Trong lịch sử loài người,
thuật ngữ “văn
hóa” đã xuất hiện rất sớm.
Tại phương Tây, chữ văn hóa (culture - tiếng Anh, tiếng Pháp đều viết
giống nhau) có nguồn gốc từ chữ Latinh cultus
với nghĩa gốc khởi nguyên là “gieo trồng”, “vun xới” trong trồng trọt cây
lương thực (nghĩa là chăm sóc cây cối từ gieo hạt, nảy mầm, lên cây, đơm hoa, kết trái). Sau này, chữ culture (văn hóa) được mở rộng nghĩa dùng trong đời sống xã hội, chỉ sự “gieo
trồng trí tuệ” cho con người, giáo dục
- đào tạo con người, hình thành phát triển con người
và cộng đồng dân tộc.
Trong
lịch sử phương Đông, quan niệm văn hóa được nói đến nhiều ở Trung Quốc cổ xưa,
thể hiện qua cách chiết tự chữ nghĩa. Văn hóa là “nhân văn giáo hóa”, “văn trị
giáo hóa”. Trước hết, theo cách hiểu thứ nhất, văn hóa là “nhân văn giáo hóa”.
Trong sách Chu Dịch thế kỷ VI-V tr.CN, ở Quẻ Bí có câu: “Quan hồ nhân văn dĩ
hóa thành thiên hạ” (xem dáng vẻ của con người mà cải biến thành thiên hạ). Ở
đây xuất hiện hai chữ “văn” và “hóa”. Văn là vẻ đẹp của con người, do con người
sáng tạo ra (nhân văn khác với thiên văn - văn của trời, khác với địa văn - văn
của đất). Hóa là đem cái “văn” mà cải hóa, giáo hóa cho con người, làm cho con
người hóa ra có văn (trở nên tốt đẹp). Văn hóa là “nhân văn giáo hóa” hay “văn
minh giáo hóa”, tức là tác động đến cá nhân, biến sinh thể người thành con người
xã hội. Như vậy, văn hóa có nghĩa là đem “cái đẹp của con người”- tức là các
giá trị nhân văn làm chuẩn mực để thay đổi con người thoát khỏi tình trạng
hoang dã, lạc hậu, kém hiểu biết. Nói cách khác, văn hóa là làm cho người ta trở
nên đẹp đẽ - cái đẹp chỉ có ở người. Theo cách hiểu thứ hai, văn hóa là “văn trị
giáo hóa”. Trong sách Thuyết uyển chi vũ của
Lưu Hướng thời Tây Hán (năm 206 tr.CN đến năm 25 SCN), có câu: “Thánh nhân cai
trị thiên hạ trước hết dùng văn đức, sau mới dùng vũ lực”. Dùng vũ lực chỉ để đối
phó với kẻ bất phục tùng. Dùng văn đức không thay đổi được thì sẽ chinh phạt.
Như vậy, văn trị là lấy văn đức để giáo hóa, đưa con người
vào trật tự, kỷ cương, phép tắc, lễ nghĩa mà tổ chức, quản lý, cai trị họ, lấy “văn
trị” đối lập với “vũ trị”. Từ Hồng Hưng cho rằng: “Văn hóa (thời
xưa) là văn trị giáo hóa, lễ nhạc, điển chương, chế độ. Cách giải thích này vẫn
được bảo trì ở Trung Quốc đến ngày nay, đương nhiên nó không hoàn toàn giống
nghĩa cultura của phương Tây”. Nếu như theo cách hiểu thứ nhất, văn hóa là “nhân
văn giáo hóa”, đem văn hóa tác động vào cá nhân, thì theo cách hiểu thứ hai “văn
trị giáo hóa” là đem văn hóa tác động vào cộng đồng để tổ chức cộng đồng, tổ chức
xã hội. Trong lịch sử phong kiến, các bậc hoàng đế chân chính, các bậc thánh
nhân trị thiên hạ, trước dùng văn đức rồi sau mới dùng vũ lực. Cho nên, các đấng
minh quân (vua sáng) thường dùng Thi, Thư, Lễ, Nhạc, điển chương, văn sách để
giáo hóa thần dân (đối lập với việc dùng uy lực, vũ lực, uy thế để cưỡng chế,
bình định, chinh phục), tức là quan điểm dùng văn trị, đức trị, nhân trị để vỗ
về, cảm hóa con người theo các giá trị chuẩn mực chân, thiện, mỹ. Vào thế kỷ
XV, Nguyễn Trãi đã bày tỏ quan niệm về văn hóa trong áng “thiên cổ hùng văn” Đại cáo bình Ngô, coi văn hóa là văn hiến, là phong tục, là việc nhân nghĩa
ở đời: “Trọn hay: Đem đại nghĩa để thắng
hung tàn /Lấy chí nhân để thay cường bạo…”.
bài rất ý nghĩa
Trả lờiXóa