Dư luận tiếp tục "chia rẽ", tranh luận xung quanh lời khai của cựu Trưởng phòng 5 Hoàng Văn Hưng trong vụ án chuyến bay giải cứu... Những con số hàng chục nghìn USD, hằng trăm tỷ đồng... được nêu ra nghe cứ nhẹ tênh tênh mà chua xót. Thậm chí có bà cựu Cục trưởng trình bày hoàn cảnh khó khăn mà cũng gom vội được gần 30 tỷ đồng để nộp khắc phục hậu quả...
Trở lại với đầu đạn trong bức hình này, nó được gắp ra từ cơ thể một đồng đội của tôi công tác ở Đồn Biên phòng Sơn Hồng, Hà Tĩnh. Cách đây gần 3 năm, trong một chuyện án bắt tội phạm ma túy tại địa bàn huyện Vũ Quang, Trung úy Trần Hữu Chiến, trinh sát Đồn Biên phòng Sơn Hồng đã bị tội phạm bắn trọng thương. Anh may mắn thoát "hy sinh" nhưng phải nằm viện gần nửa năm điều trị và đến giờ thì trong tình trạng vừa đi vừa xóa, trái gió trở trời là đau không ngủ được... Hai vợ chồng Chiến và Oanh đều sinh năm 1994 quê ở Hương Sơn, Hà Tĩnh, đôi bạn ấu thơ học chung phổ thông rồi về chung một nhà. Chiến bộ đội biên phòng, quanh năm lăn lội nơi rừng sâu núi thẳm, Oanh ở nhà chăm 2 con nhỏ (cháu bé mới 10 tháng) và mẹ chồng đau yếu nghỉ mất sức. Oanh từ khi lấy chồng không công việc ổn định nên nguồn sống của cả gia đình trông chờ vào đồng lương trung úy của Chiến. Điều đáng nói hơn, ông nội của Chiến là thương binh trong kháng chiến chống Mỹ, bố của Chiến là một trung tá biên phòng hy sinh trong khi làm nhiệm vụ năm 2009 tại Đắc Nông. Ngày ấy Chiến mới 15 tuổi, cậu thanh niên lớp 9 đã gạt nước mắt, xếp vòng khăn tang để quyết tâm theo chân cha bảo vệ biên giới.
Mấy năm trước tôi huy động được 50 triệu đồng nhờ gửi vào ủng hộ giúp đỡ gia đình Chiến. Lần này liên lạc tôi hỏi cậu có cần giúp đỡ gì không thì cậu bảo không, mới đây Bộ Quốc phòng đã hỗ trợ sửa sang lại căn nhà cho mẹ cậu (vợ liệt sĩ); còn bản thân có lương và vợ cũng làm thêm chạy chợ đồng ra đồng vào được nên thôi. Cậu nói nếu có thể hãy dành sự giúp đỡ ấy cho những đồng đội khác.
Bỗng nhiên mình nghĩ tới chuyện về Bác Hồ khi căn dặn lực lượng về tiếp quản Thủ đô năm 1954. khi đó nhiều người thắc mắc không biết về dưới xuôi rồi thì lương bổng thế nào, công tác sau này ra sao, Bác đã bổ sung thêm một điều đáng thắc mắc mà không ai nêu ra:
- "Khi về xuôi thì đạo đức và nhân cách của mình phải thế nào"? Người căn dặn: "Bom đạn của địch không nguy hiểm bằng “đạn bọc đường” vì nó làm hại mình mà mình không trông thấy".
Giữa thời bình nhưng những viên đạn vẫn luôn được kích nổ, có người lấy máu và sinh mạng của mình ra đón nhận nó, để giữ bình yên cho đất nước. Họ hy sinh. Nhưng có không ít kẻ lại ngã xuống bởi những viên đạn bọc đường. Chúng chết tức tưởi./.
Yêu nước ST.

tiền đâu là tất cả
Trả lờiXóa