Khi phán xét về nguyên nhân của một bộ phận người trẻ phai nhạt lý
tưởng cách mạng, một số tác giả bài viết, trang mạng cá nhân chụp mũ rằng tổ
chức đoàn chỉ biết đánh trống khua chiêng bằng một vài phong trào bề nổi nhạt
nhẽo và vô bổ, rồi thổi phồng thành tích, giấu giếm khuyết điểm, làm mất niềm
tin trong ĐVTN. Thế nhưng, sự quy chụp ấy trở nên trơ trẽn, nực cười trước
thực tiễn hiển hiện rằng, cùng với những thành quả đạt được bằng nhiều phần
việc nhìn thấy, sờ được trong thực tiễn đời sống xã hội, Đoàn TNCS Hồ Chí
Minh luôn lắng nghe, nêu cao tự phê bình, nhìn thẳng vào hạn chế, tồn tại để
tiếp thu và tìm giải pháp khắc phục. Điển hình là trong các kỳ Đại hội Đoàn toàn
quốc, dự thảo văn kiện được công khai bằng nhiều hình thức, nhất là trên các
phương tiện truyền thông, trang fanpage của Đoàn để xin ý kiến đóng góp rộng
rãi của thanh niên và các tầng lớp nhân dân, đặc biệt là ở phần hạn chế, tồn tại.
Thời gian qua, ở nhiều hội nghị, hội thảo, tọa đàm của Đoàn đã thẳng
thắn nhìn nhận, công tác giáo dục của Đoàn tuy rộng nhưng có lúc chưa sâu,
một số hoạt động còn dàn trải, nặng về hình thức. Một số phong trào chỉ mới thu
hút đoàn viên tích cực, thanh niên tiên tiến tham gia, kết quả thiếu tính bền vững
vì chưa chú ý đến những yếu tố đặc thù của đối tượng thanh niên trong doanh
nghiệp, vùng sâu, vùng xa và dân tộc thiểu số. Một số tổ chức đoàn, nhất là ở cơ
sở còn chậm nghiên cứu, đề xuất giải pháp khắc phục, chưa kịp thời có ý kiến và
tham gia giải quyết các vấn đề bức xúc, tiêu cực tác động đến thanh thiếu niên.
Chất lượng một số tổ chức đoàn cơ sở trên địa bàn dân cư, nhất là khu vực nông
thôn, khu công nghiệp còn yếu. Một bộ phận tổ chức đoàn chưa bắt nhịp kịp với
những thay đổi nhanh chóng trong đời sống của thanh niên; thiếu quan tâm tới
công tác giáo dục chính trị tư tưởng, chưa đầu tư đúng mức cho việc phối hợp
thực hiện nhiệm vụ xây dựng và phát triển đảng viên mới trong thanh niên.
Thừa nhận một số nội dung, hình thức hoạt động của Đoàn còn xơ cứng,
nhiều đồng chí cán bộ Đoàn cho rằng đó là một trong những nguyên nhân chưa
phát huy được vai trò chủ thể của thanh niên, mới chỉ đáp ứng được một phần
nhu cầu, nguyện vọng và trình độ nhận thức của người trẻ. Bên cạnh đó, việc
nâng cao hiệu quả giáo dục chính trị, tư tưởng, pháp luật, đạo đức lối sống cho
thanh thiếu niên, giáo dục trách nhiệm công dân và nghĩa vụ bảo vệ Tổ quốc
trong bối cảnh tình hình hiện nay chưa thường xuyên.
Trong thời kỳ bùng nổ thông tin, thanh niên dễ dàng tiếp cận các luồng
thông tin khác nhau, trong đó có cả những thông tin sai lệch, độc hại, tác động
đến tư tưởng, tâm lý, tình cảm. Đây là cơ hội thuận lợi để các thế lực thù địch,
tội phạm, kẻ xấu tiến hành hoạt động công kích, lôi kéo người trẻ vào các việc
làm phi pháp. Ở lĩnh vực này, hoạt động truyền thông, nâng cao nhận thức,
chuyển đổi hành vi trong thanh niên của Đoàn vẫn chưa tiếp cận được nhiều với
nhóm đối tượng có nguy cơ phạm tội cao.
Cùng với đó, công tác nắm, định hướng tư tưởng thanh niên, có lúc, có
nơi chưa kịp thời cũng là nguyên nhân khiến một số người trẻ dần xa với tổ chức
đoàn, mất phương hướng, mục tiêu phấn đấu, dễ ngả nghiêng, dao động trước
thủ đoạn mồi chài, mua chuộc của những phần tử xấu. Việc giáo dục, ngăn ngừa
và đấu tranh với những tác động, lôi kéo thanh niên của các thế lực thù địch, sự
truyền bá lối sống ngoại lai không phù hợp với truyền thống văn hóa dân tộc còn
những bất cập, hạn chế.
Thực tế tại Liên Xô (trước đây), vào thời điểm những năm 90 của thế kỷ
trước, do những biến động về chính trị, Đảng Cộng sản đã dần đánh mất vai trò
lãnh đạo đất nước, lãnh đạo Đoàn Thanh niên Cộng sản, cùng sự chống phá của
các thế lực ở trong và ngoài nước nên thời điểm trước khi Liên Xô sụp đổ, Đoàn
Thanh niên Cộng sản Côm-xô-môn đã không còn là tổ chức chính trị-đội hậu bị
của Đảng Cộng sản Liên Xô; dần phát triển thành hiệp hội của các doanh nghiệp
và sớm bị suy thoái, chuyển hóa về tư tưởng chính trị, tiếp đó chính thức biến
mất khỏi vũ đài chính trị của đất nước. Đội thiếu niên và nhi đồng cũng cùng
chung số phận; thanh thiếu niên bị mất phương hướng, “phi chính trị hóa” theo
đúng kịch bản và âm mưu của các thế lực thù địch. Bài học đó vẫn còn nguyên
giá trị, đòi hỏi Đoàn TNCS Hồ Chí Minh cần nhận diện đúng thực trạng, xác
định nguyên nhân của những hạn chế, tồn tại để tìm giải pháp khắc phục, tránh
để tình trạng “nhạt Đảng, khô Đoàn, xa rời chính trị”, dẫn đến dễ bị các thế lực
phản động lôi kéo, lợi dụng.
Nhận diện rõ thách thức, hạn chế trong công tác giáo dục, rèn luyện,
đoàn kết tập hợp thanh niên cũng như trách nhiệm trước thực trạng một bộ phận
nhỏ “nhạt Đảng, khô Đoàn, xa rời chính trị”, với tinh thần cầu thị, tổ chức đoàn
các cấp đã và đang tích cực nghiên cứu, tìm tòi những giải pháp khắc phục, tháo
gỡ. Bởi khách quan nhìn nhận rằng, những biểu hiện “nhạt Đảng, khô Đoàn, xa
rời chính trị” không đồng hành với thời gian của chủ thể mà xuất hiện theo từng
thời điểm, giai đoạn, hoàn cảnh, theo mỗi tính chất nhiệm vụ cụ thể và thông
qua các giai đoạn từ mầm mống, chuyển hóa trong nhận thức đến hành động cụ
thể. Tuy nhiên, đó chỉ là hiện tượng, không phải bản chất, không kéo dài và sẽ
mất đi khi dư luận xã hội phê phán, lên án, đấu tranh và triệt tiêu dần; khi tổ
chức, đơn vị, đoàn thể phát hiện và tiến hành các biện pháp giáo dục chính trị, tư
tưởng kịp thời.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét