Hoàn toàn ấu trĩ và sai lầm khi cho rằng: vì được trang bị công tác chính trị của Đảng nên quân đội Việt Nam đã mất đi vai trò “trung lập” cũng như mất đi sức mạnh, sức chiến đấu
Theo Từ điển Tiếng Việt, “trung lập” có nghĩa là một tổ
chức, một tập thể hoặc cá nhân nào đó “đứng ở giữa hai bên đối lập, không theo
hoặc không phụ thuộc vào bên nào”. Chiếu theo nghĩa này thì “quân đội trung
lập” là khi “không theo hoặc không phụ thuộc” vào một trong “hai bên đối lập”,
và quân đội của một quốc gia chỉ “trung lập” khi quốc gia đó đang có sự tồn tại
của “các bên đối lập” tranh giành nhau về quyền lực, lợi ích, vị thế xã hội…
Xét trong bối cảnh tổng thể hiện nay, nước Cộng hòa xã
hội chủ nghĩa Việt Nam là một khối thống nhất về mặt dân tộc, lịch sử, kinh
tế... Hệ thống chính trị của Việt Nam gắn bó chặt chẽ với nhau, cùng chung mục
đích xây dựng, phát triển đất nước, tiến lên chủ nghĩa xã hội, do Đảng
Cộng sản lãnh đạo: “Trong chế độ chính trị xã hội chủ nghĩa, mối quan hệ giữa
Đảng, Nhà nước và nhân dân là mối quan hệ giữa các chủ thể thống nhất về
mục tiêu và lợi ích; mọi đường lối của Đảng, chính sách, pháp luật và hoạt động
của Nhà nước đều vì lợi ích của nhân dân, lấy hạnh phúc của nhân dân
làm mục tiêu phấn đấu. Mô hình chính trị và cơ chế vận hành tổng quát là Đảng
lãnh đạo, Nhà nước quản lý và nhân dân làm chủ”… Như vậy, ở Việt Nam
hiện nay hoàn toàn không có cái gọi là “hai bên đối lập”!
Ở Việt Nam, trải qua thực tiễn đấu tranh cách mạng: “Cả
lý luận và thực tiễn đều chỉ ra rằng Quân đội bao giờ cũng mang bản chất giai
cấp và chịu sự lãnh đạo của giai cấp đã tổ chức ra nó; đó là cơ sở để xác định
mục tiêu, lý tưởng chiến đấu, chức năng, nhiệm vụ, các mối quan hệ của Quân
đội. Quân đội nhân dân Việt Nam do Đảng Cộng sản Việt Nam và Chủ tịch Hồ Chí
Minh trực tiếp tổ chức, lãnh đạo, giáo dục, rèn luyện, luôn mang trong mình bản
chất giai cấp công nhân, tính dân tộc và tỉnh nhân dân sâu sắc, chiến đấu vì
mục tiêu, lý tưởng của Đảng, vì độc lập dân tộc và tự do, hạnh phúc của nhân
dân” … Như vậy, quân đội xét ở bất kỳ góc độ nào cũng không thể có cái gọi
là “quân đội trung lập”! Điều này, đã từng được Lênin chỉ rõ: “Quân đội không
thể và không nên trung lập. Không lôi kéo quân đội vào chính trị, đó là khẩu
hiệu của bọn tôi tớ, giả nhân, giả nghĩa của giai cấp tư sản…”.
Rõ ràng là “Quân đội không thể và không nên trung lập”.
Vậy thì, sức mạnh, sức chiến đấu của quân đội có phụ thuộc vào yếu tố “trung
lập” hay là phụ thuộc vào các yếu tố khác? Khi bàn về sức mạnh, sức chiến đấu
của quân đội, Ph.Ăngghen cho rằng: “Toàn bộ việc tổ chức và phương thức chiến
đấu của quân đội, và do đó thắng lợi hay thất bại rõ ràng là phụ thuộc vào các
điều kiện vật chất, nghĩa là điều kiện kinh tế”. Như vậy, sức mạnh, sức
chiến đấu cho quân đội được hình thành trước hết là do “điều kiện kinh tế” và
sau đó là nhiều yếu tố khác gắn với từng hoàn cảnh lịch sử và từng quốc gia
riêng biệt. Từ lý luận của Ăngghen, đối chiếu vào lịch sử và thực tiễn hoạt động
của Quân đội Nhân dân Việt Nam, chúng ta thấy: Sức mạnh của quân đội cách mạng
là kết quả tổng hợp của nhiều yếu tố: con người, vũ khí, trang bị, nghệ thuật,
cách đánh, truyền thống dân tộc… trong đó, con người và vũ khí là yếu tố cơ bản
nhất. Đặc biệt, yếu tố giữ vai trò quyết định đến sức mạnh chiến đấu của
quân đội là yếu tố chính trị tinh thần: “Quân đội muốn nâng cao chất lượng tổng
hợp, sức mạnh, trình độ sẵn sàng chiến đấu; đáp ứng ngày càng tốt hơn yêu cầu,
nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc trong tình hình mới thì phải lấy vững mạnh về chính trị
và chuẩn mực “Bộ đội cụ Hồ” làm cơ sở”.
Người dân Việt Nam cần nâng cao cảnh giác với các luận điệu chống phá của các thế lực thù địch; đồng thời tích cực đấu tranh làm thất bại mọi âm mưu thủ đoạn hiểm độc, tinh vi của chúng.
Trả lờiXóa