Nhận diện rõ những âm mưu, thủ đoạn, các quan điểm sai trái, xuyên tạc của các thế lực thù địch, phản động tấn công vào nền tảng tư tưởng, chủ trương, đường lối của Đảng và chính sách, pháp luật của Nhà nước. Có thể nói, nắm bắt những âm mưu, thủ đoạn, phương thức, hình thức chống phá của các thế lực thù địch, phản động và các phần tử cơ hội chính trị là nhiệm vụ đầu tiên để nhận diện rõ các đối tượng này, nhất là khi chúng là những kẻ thù giấu mặt, cơ hội chính trị, lợi dụng dân chủ, tự do ngôn luận, tự do báo chí, để từ đó, chúng ta có đối sách, phương pháp đấu tranh phù hợp, đạt hiệu quả cao.
Thứ nhất, các thế lực thù địch,
phản động tấn công trực diện vào nền tảng tư tưởng của Đảng nhằm bác bỏ, phủ
nhận Chủ nghĩa
Mác-Lênin, tư
tưởng Hồ Chí Minh, hệ thống quan điểm, đường lối của Đảng. Thủ đoạn mới của
chúng là chuyển từ bôi nhọ bằng luận điệu “du nhập ngoại lai”, “nhập khẩu lý
luận” sang đánh tráo, thay thế các khái niệm, thổi phồng cái gọi là “chủ thuyết
phát triển mới”, đối lập Chủ nghĩa Mác với Chủ nghĩa Lênin, kêu gọi dùng “Chủ
nghĩa Hồ Chí Minh” để thay thế Chủ nghĩa Mác-Lênin mà cố tình lờ đi một sự thật
hiển nhiên, rõ ràng rằng, tư tưởng Hồ Chí Minh là sự vận dụng và phát triển
sáng tạo Chủ nghĩa Mác-Lênin vào thực tiễn cụ thể của Việt Nam. Chúng trích dẫn
một cách cắt xén, nửa vời những quan điểm của Chủ nghĩa Mác-Lênin, tư tưởng Hồ
Chí Minh, đan cài gài bẫy bằng những quan điểm giả danh mác-xít, làm cho người
đọc mất phương hướng, lẫn lộn, không phân biệt được đúng, sai. Chúng rêu rao
rằng, Đảng và Nhà nước Việt Nam, giới lý luận và các nhà khoa học của ta đã
dịch sai, hiểu sai quan điểm của Mác, Ph.Ăng-ghen; đồng thời, chúng diễn giải
lại theo cách hiểu xuyên tạc, méo mó, hòng làm cho cán bộ, đảng viên và nhân
dân hoang mang, dao động, suy giảm niềm tin vào sự lãnh đạo của Đảng, vào chủ
nghĩa xã hội và con đường đi lên chủ nghĩa xã hội ở nước ta. Cùng với việc công
kích trực tiếp vào Chủ nghĩa Mác-Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh, chúng còn đẩy
mạnh tuyên truyền, cổ xúy du nhập các trào lưu tư tưởng cực đoan, chủ nghĩa dân
túy, chủ nghĩa thực dụng, chủ nghĩa dân tộc cực đoan từ bên ngoài, kết hợp với
kích động chủ nghĩa cá nhân, chủ nghĩa cơ hội, chủ nghĩa bè phái, chủ nghĩa
hưởng lạc từ bên trong, nhằm thúc đẩy “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” trong hệ
thống chính trị và xã hội.
Thứ hai, các thế lực thù địch,
phản động phủ nhận, hạ thấp vai trò lãnh đạo của Đảng và thể chế chính trị XHCN
bằng các luận điệu xuyên tạc như: Đảng tự cho mình đứng trên tất cả; Đảng cầm
quyền phi chính danh, không còn mang bản chất cách mạng của giai cấp công nhân,
nhân dân lao động và của dân tộc. Chúng xuyên tạc các sự kiện lịch sử của cách
mạng Việt Nam; cổ xúy “phi chính trị hóa” lực lượng vũ trang, đòi từ bỏ sự lãnh
đạo của Đảng đối với lực lượng vũ trang; phủ nhận kinh tế thị trường định hướng
XHCN, đòi tách biệt, đối lập “kinh tế thị trường” với “định hướng XHCN”. Chúng
còn cho rằng chế độ hiện nay mắc “lỗi hệ thống”, đòi cải cách thể chế chính trị
theo hướng đa nguyên, đa đảng, thực hiện “tam quyền phân lập”, phát triển “xã
hội dân sự” theo tiêu chí phương Tây, với âm mưu không gì khác ngoài việc chống
phá sự lãnh đạo của Đảng, quản lý của Nhà nước và sự nghiệp đổi mới của nhân
dân ta.
Thứ ba, các thế lực thù địch,
phản động xuyên tạc tình hình đất nước, rêu rao cái gọi là “khủng hoảng toàn
diện”, “tình thế hiểm nghèo”, khoét sâu các vấn đề xã hội, tôn giáo, dân tộc,
nhân quyền, đất đai, dịch Covid-19... nhằm phá vỡ khối đại đoàn kết toàn dân
tộc. Các thủ đoạn thường được chúng sử dụng là: Kích động đòi đất, đòi nơi thờ
tự vô lối, đòi thực hành tôn giáo trái pháp luật; kích động giáo dân, đồng
bào dân tộc thiểu
số tụ tập
biểu tình. Chúng kích động, “hà hơi tiếp sức” cho những kẻ nhân danh “lòng yêu
nước” để biểu tình gây rối trật tự, trị an. Đặc biệt, trong thời gian qua, các
đối tượng chống đối triệt để lợi dụng các vụ án phức tạp, nhạy cảm để kích
động, xuyên tạc, quy kết, vu cáo Đảng, Nhà nước yếu kém, đả kích các cơ quan tư
pháp, kích động “bất tuân dân sự” trong xã hội.
Thứ tư, lợi dụng thông tin về
những mặt hạn chế, bất cập của đất nước, các thế lực thù địch, phản động khoét
sâu vào những điểm yếu kém trong thực thi công vụ của một số cơ quan, cán bộ
lãnh đạo, quản lý, hòng chia rẽ Đảng, Nhà nước với nhân dân, âm mưu cô lập,
tách các tổ chức đảng, đảng viên ra khỏi quần chúng, hướng lái tạo ra những tư
tưởng, tâm lý nghi kỵ, hẹp hòi, hành động sai trái, chống đối, bạo lực và bạo
động trong cộng đồng và xã hội. Chúng ngụy tạo, tô vẽ, thổi phồng, quy kết
những biểu hiện cá biệt, những khuyết điểm của một số tổ chức đảng và cá nhân
đảng viên thành bản chất của Đảng cầm quyền, từ đó kích động đối lập Đảng với
nhân dân, tạo sự xa cách, oán thán, thù ghét, tẩy trừ cán bộ, đảng viên.
Thứ năm, các thế lực thù địch,
phản động tiến hành móc nối, xâm nhập vào nội bộ của ta, tìm cách phân hóa tổ
chức, hòng dựng lên “ngọn cờ” tập hợp lực lượng. Chúng không ngừng tìm kiếm
những phần tử thoái hóa, biến chất trong hàng ngũ cán bộ, đảng viên, nhất là
những kẻ bất mãn, cơ hội chính trị, có biểu hiện “tự diễn biến”, “tự chuyển
hóa” để tán phát tư tưởng phản động, chống phá Đảng, Nhà nước. Để tăng thêm sức
lan tỏa, độ tin cậy của thông tin, chúng chú ý tập hợp, dẫn dụ những ý kiến,
phát biểu gây “sốc” trái với đường lối, quan điểm của Đảng và chính sách, pháp
luật của Nhà nước từ những đối tượng “dân túy”, tạo dựng ra cái gọi là chân
dung “nhân sĩ, trí thức yêu nước”, “những cán bộ của nhân dân”... nhằm trực
tiếp tuyên truyền các quan điểm, tư tưởng thù địch, sai trái.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét