Thứ
nhất, quá trình
10 năm hội nhập từ 2001 – 2011, nhưng đó là quá trình đi từng bước từ hội nhập
kinh tế quốc tế đến hội nhập ở những lĩnh vực khác. Nghị quyết số 22 của Bộ Chính trị về Hội nhập quốc
tế đã chỉ rõ hội nhập quốc tế chủ động và tích cực, lấy kinh tế làm
trọng tâm nhưng mở ra tất cả những lĩnh vực khác. Các lĩnh vực này (kinh tế,
quốc phòng, an ninh hay khoa học-công nghệ, giáo dục…) có tác dụng hỗ trợ cho
nhau, phục vụ cho nhau.
Thứ hai, mục tiêu quan trọng nhất của
hội nhập quốc tế là phải tranh thủ cho được sự kết hợp giữa nội lực và ngoại
lực phục vụ phát triển đất nước. Trong quá trình này, nếu không có nội lực sẽ
không thể hội nhập, có nội lực mới tranh thủ được ngoại lực và tạo sức mạnh đề
kháng cho đất nước.
Thứ ba, hội nhập toàn diện một cách
chủ động và tích cực để tranh thủ đối đa cho lợi ích quốc gia dân tộc. Bởi Việt
Nam đã nhìn ra đó chính là xu thế của thế giới, điều mà nước nào cũng cần phải
tranh thủ. Thông qua hội nhập không chỉ tranh thủ được nguồn lực bên ngoài, mà
còn tạo vị thế quốc gia, tạo thế đan xen về lợi ích cả trên bình diện song
phương với các nước và với các tổ chức đa phương. Từ đó, tạo môi trường bên
ngoài hòa bình, ổn định và hợp tác, phục vụ cho công cuộc an ninh và phát triển
của Việt Nam.
Thứ tư, Việt Nam thấy được hai mặt của
hội nhập là vừa hợp tác vừa đấu tranh, nhưng hợp tác là chủ yếu. Đó còn là đánh
giá về tình hình quốc tế và khả năng tranh thủ được của Việt Nam.
Một điều rất lớn từ Nghị quyết 22 là
Việt Nam đã tham gia xây dựng các chuẩn mực, quy tắc quốc tế, để từ đó tạo
thuận lợi hơn cho đất nước, đồng thời đóng góp cho sự phát triển của luật pháp
quốc tế, tăng cường khuôn khổ hợp tác bình đẳng, cùng có lợi dựa trên Hiến
chương Liên hiệp quốc và các nguyên tắc của luật pháp quốc tế.
Việt Nam đang phát triển rất mạnh mẽ
Trả lờiXóa