Ở Việt Nam, ngay từ trong cuộc đấu tranh giành độc lập, Mặt trận Việt Minh
do lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc đứng đầu đã giương cao ngọn cờ đòi quyền tự do ngôn
luận, tự do xuất bản, tự do tổ chức, tín ngưỡng, đi lại, bác bỏ áp bức bất công của
chính quyền thực dân.
Khi giành được chính quyền, Hiến pháp đầu tiên của nước Việt Nam Dân
chủ Cộng hòa năm 1946 đã hiến định quyền tự do ngôn luận, tự do xuất bản và các
quyền tự do khác của công dân. Trải qua các lần sửa đổi, bổ sung, Hiến pháp các
năm 1959, 1980, 1992 và gần đây là Hiến pháp năm 2013 luôn nhất quán khẳng
định quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí của công dân.
Cùng với Hiến pháp và các văn bản pháp luật khác, Luật Báo chí cũng đặt ra
các nền móng cơ bản và thống nhất cho tự do ngôn luận, tự do báo chí. Điều 10
Luật Báo chí năm 2016 quy định: “Công dân có quyền: 1. Sáng tạo tác phẩm báo
chí; 2. Cung cấp thông tin cho báo chí; 3. Phản hồi thông tin trên báo chí; 4. Tiếp
cận thông tin báo chí; 5. Liên kết với cơ quan báo chí thực hiện sản phẩm báo chí;
6. In, phát hành báo in”. Như vậy, dù Việt Nam không có báo chí tư nhân nhưng
luật pháp quy định mọi công dân đều có quyền tham gia vào hoạt động báo chí.
Các thế lực chống phá thường vin vào việc Việt Nam không có mô hình báo
chí tư nhân mà cố tình lờ đi rằng, mọi công dân đều được quyền tham gia sáng tạo
và xuất bản báo chí, mọi tầng lớp, tổ chức trong xã hội đều có cơ quan báo chí đại
diện của mình.
Điều 11 Luật Báo chí năm 2016 nêu rõ: Công dân có quyền phát biểu ý kiến
về tình hình đất nước và thế giới; tham gia ý kiến xây dựng và thực hiện chủ
trương, đường lối của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước; góp ý kiến, phê
bình, kiến nghị, khiếu nại, tố cáo trên báo chí đối với các tổ chức của Đảng, cơ
quan nhà nước, tổ chức chính trị-xã hội, tổ chức chính trị-xã hội-nghề nghiệp, tổ
chức xã hội, tổ chức xã hội-nghề nghiệp và các tổ chức, cá nhân khác. Điều 13 ghi
rõ: “Báo chí không bị kiểm duyệt trước khi in, truyền dẫn và phát sóng”.
Không chỉ về phương diện pháp lý mà trong thực tiễn, tự do báo chí ở Việt
Nam cũng được biểu hiện sinh động. Nền báo chí Việt Nam phát triển mạnh mẽ cả
về số lượng, loại hình, quy mô, công nghệ làm báo. Theo thống kê của Bộ Thông
tin và Truyền thông, tính đến tháng 5-2023, cả nước có 808 cơ quan báo chí (trong
đó: 138 báo, 670 tạp chí) và 42.400 người hoạt động trong lĩnh vực báo chí, gấp
khoảng 6 lần so với thập niên 2000.
Ngoài ra, không thể không kể đến mạng xã hội đã tham gia mạnh mẽ vào
môi trường truyền thông trong khoảng 10 năm trở lại đây. Ở Việt Nam, công dân
không bị ngăn cấm tham gia mạng xã hội. Quyền phát ngôn, tham gia ý kiến, thảo
luận về mọi vấn đề xã hội đã được mở rộng rất nhiều trên các phương tiện truyền
thông mới này. Báo chí cùng với mạng xã hội đã trở thành một diễn đàn lớn, nơi
mà mọi người dân đều có tiếng nói, mọi vấn đề quốc kế dân sinh được trao đổi,
thảo luận, đó là những biểu hiện rất rõ ràng của tự do báo chí, tự do ngôn luận.
Báo chí hiện đại trong những năm gần đây, cùng sự hỗ trợ của công nghệ
truyền thông số, đã tăng cường tính tương tác với công chúng. Trên các báo điện tử
đều mở phần bình luận cho người đọc. Các kênh phát thanh, truyền hình đều có
những chương trình phát sóng trực tiếp, có số điện thoại đường dây nóng để người
nghe, người xem gọi điện tương tác ngay khi chương trình đang diễn ra.
Với những thiết bị hiện đại, nhà đài có thể di chuyển đến phỏng vấn và phát
sóng trực tiếp ngay tại nhà của các công dân. Mặt khác, các cơ quan báo chí đều
thiết lập những chương trình thu thập chất liệu phản ánh từ các “nhà báo công
dân”. Đó là minh chứng rất rõ ràng về việc báo chí có thể xuất bản ngay mà không
qua kiểm duyệt.
Như vậy, cả trên phương diện pháp lý và hoạt động thực tiễn, quyền tự do
ngôn luận, tự do báo chí ở Việt Nam đều được thể hiện rõ ràng, luôn gắn với quy
định pháp luật, luôn hướng tới mục đích phụng sự nhân dân, góp phần thúc đẩy
tiến bộ xã hội. Tự do ngôn luận, tự do báo chí ở Việt Nam không phải là ngôn luận
tự do, báo chí tự do theo ý chí cá nhân, mà là tự do xây dựng vì những mục tiêu tốt
đẹp, vì trách nhiệm chân chính với cộng đồng, vì một thể chế chính trị-xã hội của
dân, do dân, vì dân.
Các thế lực thù địch dù có tấn công, chỉ trích, chống phá như thế nào cũng
không thể thay đổi bản chất tự do ngôn luận, tự do báo chí ở Việt Nam. Thực ra đó
chỉ là những tiếng nói tiêu cực, lạc lõng của những người cố tình đi ngược chiều
với sự phát triển bền vững của đất nước ta, nhân dân ta và của nền báo chí cách
mạng đáng tự hào của chúng ta.
bài viết quá chuẩn
Trả lờiXóa