Thứ Sáu, 28 tháng 7, 2023

Con đường đi lên chủ nghĩa xã hội có đích đến hiện thực

 Hoàn toàn có cơ sở khoa học để khẳng định chắc chắn rằng: Con đường đi

lên CNXH trên thế giới nói chung, Việt Nam nói riêng không hề viển vông, bất

định như CNTB và các thế lực thù địch xuyên tạc. Ngược lại, nó được minh chứng

thuyết phục, sinh động cả về lý luận và thực tiễn.

Trước hết, CNXH là sự vận động tất yếu của lịch sử. Bằng hai phát kiến vĩ

đại là học thuyết giá trị thặng dư và chủ nghĩa duy vật lịch sử, C.Mác đã luận giải

thuyết phục sự vận động, phát triển của xã hội loài người. Dựa trên các quy luật

vận động nội tại của xã hội, nhất là quy luật quan hệ sản xuất phù hợp với trình độ

lực lượng sản xuất và quy luật mối quan hệ biện chứng giữa cơ sở hạ tầng và kiến


trúc thượng tầng, C.Mác đã đi đến khẳng định: “Sự phát triển của những hình thái

kinh tế-xã hội là một quá trình lịch sử tự nhiên”.

Ở đây C.Mác và Ph.Ănghen đã phát triển CNXH từ không tưởng thành khoa

học khi luận chứng nó từ quy luật vận động của lịch sử như sự vận động tất yếu

của các quy luật kinh tế, quy luật xã hội đã hình thành ngay trong lòng CNTB. Như

vậy, biện chứng khách quan của lịch sử chính là sự vận động phát triển không

ngừng của các hình thái kinh tế-xã hội. Theo đó, hình thái kinh tế-xã hội XHCN tất

yếu sẽ thay thế hình thái kinh tế-xã hội TBCN. Con đường đi lên của nhân loại

không gì khác là chủ nghĩa cộng sản mà giai đoạn thấp là CNXH. Đó là tất yếu của

lịch sử chứ không phải là ảo vọng hay sự tự biện của những người cộng sản.

Thứ hai, mục tiêu của CNXH là không xa vời mà rất cụ thể. Đó là xóa bỏ

chế độ người bóc lột người, xóa bỏ sự phân chia giai cấp, xây dựng một xã hội

bình đẳng, tự do, hạnh phúc. Ở CNXH có sự khác biệt rất căn bản so với tất cả

phương thức sản xuất trước đó chính là nằm ở mục tiêu hay con đường đi

tới. Trong xã hội trước đây chỉ là sự thay thế phương thức sản xuất này bằng

phương thức sản xuất khác thông qua một cuộc cách mạng xã hội. Tuy nhiên, đó

chỉ là thay thế giai cấp thống trị này bằng giai cấp thống trị khác, quần chúng cần

lao vẫn là giai cấp bị trị, vẫn chịu sự bóc lột bằng cách này hoặc cách khác. CNXH

là một xã hội được xây dựng nhằm hướng tới mục tiêu giải phóng giai cấp, giải

phóng con người, xóa bỏ triệt để chế độ người bóc lột người.

V.I.Lênin đã chỉ ra xu thế tất yếu của thời đại là quá độ đi lên CNXH trên

toàn thế giới với mục tiêu rất cụ thể là xây dựng thành công CNXH. Tuy nhiên, ở

mỗi quốc gia, dân tộc khác nhau thì lựa chọn con đường, cách thức, biện pháp khác

nhau. Mỗi quốc gia phải dựa vào đặc điểm tình hình cụ thể của mình để định hình

con đường đi lên CNXH phù hợp. Tùy theo tư duy, nhận thức, cách thức tổ chức

thực hiện ở từng Đảng Cộng sản, từng quốc gia khác nhau sẽ có độ dài-ngắn trên

con đường đi đến đích.


Chủ tịch Hồ Chí Minh chỉ ra rằng: “CNXH là nhằm nâng cao đời sống vật

chất và văn hóa của nhân dân và do nhân dân tự xây dựng lấy”. 

Thứ ba, CNXH là chế độ xã hội đã được hiện thực hóa trên thực tế, khác biệt

về chất so với các chế độ xã hội trước đó.

Từ học thuyết của Chủ nghĩa Mác về CNXH khoa học, thắng lợi của Cách

mạng Tháng Mười Nga đã biến CNXH trở thành hiện thực với đầy đủ hình hài của

một xã hội tương lai: Giải phóng giai cấp vô sản thoát khỏi ách áp bức, bóc lột của

giai cấp tư sản; giải phóng giai cấp nông dân khỏi gông cùm của địa chủ phong

kiến... Những thành tựu trong thời kỳ quá độ đi lên CNXH ở Việt Nam, ở Trung

Quốc cho thấy con đường đi lên CNXH hoàn toàn là hiện thực, hướng tới xây

dựng một xã hội mới tốt đẹp hơn xã hội cũ, chứ không phải là điều không tưởng.

Thứ tư, CNXH đang được xây dựng toàn diện cả về kinh tế, chính trị, văn

hóa, xã hội ở Việt Nam. Đây là minh chứng sinh động, cụ thể về một mô hình

CNXH được xác định qua 8 đặc trưng cơ bản về mục tiêu; về trình độ lực lượng

sản xuất; quan hệ sản xuất; nền văn hóa; về con người, về nhà nước pháp quyền

XHCN... 8 đặc trưng này là sự khái quát hóa mô hình của CNXH, nó không chỉ

dừng lại trong chiến lược, trong nghị quyết mà được hiện thực hóa trong đời sống

chính trị, kinh tế, văn hóa, xã hội. Biểu hiện rất cụ thể của dân chủ XHCN là “Dân

biết, dân bàn, dân làm, dân kiểm tra, dân giám sát, dân thụ hưởng”. Đó là minh

chứng rõ ràng, thuyết phục về sự hiện thực hóa nội hàm của con đường đi lên

CNXH. Bởi xét cho cùng, giá trị của cách mạng XHCN đều kết tinh ở chỗ người

dân làm chủ cái gì, thụ hưởng được cái gì. Và cũng chính điều này khẳng định sự

khác biệt về bản chất của chế độ XHCN so với chế độ TBCN.

Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã khẳng định: Xã hội chúng ta đang xây

dựng là một xã hội mà ở đó mọi sự phát triển thực sự là vì con người, chứ không

phải vì lợi nhuận mà chà đạp lên phẩm giá con người; đó cũng là một xã hội nhân

ái, đoàn kết, tương trợ lẫn nhau, hướng tới những giá trị tiến bộ, nhân văn chứ


không vì lợi ích vị kỷ của một số ít cá nhân và phe nhóm. Đảng và Nhà nước ta,

toàn dân ta nỗ lực xây dựng một hệ thống chính trị mà quyền lực thực sự thuộc về

nhân dân, do nhân dân và phục vụ lợi ích của nhân dân chứ không phải chỉ cho một

thiểu số giàu có.

Rõ ràng những giá trị tốt đẹp chúng ta đang xây dựng không hề xa vời, viển

vông mà ngược lại đó là những giá trị đích thực của CNXH, chúng ta hoàn toàn có

thể xác lập, xây dựng và hiện thực hóa. Điều đó cũng khẳng định rằng con đường

đi lên CNXH không phải là bất định như nhiều kẻ xấu rêu rao mà là con đường

hiện thực, có đích đến cụ thể mà chúng ta có quyền lựa chọn, có quyền nỗ lực, kiên

định, kiên trì thực hiện và có quyền tin tưởng rằng CNXH sẽ được xây dựng thành

công trên đất nước Việt Nam. Tuy nhiên, CNXH không phải là cái gì đó sẵn có, nó

phải được định hình về mục tiêu, cách thức xây dựng, nó phải do chính bàn tay,

khối óc và quyết tâm chính trị mạnh mẽ của những người cộng sản, những người

lao động để đấu tranh, xác lập, sáng tạo nên.

1 nhận xét: