Trong quá trình lãnh đạo cách mạng Việt
Nam, Đảng ta luôn khẳng định vị trí và vai trò to lớn của văn hóa trong quá
trình đấu tranh giải phóng dân tộc, bảo vệ Tổ quốc và xây dựng chủ nghĩa xã hội.
Theo yêu cầu và nhiệm vụ cụ thể của từng giai đoạn cách mạng, Đảng ta chủ
trương phát huy đến mức cao nhất vai trò và tác dụng của văn hóa, của đội ngũ
những người hoạt động văn hóa. Chủ tịch Hồ Chí Minh từng khẳng định: “Văn hóa nghệ thuật cũng là một mặt trận.
Anh chị em là chiến sĩ trên mặt trận ấy. Cũng như các chiến sĩ khác, chiến
sĩ nghệ thuật có nhiệm vụ nhất định, tức là phụng sự kháng chiến, phụng
sự Tổ quốc, phụng sự nhân dân”.
Đại hội Đảng toàn quốc lần thứ VI
(1986) đã mở ra công cuộc đổi mới toàn diện đất nước. Cùng với sự đổi mới về mặt
tư duy, nhất là tư duy kinh tế, trong những năm gần đây, Đảng ta đã có những
tìm tòi, đổi mới sâu sắc trong tư duy về văn hóa, khẳng định sâu sắc hơn nữa
vai trò và tác dụng của văn hóa trong công cuộc xây dựng đất nước thời kỳ quá độ
tiến lên chủ nghĩa xã hội. Nghị quyết
05-NQ/TW ngày 28-11-1987 của Bộ Chính trị về
“đổi mới và
nâng cao trình độ lãnh đạo, quản lý văn học, nghệ thuật và văn hóa, phát huy khả năng sáng tạo, đưa văn
học, nghệ thuật và văn hóa phát triển lên một bước mới” đã xác định văn hóa là “bộ phận trọng yếu của cách mạng tư tưởng và
văn hóa, là động lực mạnh mẽ, đồng thời là mục tiêu trong sự nghiệp xây dựng chủ
nghĩa xã hội”.
Kế thừa những quan điểm của Đại hội VI, Văn kiện Đại hội VII của Đảng đã nhấn mạnh cần coi trọng động lực kinh tế và động lực
tinh thần của sự phát triển: “Kết hợp
động lực kinh tế với động lực tinh thần, thực hiện
hài hòa lợi ích cá nhân, tập thể và xã hội, phát huy lòng yêu nước và tự hào
dân tộc, truyền thống cách mạng và kháng chiến, ý chí tự lực tự cường, cần kiệm
xây dựng đất nước, tạo ra phong trào quần chúng phấn đấu vì mục tiêu dân giàu, nước mạnh”. Nghị quyết Hội nghị lần thứ tư Ban Chấp hành Trung ương khóa VII (1993) nêu rõ: “Văn hóa là nền tảng tinh thần của xã hội, một
động lực thúc đẩy sự phát triển kinh tế - xã hội, đồng thời
là một mục tiêu của
chủ nghĩa xã hội”. Nghị quyết Hội nghị lần thứ năm Ban
Chấp hành Trung ương khóa VIII (1998) tiếp tục khẳng định: Văn hóa là nền tảng tinh thần của xã hội, vừa
là mục tiêu vừa là động lực thúc đẩy sự phát triển kinh tế - xã hội... Xây dựng
và phát triển kinh tế phải nhằm mục tiêu văn hóa, vì xã hội công bằng, văn minh,
con người phát triển toàn diện. Văn hóa là kết quả của kinh tế đồng thời là động
lực của sự phát triển kinh tế. Các nhân tố
văn hóa phải gắn kết chặt chẽ với đời sống và hoạt động xã hội trên mọi phương
diện chính trị, kinh tế, xã hội, luật pháp, kỷ cương... biến thành nguồn lực nội
sinh quan trọng nhất của phát triển”.
Không dừng lại ở việc nhấn mạnh tầm quan trọng và vai trò
to lớn của văn hóa đối với sự phát triển, Kết luận Hội nghị lần thứ mười Ban Chấp hành Trung ương khóa IX (2004) đã xác lập vị
trí của văn hóa là một trong ba bộ phận hợp thành sự phát triển bền vững, toàn diện của
đất nước: “Đảm bảo sự gắn kết giữa nhiệm vụ phát triển kinh tế là
trung tâm, xây dựng, chỉnh đốn Đảng là then chốt với
không ngừng nâng cao văn hóa - nền tảng tinh thần của xã hội, tạo nên sự phát
triển đồng bộ của ba lĩnh vực trên chính là điều kiện quyết định đảm bảo cho sự
phát triển toàn diện và bền vững của đất nước”.
Các đại hội lần thứ X, XI, XII, XIII của
Đảng tiếp tục nhấn mạnh vai trò cực
kỳ quan trọng của văn hóa đối với sự phát triển đất nước. Như vậy, văn hóa
không đứng ngoài phát triển. Văn hóa là nền tảng tinh thần của xã hội, vừa là mục
tiêu, vừa là động lực thúc đẩy sự phát triển kinh tế - xã hội; văn hóa là nhân
tố nội sinh, sức mạnh mềm quan trọng đảm bảo sự phát triển bền vững đất nước.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét