Sống trong cuộc đời này, ai cũng phải có trách nhiệm. Nếu không có trách nhiệm với chính mình, công việc, gia đình, xã hội thì con người khó có thể trưởng thành, tiến bộ. Đối với cán bộ, đảng viên, trách nhiệm không dừng lại ở bổn phận “việc phải làm, việc phải gánh vác, việc phải nhận lấy về mình”, mà đó còn là một trong những giá trị thuộc về phẩm chất chính trị, tư cách đạo đức, chiều sâu văn hóa của người chiến sĩ tiên phong của Đảng. Tuy nhiên, việc thấu hiểu, thể hiện, hành xử với hai chữ “trách nhiệm” của một bộ phận cán bộ, đảng viên thời gian qua có nhiều vấn đề rất đáng cảnh báo.
Một biểu hiện suy thoái “kép”
Với tư cách là
chiến sĩ cách mạng trong đội tiên phong của giai cấp công nhân, nhân dân lao
động và dân tộc Việt Nam, đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam từ lâu đã ăn sâu vào
trái tim, khối óc của nhân dân lao động bởi nói đến đảng viên là nói đến hình
ảnh dấn thân, tinh thần cống hiến, tấm gương hy sinh, trách nhiệm cao cả đối
với Tổ quốc và nhân dân. Điều này đã được biểu hiện sinh động trong các cuộc
kháng chiến giải phóng dân tộc và bảo vệ Tổ quốc.
Tuy nhiên, những
năm qua, trước sự tác động mặt trái của cơ chế thị trường, một bộ phận cán bộ,
đảng viên không những không giữ gìn được vai trò tiên phong, gương mẫu của
người cộng sản, mà còn có biểu hiện sa sút ý chí phấn đấu, không làm tròn chức
trách, nhiệm vụ được giao. Trong số 27 biểu hiện suy thoái về tư tưởng chính
trị, đạo đức, lối sống và những biểu hiện “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” trong
nội bộ mà Nghị quyết Trung ương 4 khóa XII nêu ra, có một biểu hiện suy thoái
“kép” đáng báo động trong một bộ phận cán bộ, đảng viên, đó là: “Né tránh trách
nhiệm, thiếu trách nhiệm, trung bình chủ nghĩa, làm việc qua loa, đại khái, kém
hiệu quả” (biểu hiện suy thoái về tư tưởng chính trị) và “thờ ơ, vô cảm, thiếu
trách nhiệm trước những khó khăn, bức xúc và đòi hỏi chính đáng của nhân dân”
(biểu hiện suy thoái về đạo đức, lối sống).
Theo kết quả điều
tra dư luận xã hội cách đây chưa lâu của Viện Nghiên cứu dư luận xã hội (Ban
Tuyên giáo Trung ương), một trong 4 vấn đề liên quan đến cán bộ, đảng viên chưa
được đa số nhân dân ghi nhận, đó là tinh thần trách nhiệm của cán bộ, đảng viên
chưa hết lòng vì tập thể, vì việc chung, vì nhân dân, vì đất nước.
Đã là trách nhiệm
thì phải làm đến nơi đến chốn. Trong khi Đảng yêu cầu cán bộ, đảng viên sẵn
sàng hy sinh lợi ích cá nhân vì lợi ích chung của Đảng, Nhà nước và nhân dân,
thì còn không ít người tìm mọi cách để trục lợi, tham nhũng nhằm vinh thân phì
gia. Khi Đảng đòi hỏi cán bộ, đảng viên “kiên quyết không nhận quà biếu với
động cơ vụ lợi dưới mọi hình thức; không để cho người thân lợi dụng quyền hạn
và ảnh hưởng của mình để trục lợi”, thì một số người vẫn thản nhiên thu vén, vơ
vét quà cáp của nhân viên, cấp dưới, người lao động và để cho vợ con lén lút
làm những việc không trong sáng, minh bạch, gây điều tiếng xấu. Khi Đảng yêu
cầu phải đề cao ý thức trung thực, công tâm, cầu thị trong tự phê bình và phê
bình, thì còn nhiều cán bộ, đảng viên né tránh khuyết điểm, chạy theo thành
tích, thậm chí lợi dụng phê bình để tâng bốc, tung hô nhau hoặc thành kiến, trù
dập những người có ý kiến cương trực, thẳng thắn. Khi được bổ nhiệm chức vụ
mới, đáng ra cán bộ phải dám nghĩ, dám làm, dám chịu trách nhiệm vì lợi ích
chung, nhưng có những người đã lợi dụng vị trí công để lo việc tư, cắt xén của
công đưa vào nhà riêng, lúc tập thể có thành tích thì "vơ" công lao
về cá nhân mình, khi cơ quan, đơn vị có khuyết điểm thì lại đổ lỗi trách nhiệm
chung nhằm “đánh bùn sang ao”, “hòa cả làng”! Thậm chí ở một số nơi đã xuất
hiện tình trạng người đứng đầu miệng thì “thao thao bất tuyệt” là phải phát huy
dân chủ trong thường vụ, cấp ủy, nhưng khi lại mưu mẹo, khéo léo “vỗ về” tập
thể lãnh đạo “nuông chiều” theo ý kiến cá nhân, lúc thì lạm dụng tối đa quyền
lực để định hướng, “lèo lái” thường vụ, cấp ủy tán thành với chủ kiến bản thân
đưa ra. Đây thực chất là biểu hiện dựa dẫm, ỷ lại vào “trách nhiệm tập thể”
nhưng để né tránh trách nhiệm cá nhân người lãnh đạo khi có hệ lụy xảy ra.
Một đảng viên
bình thường khi thiếu trách nhiệm đã là điều đáng trách. Nhưng đáng phê phán
hơn là một bộ phận đảng viên có chức, có quyền thiếu trách nhiệm trong rèn
luyện, tu dưỡng, công tác. Vì sự thiếu trách nhiệm của cán bộ lãnh đạo các cấp
không chỉ ảnh hưởng đến tư cách, uy tín cá nhân, mà còn tác động không thuận
đến sự phát triển ổn định, lành mạnh của tổ chức, cơ quan, đơn vị. Cán bộ có
chức vụ càng cao mà thiếu trách nhiệm thì càng gây ra những hệ lụy, hậu quả
lớn. Những vụ việc sai phạm liên quan đến nhiều cựu cán bộ lãnh đạo ở Tập đoàn
Dầu khí Quốc gia Việt Nam, Ban Thường vụ Tỉnh ủy Vĩnh Phúc nhiệm kỳ 2010-2015,
Ban Thường vụ Thành ủy Đà Nẵng nhiệm kỳ 2015-2020, Ban Cán sự Đảng Bộ Công
Thương nhiệm kỳ 2011-2016, Ban Cán sự Đảng Bộ Thông tin và Truyền thông nhiệm
kỳ 2011-2016… đều liên quan đến sự thiếu trách nhiệm cá nhân người đứng đầu ở
các doanh nghiệp, cơ quan, địa phương này./.
thiếu trách nhiệm thì nên nghỉ
Trả lờiXóa