Người Việt
sống trọng tình, trọng niềm tin, “một điều bất tín vạn sự bất tin”. Lý Thông
càng có chức có quyền càng dễ gây họa và họa càng lớn...Những truyện cổ tích
đặc sắc không chỉ là truyện của ngày xưa mà còn là của hôm nay vì chúng luôn
mang ý nghĩa phổ quát rộng rãi. Đến thời 4.0, thế giới lại thấy cổ tích không
chỉ là “ký ức của nhân loại” mà còn là “tương lai của nhân loại”. Như hình
tượng cái thảm hay con chim sắt trong cổ tích đã bay trước máy bay, vũ trụ của
thời hiện đại cả ngàn năm, chục ngàn năm... Hôm nay, con người mới có “chìa
khóa” mở bằng vân tay, bằng âm thanh nhưng vẫn đi sau “Ngàn lẻ một đêm” của
người Ba Tư. Vì thời ấy nhân vật Alibaba đã mở kho châu báu bằng tiếng nói:
“Vừng ơi! Mở ra!”...
Thời
nào cũng có Lý Thông, Thạch Sanh nên truyện này sẽ sống mãi. Người ta sẽ mãi
còn kể cho nhau nghe để “nhân” lên những Thạch Sanh và cảnh giác với những Lý
Thông rồi cố gắng cùng nhau quét sạch chúng. Tính cách nguyên thủy của Lý Thông
ai cũng biết. Trước hết đó là kẻ thông minh để ngụy trang một cách khéo léo,
tinh vi nhằm đánh lừa người khác, nhất là về tình cảm. Đó là sự “kết nghĩa anh
em” với Thạch Sanh, mà với người Việt thì “Anh em như thể tay chân”. Thế là nó
có cái “vỏ bọc” chắc chắn. Thứ nữa, nó “đùn đẩy, chối bỏ trách nhiệm”, nói như
hôm nay là “đá quả bóng trách nhiệm” sang cho “người em”. Dưới ánh sáng của bộ
môn “Đạo đức học” hiện đại thì chân tướng Lý Thông bị vạch trần một cách đích
đáng nhất: Kẻ lừa đảo! Đến lượt phải đi canh miếu thần, tức đồng nghĩa với cái
chết, nó “nhờ” luôn Thạch Sanh. Thạch Sanh chém chết và mang đầu chằn tinh về.
Nhận ra ngay đây là một cơ hội ngàn vàng, nó bật ngay ra kế bảo Thạch Sanh mắc
tội chém chết “rồng” của nhà vua nên chỉ còn cách trốn đi. Nó mang luôn “thành
quả” đến triều đình để được thăng chức “Quận công” nghiêng trời. Chưa hết,
Thạch Sanh cứu công chúa, Lý Thông tìm ngay cách đoạt công và “thủ tiêu” chính
ân nhân của mình. Đây là kẻ “cơ hội chủ nghĩa” lưu manh nhất mọi thời đại! Cũng
là kẻ độc ác nhất thế giới cổ tích Việt! Nó chuẩn bị là “phò mã”. Chỉ một bước
nữa nó sẽ làm vua! Tuy là truyện cổ tích nhưng thật mới với tiếng chuông cảnh
báo: Hỡi con người, hãy cảnh giác với những kẻ cơ hội!
Đây
là “mô hình” tính cách Lý Thông: Ngụy trang tinh vi, tham lam, hèn nhát, vô trách
nhiệm, cơ hội, thủ đoạn, xảo trá, tàn ác, vong ân bội nghĩa... Soi vào hôm nay,
ta nhận thấy thời nay còn rất nhiều Lý Thông! Thời đại 4.0 có những đặc trưng
cơ bản gì? Đó là cuộc cách mạng số với các công nghệ tiên tiến nhất như kết nối
vạn vật (IoT), trí tuệ nhân tạo (AI), tương tác thực tại ảo (AR), điện toán đám
mây... Nó có thể chuyển hóa toàn bộ thế giới thực thành thế giới số. Robot có
AI dần dần sẽ thay con người tạo ra những ứng dụng mới mẻ. Nhưng mặt trái của
thời 4.0 cũng dễ thấy là tạo ra sự bất bình đẳng. Hàng triệu lao động sẽ rơi
vào cảnh thất nghiệp. Sự phát triển vượt bậc của khoa học-công nghệ sẽ tạo điều
kiện cho các thủ đoạn tội phạm đa dạng và tinh vi. Vì tiếp xúc với không gian
ảo nhiều hơn nên con người dễ sa vào trạng thái chai lì, “đóng băng” cảm xúc.
Tính người có thể dần phai nhạt, có thể thông minh hơn nhưng cũng dễ độc ác
hơn… Những tiền đề này dễ làm nảy ra những Lý Thông còn nguy hiểm hơn nhiều Lý
Thông cổ tích.
Thời
4.0, những Lý Thông mới có biểu hiện như thế nào? Đại để...
Đó
là những kẻ bất tài, đố kỵ, ghen ghét, gièm pha người chính trực, tài năng
nhưng lại xu phụ cấp trên để “hưởng lộc”; “anh em” với đồng nghiệp để được “yên
thân”. Có thể “sáng cắp ô đi tối cắp ô về”, với cơ quan chỉ là người thừa nhưng
rất nguy hiểm vì “ra đòn kín” với người tài mất cảnh giác!
Đó
là những kẻ vô cảm, vô trách nhiệm, lại lười biếng nhưng thích thể hiện, thích
ăn chơi hưởng thụ và cũng “mờ ảo” như Lý Thông cổ tích. Lý Thông ngày xưa làm
nghề bán rượu lậu, ngày nay chúng có “mác” cán bộ, công chức để che đậy bản
chất sa đọa thấp kém. Khi cả nước dốc lòng “chống giặc Covid-19”, lại có vị
“quan huyện” ngông nghênh “thể hiện” đã không làm gương còn quát tháo những
người đang hết mình “ngăn giặc”... Báo chí đang lên án một “ông” phó chủ tịch UBND
huyện và mấy trưởng phòng lại đánh bạc, bị bắt quả tang... Có “quan” nội chính
đầu tỉnh đi xe đẹp cán chết người rồi bỏ chạy hòng trốn trách nhiệm...
Đó
là những kẻ cơ hội láu cá, khôn ngoan vặt “chui sâu, leo cao” gần như Lý Thông
“Quận công” để “đục nước béo cò”... nhưng rồi cũng thảm thương như Lý Thông bị
hóa thành con “bọ hung”...
Đó
là những kẻ “vong ân bội nghĩa”, “ăn cháo đái bát”... Nhờ cách mạng mà đổi đời
mới thành “ông này ông nọ”... Nhưng nay quay quắt “trở cờ”, “phản biện”, “lên
án”, “kích động”...
Đó
là những kẻ rất thông minh nhưng đúng như Lý Thông lừa đảo, cướp đoạt thành quả
lao động của người khác. Nhiều người bất ngờ khi báo chí đưa tin một học sinh
lớp 12, mới 18 tuổi nhưng lại là “đầu đảng” của “băng trộm công nghệ” lừa tiền
rất tinh vi, “siêu hạng” trên mạng... Đây là dạng điển hình về “Lý Thông thời
công nghệ cao”.
Làm
gì để “quét sạch” những dạng Lý Thông này?
Giải
pháp chung là lấy việc học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí
Minh làm điểm tựa tinh thần cho toàn xã hội. Cần nhận thức rõ hơn về vấn đề
này. Tư tưởng Bác Hồ của chúng ta hiện đang được nhiều nước, nhất là một số
nước châu Mỹ, châu Phi nghiên cứu để đưa ra mô hình con người văn hóa trong
thời đại mới. Về giải pháp cụ thể, xin phép nêu ra:
Một
là, xây dựng những “tấm gương sống” để mọi người soi chung.
Người Việt sống
trọng tình, trọng niềm tin, “một điều bất tín vạn sự bất tin”. Lý Thông càng có
chức có quyền càng dễ gây họa và họa càng lớn. Cũng như vậy. Ví như tội tham
nhũng ngày nay thì chỉ có ở những người có chức có quyền. Tội này không chỉ đục
khoét tài sản của Nhà nước, nguy hiểm hơn nó đục khoét lòng tin của dân ta với
Đảng, đục khoét vào các giá trị khác như đạo lý, đạo đức, trách nhiệm, bổn
phận… Nên Đảng phải lựa chọn cán bộ thực sự là “đầy tớ”, là “công bộc” của dân.
Đấy là cách chủ yếu để trong sạch Đảng, mới có thể “quét” những Lý Thông ra
khỏi bộ máy công quyền. Đảng trong sáng thì tự nhiên sẽ được dân tin yêu.
Hai
là, giáo dục đạo lý truyền thống. Bất cứ ngôi nhà dân tộc nào cũng được xây
trên nền truyền thống. Dòng chảy đạo đức trong xã hội đương đại phải được bắt
mạch vào nguồn đạo lý cổ truyền. Những giá trị văn hóa có từ ngàn năm trong
việc giáo dục con người cần được nghiên cứu kế thừa, phổ biến. Ví dụ tác phẩm
“Hậu tự huấn” của Nguyễn Trãi hay “Nhị thập tứ huấn điều” (1470) do vua Lê
Thánh Tông huấn thị quan lại từ cấp Trung ương đến cấp làng xã, rất cần cho cán
bộ, đảng viên hôm nay tham khảo, học tập, tu dưỡng. Rồi “Gia huấn ca” tương
truyền của Nguyễn Trãi là những bài học về đạo lý làm người trong gia đình...
Có thể khẳng định thời Nhà Lê cực thịnh có sự góp phần không nhỏ của văn hóa
đạo lý làm người rất được nhà nước quan tâm chú ý.
Ba
là, thời 4.0, các nước có nền giáo dục tiên tiến đều đang hướng theo khẩu hiệu
“Học để biết, học để sống, học để chung sống, học để làm, học để sáng tạo”, tức
là sự cụ thể hóa triết lý học để làm người thích ứng với môi trường công nghệ.
Thế giới coi trọng xu hướng biến quá trình giáo dục thành tự giáo dục. Mỗi cá
nhân vừa là chủ thể vừa là khách thể trong quá trình tự giáo dục, điều chỉnh lẽ
sống, hành vi. Thực tế cho thấy những người có bằng cấp cao, địa vị cao nhưng
vẫn là Lý Thông vì thiếu nền tảng văn hóa ứng xử. Bác Hồ dạy chữ “Liêm” rất sâu
sắc. Cách tốt nhất là tự giáo dục (tu thân) về lòng xấu hổ, niềm tự trọng để
tránh xa cái tối, gần hơn với cái sáng!
Bốn
là nâng cao dân trí và “thượng tôn luật pháp”. Thời 4.0 là thời của “thực tại
ảo”, càng cần đến luật pháp minh bạch.
Vì
sao còn nhiều “quan” là Lý Thông? Bác Hồ từng chỉ ra: Quan tham vì dân dại, nếu
dân hiểu biết, không chịu đút lót, thì quan dù không liêm cũng hóa ra liêm. Bởi
khi trình độ dân trí cao, dân biết quyền hạn của mình, có năng lực kiểm tra,
giám sát, không những ngăn chặn được hiện tượng “tham” mà còn giúp cán bộ thực
hiện tốt phẩm chất “liêm”.
Truyền
thống ứng xử trọng tình của người Việt đẩy con người xa với luật pháp, “vô phúc
đáo tụng đình” nên “một bồ cái lý không bằng tí cái tình”. Không thể có kiểu
ứng xử này ở thời công nghệ chính xác cùng sự hội nhập toàn cầu. Từ chỗ thiếu
niềm tin vào pháp luật dẫn đến thiếu tôn trọng luật, do vậy con người dễ có
hành động chệch khỏi các chuẩn mực pháp lý. Vì thế cần thiết phải triển khai
giảng dạy pháp luật một cách hệ thống ở trường phổ thông, coi việc tuyên
truyền, giáo dục pháp luật là việc làm thường xuyên ở các đơn vị hành chính cơ
sở.
TLTT
Chúng ta phải đấu tranh chống lại những người có tư tưởng như Lý Thông để làm trong sạch đội ngũ cán bộ
Trả lờiXóa