.
Đó
là Trung tướng Đồng Sĩ Nguyên - vị Tư lệnh huyền thoại của Bộ đội Trường Sơn.
Ông
không phải là vị Tư lệnh đầu tiên nhưng dấu ấn của ông là một sự kì diệu của
chính nghĩa tất thắng. Sự thực hành đạt tới đỉnh cao của người Việt Nam trong
thời chiến. Thực hành những điều không thể. Thực hành những điều vô cùng giản
dị mà tổ tiên truyền lại. Thực hành để trưởng thành. Thực hành để chúng ta tự
hào là người Việt Nam, dẫu khi đó đất nước còn chia cắt, giặc Mĩ còn cho rằng
chúng ta không thể thống nhất được đất nước, không thể bắn rơi B52, không thể
làm đường sá, cầu cống, đưa xe tăng, những quân đoàn chủ lực vượt qua Trường
Sơn. Tất cả dường như là không thể.
Trước
ông, Thiếu tướng Phan Trọng Tuệ, một vị tướng tài hoa đảm đương nhiều trọng
trách từng khởi sinh hệ thống đường Đông - Tây Trường Sơn làm Tư lệnh Trường
Sơn. Trước đó nữa là Thượng tá Võ Bẩm, người được Bác Hồ giao nhiệm vụ mở tuyến
đường 559 cũng đã thực hành những điều vô cùng khó khăn, nhưng phải đến khi
Đồng Sĩ Nguyên được bổ nhiệm làm Tư lệnh Bộ đội Trường Sơn mọi thứ mới hoàn
toàn đổi khác.
Đồng
Sỹ Nguyên tên thật là Nguyễn Hữu Vũ, sinh ngày 01 tháng 3 năm 1923, tại
làng Trung Thôn, xã Quảng Trung, phủ Quảng Trạch, Quảng Bình, xuất thân trong
một gia đình trung lưu. Song thân ông là ông Nguyễn Hữu Khoán và bà Đặng Thị
Cấp, đều là những hậu duệ của thủ lĩnh Phong trào Cần Vương. Ông là con thứ 5
trong gia đình. Cha ông mất sớm khi ông mới 10 tuổi. Thuở nhỏ, Đồng Sĩ Nguyên
được cha dạy chữ Hán và theo học chữ Quốc ngữ bậc tiểu học tại Thọ Linh (nay
thuộc xã Quảng Sơn, huyện Quảng Trạch). Chịu ảnh hưởng của gia đình, ông sớm đã
có tinh thần chống thực dân Pháp. Năm 12 tuổi, ông bắt đầu tham gia hoạt động
cách mạng dưới sự hướng dẫn của ông Nguyễn Văn Huyên (bí danh là Tế), một cán
bộ của Đảng Cộng sản Đông Dương. Năm 1938, ông gia nhập Đảng Cộng sản Đông
Dương, lấy bí danh là Nguyễn Văn Đồng. Ông cũng là người nhỏ tuổi nhất khi gia
nhập Đảng khi mới15 tuổi.
Năm
1940, Đồng Sĩ Nguyên được cử làm Bí thư chi bộ Trung Thôn (mật danh là chi bộ
Bình). Cùng năm này, ông theo học bậc trung học tại trường Saint Marie ở thị xã
Đồng Hới. Một năm sau, ông được phân công làm Bí thư chi bộ tại trường. Những
hoạt động của ông sớm bị chính quyền thực dân theo dõi. Vì vậy, khi đang học
năm thứ 3 bậc Thành chung, ông bị thực dân Pháp truy nã và phải chuyển vào hoạt
động bí mật tại Lào và Thái Lan, trong phong trào Việt kiều yêu nước để gây
dựng cơ sở.
Năm
1944, Đồng Sĩ Nguyên bí mật trở về Việt Nam hoạt động, phụ trách Phủ ủy Quảng
Trạch, làm chủ nhiệm báo Hồng Lạc và xây dựng chiến khu Trung Thuần, huấn luyện
quân sự, tham gia Cách mạng tháng Tám. Sau Cách mạng tháng Tám, ông được bầu
làm Chủ nhiệm Việt Minh, kiêm chỉ huy trưởng bộ đội Quảng Bình. Năm 1946, ông
trúng cử đại biểu Quốc hội khóa I.
Sau
năm 1954, ông được điều về Bộ Tổng tham mưu, phụ trách Cục Động viên dân quân.
Năm 1959, ông được phong quân hàm đại tá. Năm 1964, Đồng Sĩ Nguyên được đề bạt
giữ chức vụ Phó Tổng tham mưu trưởng, sau đó được điều về làm Chính ủy Quân khu
4 năm 1965, sau đó là Tư lệnh kiêm Chính ủy Quân tình nguyện Việt Nam tại Trung
- Hạ Lào.
Đầu
năm 1967, ông được điều làm Tư lệnh Bộ đội Trường Sơn. Ông giữ chức vụ này đến
năm 1976. Năm 1974, Đồng Sĩ Nguyên được phong vượt cấp từ đại tá lên trung
tướng.
Trong
những năm chiến đấu anh dũng của bộ đội Trường Sơn trên tuyến đường mang tên
Bác đã phải đối mặt với mọi thủ đoạn, mọi phương tiện và vũ khí tối tân nhất
của đế quốc Mĩ. Chúng đã thực hiện 733.000 trận oanh kích bằng đủ loại máy bay
trong đó cả B52; trút xuống Trường Sơn 4 triệu tấn bom đạn các loại trong đó có
hàng chục vạn lít chất độc da cam - đi ô xin. Nói thế để thấy sự khốc liệt và
hi sinh vô bờ bến của bộ đội và nhân dân ở Trường Sơn. Để đưa được một cân
hàng, một khẩu súng vào chi viện cho miền Nam, chúng ta đều phải trả giá bằng
xương máu. Bộ đội Trường Sơn trong đó có hàng chục vạn thanh niên xung phong và
dân công hỏa tuyến đã chiến đấu kiên cường, giành giật từng thước đường với lời
thề Máu có thể đổ nhưng đường không thể tắc; Còn người còn xe, còn
hàng; Tận tình với đồng chí, tận nghĩa với chiến trường; Coi dây như ruột, coi
cột như xương. Bộ đội Trường Sơn đã làm nên hệ thống giao thông huyền
thoại gồm 5 trục dọc, 21 trục ngang với hơn 17 nghìn km đường cơ giới, vận
chuyển hơn 1,8 triệu tấn vũ khí, đạn dược, lương thực, thực phẩm chi viện cho
các hướng chiến trường.
Những
con số có thể ngay lập tức được thống kê và truy tìm nhanh chóng, nhưng điều
căn bản nhất là tư duy chiến lược để thực hành ra con đường đó, hệ thống đường
Trường Sơn huyền thoại đó mới là vấn đề mà bây giờ vẫn còn những câu hỏi lớn
không chỉ ở phía ta mà cả phía đối phương.
Qua
một số nhân chứng từng làm việc với Tư lệnh Đồng Sĩ Nguyên, chúng tôi vỡ lẽ một
điều vô cùng bình dị: Thực hành từ thực tiễn. Thực hành đến tận cùng trên nền
tảng chính nghĩa của cuộc chiến tranh.
Không
chỉ ở Trường Sơn, ở đâu, thời gian nào, ngay cả khi Trung tướng Đồng Sĩ Nguyên
ở cương vị cao nhất: Ủy viên Bộ chính trị - Phó Chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng thì
vẫn là con người đó. Rất kiệm lời. Luôn suy nghĩ đến tận cùng và thực hành đến
tận cùng.
Ông
vào Trường Sơn khi bộ đội ta gặp vô cùng nhiều khó khăn. Xe bị bắn cháy liên
tục, hàng loạt. Đường bị san phẳng bất cứ nơi đâu. Sự dũng cảm hi sinh không
thể đắp đầy nhu cầu phía trước. Khu 5, miền Nam ruột thịt cần rất nhiều vật
chất, con người. Đi vào bằng cách nào nếu cứ hi sinh hàng loạt? Câu hỏi này
nhiều vị Tư lệnh, cả cấp trên tìm cách giải ngày đêm, cam go, nhiều lúc là bế
tắc. Có lúc như là không có đáp số.
Đồng
Sĩ Nguyên vào Trường Sơn, ông phải giải một bài toán vô cùng hóc búa. Ở thời
điểm ấy, đã bộc lộ một tài năng chiến lược theo cách giản dị nhất: Thực hành.
Địch đánh, ta đánh lại chúng. Thay vì chịu trận, giữ bí mật an toàn, ta đưa cao
xạ phòng không vào đối chiến. Địch dùng B52, ta đưa thơ văn nhạc họa vào Trường
Sơn. Địch rải chất độc thiêu trụi cây rừng, ta trồng hàng vạn cây ngụy trang
đường ra phía trước. Cứ như vậy, hàng chục Tiểu đoàn thành Trung đoàn, Sư đoàn.
Các binh chủng: Công binh; Phòng không; Vận tải; Xăng dầu phơi phới tiến về
phía trước. Những dòng sông mang lửa. Những dòng sông vượt các đỉnh Đông-Tây
Trường Sơn vào chiến trường. Những bông hoa gài lên mái tóc. Những vòng vô lăng
mềm mại nữ lái xe tải quân sự Trường Sơn. Cứ như vậy, càng đánh, địch càng như
bị rơi vào tổ tơ vò. Càng đánh, ta càng mạnh. B52 bị bắn cháy. Cả nước lên
đường. Ở Trường Sơn không chỉ có súng pháo mà còn có binh trạm ríu ran đưa đón
giao liên. Hàng ngàn học sinh miền Nam theo núi rừng Trường Sơn ra Bắc, sang
các nước bạn vừa học tập vừa tố cáo sự phi nghĩa của chiến tranh.
Tư
lệnh Đồng Sĩ Nguyên là như thế. Ông ít nói lắm, càng không bao giờ tranh luận
miên man, chỉ thực hành từ thực tiễn máu xương. Một người bạn chí thân của ông
- Chính ủy Đặng Tính cũng như vậy. Chỉ một lần, đó là khi Chính ủy Đặng Tính hi
sinh khi đi kiểm tra chốt trạm ở Trường Sơn, Tư lệnh Đồng Sĩ Nguyên mới gạt
nước mắt mà nói phải lập tức tìm mọi cách đưa thi hài Chính ủy ra Hà Nội, còn
ông vẫn chỉ đạo bộ đội Trường Sơn nắm chắc tay súng lập công. Tư lệnh Đồng Sĩ
Nguyên và Chính ủy Đặng Tính như đã theo lối tâm truyền mà hiểu hết mọi cơ sự
Trường Sơn. Âu cũng là nỗi niềm và trí tuệ của những bậc người hiền.
Một
cá tính thực hành Đồng Sĩ Nguyên biểu hiện sâu sắc khi ông đã lấy đầu mình để
bảo vệ phương án phải làm cầu Chương Dương khi nhiều cái đầu khẳng định chỉ cần
làm duy nhất cầu Thăng Long là đủ. Cái khoản “sắt thép thừa” mà Bộ trưởng Đồng
Sĩ Nguyên đưa về làm cầu Chương Dương khiến sau này những người làm xây dựng
trầm trồ thán phục. Không chỉ vậy, với người thực hành Đồng Sĩ Nguyên, không
bao giờ có một giây cho sự chần chừ, nước đôi, rồi dẫn đến thỏa hiệp, bắt tay
dưới ngăn kéo như không ít những điều hôm nay chúng ta đang chứng kiến.

Trung
tướng Đồng Sỹ Nguyên với Thiếu tướng Hoàng Anh Tuấn - Phó Chủ tịch thường trực
Hội truyền thống Trường Sơn. Ảnh: TL
Là
Tư lệnh Bộ đội Trường Sơn, khi tuổi đã gần một trăm, Trung tướng Đồng Sĩ Nguyên
chắc chắn còn muốn thực hành rất nhiều điều. Khi trò chuyện với Thiếu tướng
Hoàng Anh Tuấn - Phó Chủ tịch Thường trực Hội Truyền thống Trường Sơn -
Đường Hồ Chí Minh Việt Nam, tôi mới hiểu được thêm cốt cách của vị tướng
Trường Sơn. Ngần ấy binh trạm, ngần ấy Sư đoàn, ngần ấy giao liên, có đến hàng
vạn nữ thanh niên xung phong Trường Sơn trở về quá lứa nhỡ thì nương tựa cửa
chùa bóng phật. Là một vị Tư lệnh, Trung tướng Đồng Sĩ Nguyên dẫu rất ít nói
nhưng đã phải nói ra những điều tâm can nhất. Phải làm gì đó cho Bộ đội Trường
Sơn.
Thiếu
tướng Hoàng Anh Tuấn luôn tâm niệm và thực hiện điều đó. Trung tướng Đồng Sĩ
Nguyên cách đây hơn mười năm từng nắm tay Hoàng Anh Tuấn nói: “Vợ chồng cậu đều
là bộ đội Trường Sơn, cậu nên tham gia vào Ban liên lạc Bộ đội Trường Sơn xem
có giúp ích được gì cho anh em”. Lời nói đó của vị Tư lệnh Trường Sơn khiến
Thiếu tướng Hoàng Anh Tuấn suy nghĩ mãi. Và theo tinh thần Trường Sơn, ông cùng
đồng đội nỗ lực bắt tay làm mọi việc để có được Hội truyền thống Trường
Sơn hoạt động có hiệu quả như hôm nay. Từ cái tên gọi cũng vô cùng
trăn trở, kĩ lưỡng, bao hàm được sự phát triển bền vững và tôn chỉ mục đích rõ
ràng. Không chỉ chính danh mà phải thực việc đúng với tinh thần chỉ đạo, góp ý
sâu sắc của Trung tướng Đồng Sĩ Nguyên. Thiếu tướng Võ Sở, vị tướng Trường Sơn
năm xưa hôm nay với cương vị Chủ tịch Hội luôn là tấm gương sáng để mỗi hội
viên học tập. Công việc rất nhiều nhưng mọi người đều đoàn kết thống nhất cao
và nhất là trên tinh thần tự nguyện cống hiến cho Hội nên đã đạt những kết quả
rất thiết thực. Hơn hai ngàn căn nhà tình nghĩa được hỗ trợ xây mới, sửa chữa,
nâng cấp đã là những mái ấm của các chiến sĩ Trường Sơn. Trên ba ngàn sổ tiết
kiệm với mức từ 3 đến 5 triệu được trao tận tay các đối tượng chính sách. Hàng
vạn xuất quà cho các gia đình hội viên có hoàn cảnh khó khăn. Trợ cấp thường
xuyên cho hàng trăm anh chị em có hoàn cảnh đặc biệt. Những tấn gạo, thùng mì,
quần áo, sách vở đến nơi vùng sâu vùng xa là tấm lòng của người chiến sĩ Trường
Sơn hôm nay với đồng đội mình, nhân dân mình.
Hội
Truyền thống Trường Sơn đang là tấm gương sáng trong mọi việc
góp phần vào xây đắp cuộc sống no ấm hơn, bền vững hơn trong xã hội. Người
chiến sĩ Trường Sơn trước tiên và trước hết phải là người lính Cụ Hồ, phải là
công dân có ích của xã hội đang từng ngày đổi mới. Truyền thống của Bộ đội
Trường Sơn đã hòa chung dòng chảy lớn truyền thống vẻ vang của quân đội ta,
nhân dân ta.
Mười
năm, Hội Truyền thống Trường Sơn đã thực hiện được nhiều điều
theo tâm nguyện của vị Tư lệnh, nhưng vẫn còn nhiều điều lắm phải thực hành
bằng được. Điều đó bao gồm những gì vị tướng đã nói ra còn bao hàm những gì đời
sống chúng ta đang đặt ra. Hãy học tập cách nghĩ của người đi trước.
Chúng
ta đang phải giáp mặt với quá nhiều những điều không đáng có, sự trí trá, một
số giá trị đảo lộn, sự bất lực, những tầm phào mà quá thiếu những người thực
hành chính trực như vị tướng Trường Sơn huyền thoại Đồng Sĩ Nguyên.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét