“Lợi ích nhóm” đã và đang tạo nên những hệ lụy, hậu quả nặng
nề cản trở sự phát triển đất nước, là vấn đề được đề cập nhiều trong các văn kiện của
Đảng và được dư luận xã hội quan tâm, lên án những năm gần đây. Việc nhận diện “lợi
ích nhóm” trở lên cấp thiết và là đòi hỏi khách quan, tạo cơ sở để có những
biện pháp phòng, chống tác hại của nó.
Theo nguyên nghĩa, Lợi
ích nhóm" là lợi ích của một nhóm người gắn kết với nhau, hỗ trợ, móc
ngoặc với nhau, giúp đỡ lẫn nhau để cùng nhau có lợi ích và bảo vệ lợi ích đó.
Xét về mục đích và tính chất, lợi ích nhóm có thể phân
chia thành hai loại: lợi ích nhóm tích cực và lợi ích nhóm tiêu cực. Lợi ích
nhóm tích cực là lợi ích chính đáng, hợp pháp của một nhóm người. Trong xã hội
tồn tại nhiều giai cấp, tầng lớp, nhóm người có đặc điểm, hoàn cảnh khác nhau,
việc hình thành lợi ích nhóm tích cực là một nhu cầu khách quan, chính đáng, tự
nhiên. Khi hình thành, những nhóm lợi ích đó lại thúc đẩy sự cạnh tranh, tạo
động lực phát triển. Lợi ích của các thành viên trong tổ chức công đoàn, phụ
nữ, thanh niên, người khuyết tật v.v… cũng là lợi ích nhóm tích cực. Như vậy,
lợi ích nhóm tích cực là lợi ích chính đáng, hợp pháp, phù hợp, không mâu thuẫn
với lợi ích của dân tộc, quốc gia, hướng tới và hài hòa với lợi ích xã hội, lợi
ích dân tộc và quốc gia. Lợi ích nhóm tiêu cực là lợi ích cục bộ của
những đơn vị, địa phương, của những nhóm người xác định, xung đột, mâu thuẫn
với lợi ích chung của nhân dân, của xã hội và thậm chí với quốc gia, dân tộc.
Lâu nay chúng ta thường nói đến lợi ích cục bộ của ngành, địa phương, đơn vị,
thực chất đây cũng là một loại lợi ích tiêu cực.
Phạm vi, quy mô của loại lợi
ích nhóm tiêu cực rất rộng, nên mức độ nguy hiểm, tác hại của các loại lợi ích
nhóm tiêu cực cũng khác nhau. Đó có thể là lợi ích cục bộ của một tổ, đội,
phòng, ban cho đến lợi ích cục bộ của một phường, xã, huyện, tỉnh. Loại lợi ích
này phục vụ cho một tập hợp người, địa phương, đơn vị. Về bản chất, là giành
được nhiều lợi ích hơn cho địa phương, đơn vị mình, không tính đến lợi ích của
toàn cục, của các địa phương, đơn vị khác. Trong thực tế, biểu hiện của loại
lợi ích này là tranh thủ cấp trên “chạy dự án, công trình”, như dân gian thường
nói xã, phường “chạy” trên huyện, huyện “chạy” trên tỉnh, tỉnh “chạy” trên các
Bộ, ngành ở Trung ương. Mặc dù lợi ích loại này có xung đột với lợi ích toàn
cục nhưng chưa đến mức đối kháng, lũng đoạn, chi phối lợi ích toàn cục, tuy
nhiên, nếu không kiểm soát, ngăn chặn lợi ích cục bộ thì dễ biến tướng, phát
triển thành lợi ích nhóm tiêu cực cao hơn. Lợi ích nhóm tiêu cực ở mức độ cao
thường là lợi ích của một nhóm người ít hơn, chỉ phục vụ cho một nhóm người
nhất định, tính cố kết, liên thông, móc ngoặc chặt chẽ, khép kín và tinh vi
hơn; xung đột, mâu thuẫn có tính chất đối kháng, gây thiệt hại cho lợi ích
chung của nhân dân, của xã hội và quốc gia, dân tộc, cản trở quá trình phát
triển kinh tế, xã hội, làm suy giảm hiệu quả quản lý nhà nước v.v…
Lợi ích nhóm tiêu cực, lúc đầu là lợi ích cục bộ của đơn vị, địa phương
không được kiểm soát ngăn chặn phát triển thành lợi ích nhóm tiêu cực của những
nhóm ít hơn cấu kết với nhau để cùng hưởng lợi ích bất chính. Sự cấu kết của
một bộ phận cán bộ, công chức có chức, có quyền, thoái hóa, biến chất với các
đơn vị kinh tế, các thành phần ngoài xã hội hỗ trợ nhau nhằm trục lợi, thu vén
lợi ích cá nhân. Lợi ích nhóm tiêu cực luôn gắn với hành vi tham nhũng của
những người có chức, có quyền; nghĩa là gắn với quyền lực nhà nước tạo nên nhóm
lợi ích tiêu cực ở cấp độ cao hơn, thủ đoạn tinh vi, xảo quyệt hơn, chi phối
các cá nhân có thẩm quyền, ảnh hưởng đến cả các chủ trương, chính sách, quyết
định của chính quyền, tính chất nguy hiểm đối với xã hội càng cao hơn. Đồng
thời, nó cấu kết, lôi kéo những người có chức, có quyền bằng vật chất ngày càng
chặt chẽ, khép kín, đủ sức lũng đoạn từ tập thể nhỏ đến tập thể lớn từ kinh tế
đến chính trị. Mặt khác, lợi ích nhóm tiêu cực lợi dụng chính sách, pháp luật;
nhân danh lợi ích xã hội, nhân danh quy định của pháp luật để trục lợi; Dưới
danh nghĩa lợi ích tập thể, lợi ích quốc gia để giành giật, chiếm đoạt lợi ích
vật chất, danh tiếng, quyền lực cho bản thân và gia đình mà không thèm đếm xỉa
đến lợi ích của nhân dân, của quốc gia, dân tộc; được tổ chức chặt chẽ, thủ tục
hợp pháp, rất khó phát hiện.
“Lợi ích nhóm” tiêu
cực mà Đảng, Nhà nước và dư luận xã hội
quan tâm, lên án đã và đang là trở lực lớn trong quá trình thực hiện
đường lối, chính sách, pháp luật của Đảng và Nhà nước, làm méo mó chính sách,
ảnh hưởng đến sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc; gây thiệt hại lớn đến tài sản của Nhà nước và xã hội; làm tổn hại nghiêm
trọng đến uy tín và vai trò lãnh đạo của Đảng; làm tha hóa đội ngũ cán bộ, đảng
viên và làm đảo lộn những chuẩn mực, giá trị đạo đức xã hội; gây bất bình trong
quần chúng nhân dân, tạo cơ hội để các thế lực thù địch chống phá cách mạng
nước ta. Nếu không nhận diện và có những biện pháp phòng, chống kịp thời, “lợi ích nhóm”,
“nhóm lợi ích” tiêu cực sẽ trở thành nguy cơ gây mất ổn định chính trị,
đe dọa sự tồn vong của Đảng, Nhà nước và chế độ. Đảng, Nhà nước, nhân dân đã sớm nhận rõ mặt tích cực và
tiêu cực, nêu cao quyết tâm chính trị trong khuyến khích mặt tích cực, đấu
tranh chống tiêu cực trong "lợi ích nhóm", "nhóm lợi ích" ở Việt Nam. Đảng, Nhà nước luôn
nhất quán phải “chặt đứt nhóm lợi ích thao túng hưởng lợi trên tài sản công
quốc gia”[1], đó cũng là mong muốn, trách nhiệm của các tầng lớp
nhân nhân nhằm xóa bỏ đi lực cản lớn
trong xây dựng, phát triển đất nước theo con đường xã hội chủ nghĩa hiện
nay.
Trung
Dũng
[1] Nguyễn Xuân Phúc, Bài phát biểu Hội nghị tổng kết công tác tài chính - ngân
sách năm 2017, triển khai nhiệm vụ năm 2018”, http://baochinhphu.vn/, ngày
8-1-2018.
Về thực chất, những người thuộc diện chủ nghĩa cơ hội đều đã phản bội lại chủ nghĩa Mác-Lênin. Vì vậy, chúng ta phải kiên quyết đấu tranh chống lại chủ nghĩa cơ hội.
Trả lờiXóa