Ganh ghét, đố kỵ là đặc tính tiêu cực trong tính cách của con người. Nó
có từ ngàn xưa và giờ đây vẫn đang phát triển, phá hoại nền tảng tư tưởng của Đảng, gây bức xúc cho xã hội. Chủ tịch Hồ Chí Minh gọi đó là “thứ bệnh hẹp hòi” cần
phải được chữa trị.
Căn bệnh nguy hiểm
Ganh ghét đồng nghĩa với đố kỵ, ganh tỵ, ghen tỵ… là cảm xúc xảy ra khi
một người thiếu đặc điểm tốt đẹp, thành tích, vật sở hữu của người khác và mong
muốn điều đó hoặc mong muốn người khác không có được điều đó, muốn người khác
kém mình. Ganh ghét khác với cạnh tranh và ganh đua. Ganh nghét là một trong
những thói hư tật xấu của con người.
Từ thuở xa xưa, ông cha ta đã có những câu châm ngôn để mỉa mai thói
ganh ghét, đố kỵ như: “Con gà tức nhau tiếng gáy”; “Trâu buộc ghét trâu ăn”;
“Ăn không được thì đạp đổ” , “Ghen ăn, tức ở” …
Đã có rất nhiều câu chuyện trong văn hóa phương Đông và phương Tây nói
về thói ganh ghét, đố kỵ. Truyện cổ tích Tấm Cám của Việt Nam đã khắc họa nhân
vật Cám vì ganh tị với cô Tấm thảo hiền nên đã bị trừng trị đích đáng. Trong
truyện “Nàng Bạch Tuyết và bảy chú lùn” của nền văn hóa phương Tây, vì ganh
ghét trước sắc đẹp của nàng Bạch Tuyết mà bà mẹ kế của nàng tìm đủ mọi thủ đoạn
để hại nàng, nhưng rốt cục bà lại chết do chính những thủ đoạn của mình gây ra.
Xã hội hiện đại, thói ganh ghét, đố kỵ không những không giảm đi mà
dường như phát triển rộng hơn, mức độ nguy hiểm tăng thêm.
Đã có rất nhiều câu chuyện cười ra nước mắt về thói ganh ghét, đố kỵ của
một số cán bộ, công chức hiện nay. Cơ quan nọ quy hoạch hai cán bộ ở vị trí chủ
trì, cả hai đều đã được cấp trên cho đi đào tạo, luân chuyển…, xem chừng “kẻ
tám lạng, người nửa cân”… Sắp đến “giờ G” chính thức chọn người thay thế, một
trong hai vị này ganh tị với người kia, bày đặt ra chuyện khai man lý lịch, rồi
thuê hẳn một cán bộ đã về hưu viết “tâm thư” đến cấp trên nhằm hạ đối thủ của
mình. Thế nhưng “gậy ông lại đập lưng ông”, “cháy nhà mới ra mặt chuột”, nhờ
“trò bẩn” của vị này mà cả cơ quan đã nhận ra bộ mặt thật của người đố kỵ.
Có người đứng đầu một cơ quan không muốn cán bộ dưới quyền giỏi hơn
mình, có học hàm, học vị cao hơn mình nên cương quyết không cho người dưới
quyền đi học. Khi cấp dưới nghiên cứu khoa học, có giải thưởng cũng tìm đủ lý
do để cấp dưới phải từ chối nhận, bởi lẽ “sếp” không muốn người khác có giải
thưởng cao hơn mình. Đến khi vị cán bộ này nghỉ hưu, cả cơ quan đã thở phào nhẹ
nhõm và dĩ nhiên vị lãnh đạo này chẳng bao giờ bước chân tới cơ quan cũ nữa.
Ở một cơ quan khác, người đứng đầu khá giỏi giang và thành đạt, nhưng
con của ông ta chẳng may bị bệnh tự kỷ, học mãi không tốt nghiệp phổ thông và
thế là ông ganh ghét tất cả những người có con học giỏi. Cả cơ quan, không ai
dám kể chuyện con mình vì sợ “sếp” trù dập. Cũng vì thế mà mọi người xa lánh
“sếp”, đến kỳ đại hội, “sếp” đau đớn vì trượt cấp ủy, trong khi rất nhiều người
lại cảm thấy vui.
Có cán bộ về hưu thấy nhà hàng xóm ăn nên làm ra bèn nhìn họ bằng con
mắt ác cảm và tưởng tượng ra đủ thứ xấu xa trong đầu, nghĩ rằng “họ cũng thường
thôi, sao mà giỏi hơn ta được, chẳng qua là vì xấu xa bất chính nên mới giàu”.
Vị cán bộ này bèn bịa đặt, nói xấu, vu khống, viết đơn tố cáo hàng xóm. Đến khi
cơ quan thanh tra, kiểm tra làm rõ sự thật, cả khu dân cư đều xa lánh ông cán
bộ về hưu kia. Xấu hổ quá, ông phải bán nhà chuyển đi chỗ khác.
Nguy hiểm hơn, có những người thể hiện lòng ganh ghét, đố kỵ bằng cách
lôi kéo người có chung suy nghĩ để soi mói, nói xấu sau lưng và tìm cách cản
trở đồng chí, đồng đội, đồng nghiệp. Họ còn tỏ ra vui sướng trước thất bại của
người khác; thậm chí họ lươn lẹo “quy chụp, biến báo” người tốt thành người
xấu, tâng bốc mình lên để được cấp trên ưu ái mình…
Cách chữa thói ganh ghét, đố kỵ
Thói ganh ghét, đố kỵ như một chén thuốc độc mà mình tự chuốc lấy. Sự
đố kỵ thường không chỉ dừng lại trong suy nghĩ của con người, nó luôn bộc lộ ra
ngoài thông qua hành động lời nói để giải tỏa ẩn ức mặc cảm tự ti. Điều này làm
cho con người càng trở nên thấp kém hơn chứ không mang lại suy nghĩ tích cực
cần vươn lên để hoàn thiện bản thân. Không chấp nhận người khác hơn
mình, cũng đồng nghĩa với việc sẽ làm tổn thương người khác. Những người có
tính thư thế thì tâm không bao giờ thanh thản, ăn không ngon, ngủ không yên.
Trong Công giáo, Thánh Thomas d'Aquino xem ghen tị là một trong những
tội chết người của nhân loại. Còn trong Phật giáo, Đức Thích Ca Mâu Ni răn: “Bi
ai lớn nhất của đời người là sự ganh ghét, đố kỵ”. Đức Phật cũng khẳng định
rằng đố kỵ nhau sẽ tạo ra thù hận, thành oan gia trái chủ, để phải luân hồi
sinh tử mãi mà đọa đày trả ân oán với nhau.
Chủ tịch Hồ Chí Minh gọi hiện tượng “ganh ghét, đố kỵ, so bì, tị nạnh,
không muốn người khác hơn mình” là “bệnh hẹp hòi”. Trong tác phẩm “Sửa đổi lối
làm việc” viết tại chiến khu Việt Bắc năm 1947, Chủ tịch Hồ Chí Minh chỉ rõ:
“Vì ham danh vọng và địa vị, cho nên khi phụ trách một bộ phận nào, thì lôi
người này, kéo người khác, ưa ai thì kéo vào, không ưa thì tìm cách tẩy ra. Thế
là chỉ biết có mình, chỉ biết có bộ phận mình mà quên cả Đảng. Đó là một thứ
bệnh hẹp hòi, trái hẳn với nguyên tắc tập trung và thống nhất của Đảng”.
Nghị quyết Trung ương 4 (khóa XII) về tăng cường xây dựng, chỉnh đốn
Đảng đã coi thói ganh ghét, đố kỵ là một trong những biểu hiện suy thoái về tư
tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa”. Đó là biểu
hiện “ Cá nhân chủ nghĩa, sống ích kỷ, thực dụng, cơ hội, vụ lợi; chỉ lo thu
vén cá nhân, không quan tâm đến lợi ích tập thể; ganh ghét, đố kỵ, so bì, tị
nạnh, không muốn người khác hơn mình”. Ganh ghét, đố kỵ là một trong những thói
hư, tật xấu của cán bộ đảng viên hiện nay, làm ảnh hưởng đến nền tảng tư tưởng
của Đảng.
Thực tế cho thấy, con người sẽ không thể từ bỏ được tính đố kỵ
nếu không thể chiến thắng nổi bản thân. Để chiến thắng được bản thân, ngoài
việc giáo dục, rèn luyện, cần phải có cơ chế ràng buộc ví dụ như việc kiểm tra,
thanh tra, giám sát của các cơ quan chức năng.
Các tổ chức Đảng, tổ chức chính trị xã hội cần phải coi thói ganh ghét,
đố kỵ, không muốn người khác hơn mình là kẻ thù vô hình. Vì thế, càng phải
tuyên chiến với vấn nạn này. Trong nhận xét, đánh giá, đề bạt, khen thưởng phải
thật sự khách quan, dân chủ, công khai và đúng thực chất, không bao che, không
ích kỷ hẹp hòi, thành kiến cá nhân. Thực hiện nghiêm túc chế độ tự phê bình và
phê bình, rà soát từ trong cấp ủy đến từng đảng viên, ai có biểu hiện ganh
ghét, đố kỵ, so bì, tị nạnh, không muốn người khác hơn mình phải chấn chỉnh,
chỉ rõ cho họ thấy để họ “tự soi”, “tự sửa”. Nếu không sửa được thì phải đưa ra
khỏi đội ngũ.
sống phải thoáng lên
Trả lờiXóa