Trên chuyến xe khách ngày cuối năm chật như nêm cối, có lẽ
chỉ có chỗ ngồi của tôi và của một đồng chí thương binh là ổn định hơn cả.
Tôi và anh ngồi cùng một hàng ghế. Thực ra, có được chỗ ngồi như
thế này, đồng chí thương binh được người phụ xe ưu tiên cho lên xe
trước và sắp xếp chỗ ngồi cẩn thận. Còn tôi, phải chen lấn, xô đẩy để chọn chỗ
ngồi, mặc cho mọi người kêu ca, phản đối.
Chiếc xe bon bon trên đường. Đi được một đoạn,
tài xế từ từ cho xe táp vào bên đường vì có một phụ nữ
một tay bế đứa con nhỏ, một tay vẫy xin đi. Người phụ xe nhẹ
nhàng nói: "Xe đang đông khách, chị chịu khó đứng một đoạn, lát
nữa chúng tôi sẽ sắp xếp chỗ ngồi cho chị".
Chiếc xe tiếp tục chuyển bánh. Đồng chí thương binh từ khi lên xe vẫn ngồi lặng im, chỉ thỉnh
thoảng nhúc nhích một bên chân bị tàn phế, lúc này anh mới nhờ tôi lấy giúp đôi
nạng gỗ để trên giá hành lý. Anh nặng nhọc đi đến bên người phụ nữ đang bế
con và nhẹ nhàng nói: “Chị bế cháu vào ngồi chỗ của tôi cho
đỡ mệt, chứ đứng thế này mãi chịu sao nổi. Vả lại, tôi đứng một lát cho đỡ mỏi
người, rồi một lúc nữa xuống xe”.
Trước thái độ nhã
nhặn, hành động đẹp của đồng chí thương binh, hàng chục cặp mắt của hành
khách trên xe đổ dồn về phía anh với lòng tin yêu, mến phục. Mặc dù có mỏi
mệt thật sự nhưng người phụ nữ trẻ cũng chần chừ, e ngại, không nỡ
lòng nào lại chấp nhận điều đó. Đồng chí thương binh phải nói mãi chị mới
nghe.
Những lời nói, việc làm của
đồng chí thương binh trên chuyến xe khách hôm ấy đẹp đẽ biết bao! Vậy
mà tôi vẫn bàng quan, lại còn cho đó là chuyện nhỏ nhoi, vụn vặt. Mãi tới
khi đã nghỉ công tác, về vui thú điền viên, tôi mới tự kiểm điểm lại việc
này. Tôi đã vội tự hào, đề cao mình, nào là cán bộ nhà nước ở một cơ quan
cấp tỉnh, nào là đảng viên lâu năm... Còn đồng chí thương binh nọ, cũng như
biết bao đồng chí, đồng đội khác của anh, đã anh dũng chiến đấu, dám chấp nhận
mọi hy sinh cho cuộc kháng chiến vĩ đại của dân tộc thắng lợi. Thương binh tàn
nhưng không phế, nay các anh vẫn tiếp tục rèn luyện, phấn đấu, phát huy phẩm
chất, đạo đức tốt đẹp của người chiến sĩ cách mạng để làm đẹp cho đời bằng
những việc làm rất đỗi bình dị.
Tôi hiểu rằng, trên chuyến xe
khách năm ấy, tôi và đồng chí thương binh kia, dù ngồi cùng hàng ghế với nhau,
dù chỉ chênh lệch nhau chừng vài tuổi nhưng khoảng cách giữa chúng tôi thật
lớn. Đó chính là khoảng cách về nhận thức, khoảng cách về phong cách, lối sống
của người cán bộ, đảng viên... Và cho đến tận bây giờ,
câu chuyện năm ấy vẫn là bài học sâu sắc mà tôi thường răn mình gắng sửa chữa,
rút kinh nghiệm để xứng đáng với hai tiếng “đảng viên”!
Thương binh tàn nhưng không phế, nay các anh vẫn tiếp tục rèn luyện, phấn đấu, phát huy phẩm chất, đạo đức tốt đẹp của người chiến sĩ cách mạng để làm đẹp cho đời bằng những việc làm rất đỗi bình dị.
Trả lờiXóa