Chủ nghĩa cá nhân là kẻ thù không đội trời chung của đạo đức cách mạng; sinh thời, Chủ tịch Hồ Chí Minh coi chủ nghĩa cá nhân là thứ giặc “nội xâm”, nguy hiểm và chiến thắng nó còn khó khăn hơn cả chiến thắng kẻ thù cầm gươm, cầm súng trên chiến trường; chừng nào còn chủ nghĩa cá nhân nó sẽ “ngăn trở” người cán bộ, đảng viên phấn đấu vì mục tiêu, lý tưởng của Đảng, của dân tộc, làm mất lòng tin của nhân dân đối với Đảng, bởi “do cá nhân chủ nghĩa mà phạm sai lầm”1. Người cảnh báo: “Một dân tộc, một đảng và mỗi con người, ngày hôm qua là vĩ đại, có sức hấp dẫn lớn, không nhất định hôm nay và ngày mai vẫn được mọi người yêu mến và ca ngợi, nếu lòng dạ không trong sáng nữa, nếu sa vào chủ nghĩa cá nhân”2. Nó là một trong ba loại giặc vô cùng nguy hiểm, với những biểu hiện rất đa dạng, lúc tinh vi, kín đáo, khi lộ liễu trắng trợn, biến báo, khó lường, xuất hiện ở nhiều lúc, nhiều nơi, nhiều đối tượng, nhiều lĩnh vực của đời sống xã hội, phá hoại sự nghiệp cách mạng của Đảng, của dân tộc.
Phẩm chất “Bộ đội Cụ
Hồ” được xây đắp nên từ sự phấn đấu, hy sinh vô bờ của lớp lớp thế hệ cán bộ,
chiến sĩ, dưới sự lãnh đạo của Đảng và Chủ tịch Hồ Chí Minh; được nhân dân hết
lòng thương yêu đùm bọc, giúp đỡ, nuôi dưỡng và yêu quý dành tặng, tôn vinh.
Vinh dự, tự hào với danh hiệu cao quý đó, cán bộ, chiến sĩ Quân đội nhân dân
luôn trân trọng, gìn giữ, phát huy, không ngừng tô thắm, làm sáng thêm phẩm
chất “Bộ đội Cụ Hồ” thời kỳ mới. Tuy vậy, trong thực tiễn, mặc dù thường xuyên
được giáo dục, rèn luyện và có kỷ luật nghiêm minh, song, ở một bộ phận cán bộ,
chiến sĩ do lười tu dưỡng, rèn luyện đã sa vào chủ nghĩa cá nhân - thứ giặc
“nội xâm”, trùng độc nguy hiểm ngay trong mỗi con người và trong lòng Quân đội.
Tuy không nhiều, nhưng là những “con sâu làm rầu nồi canh”, làm tổn hại uy tín
và xói mòn phẩm chất, truyền thống “Bộ đội Cụ Hồ”, nhân tố ảnh hưởng trực tiếp
đến xây dựng Quân đội vững mạnh về chính trị.
Bởi lẽ, chủ nghĩa cá
nhân nó làm cho người quân nhân không thực hiện đúng 10 Lời thề danh dự và 12
Điều kỷ luật của quân nhân, mà biểu hiện trước hết là phai nhạt bản
chất giai cấp công nhân, phản bội mục tiêu, lý tưởng cách mạng, không trung
thành với Đảng, Tổ quốc và Nhân dân. Nó hoàn toàn ngược lại tinh thần
sẵn sàng chiến đấu, hy sinh vì mục tiêu, lý tưởng của Đảng, vì độc lập dân tộc
và chủ nghĩa xã hội, vì hạnh phúc của nhân dân - phẩm chất cao quý, quan trọng
hàng đầu của “Bộ đội Cụ Hồ”. Hệ quả của việc phai nhạt, phản bội mục tiêu, lý
tưởng cách mạng sẽ dẫn đến không phục tùng sự lãnh đạo của Đảng, của tổ chức,
sợ gian khổ, hy sinh, không nhận nhiệm vụ, đầu hàng, chạy theo địch, mà điển
hình của những kẻ “trở cờ” phản bội là Bùi Tín, minh chứng rõ nét nhất của việc
sa vào chủ nghĩa cá nhân, phản bội Tổ quốc. Hiện nay, trước sự chống phá quyết
liệt của các thế lực thù địch và sự tác động từ mặt trái của nền kinh tế thị
trường,... một số ít quân nhân không giữ được mình sa vào chủ nghĩa cá nhân,
phai nhạt, mục tiêu, lý tưởng cách mạng, biểu hiện là: nói, viết và làm không
đúng nghị quyết, chỉ thị, quy định, nguyên tắc của Đảng, kỷ luật của Quân đội;
sa sút ý chí phấn đấu, không phục tùng mệnh lệnh, không gương mẫu trong công
tác, thiếu tính kỷ luật và kỷ luật không nghiêm. Điều này không chỉ làm phai
nhạt hình ảnh cao đẹp “Bộ đội Cụ Hồ”, mà còn trực tiếp ảnh hưởng đến hiệu quả,
chất lượng xây dựng đơn vị vững mạnh về chính trị ngay từ cơ sở.
Chủ nghĩa cá nhân làm
cho những quân nhân sa vào chỉ biết và luôn đặt lợi ích của bản thân, của
gia đình mình lên trên, lên trước lợi ích chung của tập thể đơn vị, Quân đội và
của dân tộc. Đây là điều trái ngược với đạo đức cách
mạng của người quân nhân là: cần, kiệm, liêm, chính, chí công vô tư và Lời thề
luôn nêu cao tinh thần bảo vệ của công, không tham ô, lãng phí - một giá trị
cốt lõi của đạo đức, phẩm chất “Bộ đội Cụ Hồ”. Không chỉ vậy, nó còn làm băng
hoại những giá trị tốt đẹp của phẩm chất “Bộ đội Cụ Hồ” là: đạo đức cách mạng
trong sáng, lối sống trung thực, khiêm tốn, giản dị, chân thành, lạc quan; nói
đi đôi với làm, luôn đặt lợi ích của tập thể lên trên lợi ích của cá nhân;
không thỏa mãn với thành tích, không chùn bước trước khó khăn, nguy hiểm. Biểu
hiện rõ nét nhất của những quân nhân khi sa vào chủ nghĩa cá nhân là không quan
tâm đến lợi ích chung, làm việc gì cũng chỉ mưu cầu cho lợi ích cá nhân; sống
ích kỷ, thực dụng, cơ hội, vụ lợi; ganh ghét, đố kị, so bì, tị nạnh, không muốn
người khác hơn mình, v.v. Để đạt mục đích, họ bất chấp tất cả, vi phạm nguyên
tắc tập trung dân chủ, gây mất đoàn kết nội bộ; đoàn kết xuôi chiều, dân
chủ hình thức; cục bộ, bè phái, kèn cựa địa vị, tranh chức, tranh quyền; độc
đoán, v.v. Tác hại này càng đặc biệt nguy hiểm, khi những người cá nhân chủ
nghĩa lại là những cán bộ, đảng viên, lãnh đạo, quản lý tại các cơ quan, đơn
vị. Đó chính là sự nguy hiểm tiềm tàng làm cho Quân đội mất dần tính cách mạng,
tính Đảng, tính nhân dân, làm xói mòn lòng tin của nhân dân vào Quân đội - lực
lượng chính trị trung thành chiến đấu bảo vệ Đảng và chế độ.
Việc chỉ biết và luôn
đặt lợi ích của mình lên trên hết còn biểu hiện ở sự háo
danh, tự cao, tự đại, thích được ca ngợi, sùng bái bản thân, tham vọng quyền
lực, địa vị; chạy chức, chạy quyền, chạy thành tích, chạy tội, mua và sử dụng
bằng cấp giả, giấy tờ giả; thiếu ý thức và trách nhiệm với tập thể, không chấp
hành sự phân công, điều động của tổ chức, kén chọn chức danh, vị trí công tác;
đùn đẩy trách nhiệm, thoái thác nhiệm vụ, không tận tâm, tận lực với công việc,
không sẵn sàng hy sinh vì sự nghiệp cách mạng. Và, để đạt được mục đích tham
danh trục lợi, địa vị quyền hành, họ coi thường tập thể, xem khinh quần chúng,
độc đoán, chuyên quyền, xa rời quần chúng, xa rời thực tiễn, mắc bệnh quan
liêu, mệnh lệnh và không có tinh thần cố gắng vươn lên, không chịu học tập để
tiến bộ. Trên thực tế, đó cũng chính là những người luôn “dùng của công làm
việc tư”, “ham địa vị, hay lên mặt”, chỉ ưa người khác “tâng bốc mình, khen
ngợi mình”, “ưa sai khiến người khác”, “tự thấy mình cái gì cũng giỏi”, kiêu
ngạo, hiếu danh, thiếu kỷ luật, hẹp hòi, ích kỷ, thiếu tính tổ chức, tính kỷ
luật, kém tinh thần trách nhiệm, v.v. Hậu quả của những hành vi trên làm cho
người mắc căn bệnh này ngại gian khổ, khó khăn, sa vào tham ô, hủ hóa, lãng
phí, xa hoa tất yếu dẫn đến việc ỷ thế vào quyền hạn và trách nhiệm được trao,
ỷ thế vào quyền lực tại các cơ quan, đơn vị để kéo bè, kéo cánh, chăm chút
cho lợi ích của mình và nhóm mình mà bất chấp tất cả, coi thường kỷ cương phép
nước, kỷ luật Quân đội để đạt mục đích tư lợi cá nhân.
Cùng với đó, còn là
biểu hiện ngại va chạm, dĩ hòa vi quý, “thấy đúng không bảo vệ”, “thấy sai
không đấu tranh”; không có tinh thần tự phê bình và phê
bình; lợi dụng phê bình để nịnh bợ, lấy lòng nhau hoặc vu khống, bôi nhọ, chỉ
trích, phê phán người khác với động cơ và mục đích không trong sáng; đoàn kết
xuôi chiều, dân chủ hình thức,... mà thờ ơ, vô cảm, bàng quang trước những khó
khăn, nguyện vọng chính đáng của đồng chí, đồng đội và nhân dân. Đây là cách
ứng xử tiêu cực, làm thui chột sức mạnh tập thể, giảm sức chiến đấu của đảng
viên, tổ chức đảng. Nó đối lập với một trong những đặc trưng cơ bản của phẩm
chất “Bộ đội Cụ Hồ” là: luôn có tinh thần đổi mới, sáng tạo, dám nghĩ, dám nói,
dám làm, dám chịu trách nhiệm vì lợi ích chung; giữ vững nguyên tắc, phát huy
dân chủ, tôn trọng và lắng nghe ý kiến góp ý với tinh thần cầu thị; kỷ luật tự
giác, nghiêm minh; gương mẫu chấp hành pháp luật Nhà nước, kỷ luật của Quân
đội.
Những biểu hiện trên là
một trong những nguyên nhân dẫn đến sự suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo
đức, lối sống, gây ra “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” trong nội bộ. Nó không
chỉ đối lập với phẩm chất tốt đẹp của những người quân nhân cách mạng đầy nhiệt
huyết, dũng cảm trong chiến đấu, công tác, mà còn làm tổn hại đến lợi ích của
cách mạng, của nhân dân, gây chia rẽ khối đoàn kết, thống nhất trong nội bộ,
làm mất dân chủ trong cơ quan, đơn vị.
Ngược dòng lịch sử,
trong khi cả nước đang huy động sức người, sức của để kháng chiến chống thực
dân Pháp xâm lược, thì Đại tá Trần Dụ Châu, Cục trưởng Cục Quân nhu, sa vào chủ
nghĩa cá nhân, thoái hóa, biến chất, tham ô, đục khoét công quỹ của Nhà nước,
đã bị Tòa án binh xử tử hình về tội tham nhũng đến nay vẫn là bài học đắt giá,
còn nguyên tính thời sự. Nhưng một số quân nhân, trong đó có cả sĩ quan cao
cấp, tướng lĩnh hiện nay không rút kinh nghiệm để tránh xa, ngược lại chỉ lo
cho bản thân “vinh thân, phì gia”, sa vào chủ nghĩa cá nhân mà vi phạm kỷ luật
Quân đội, pháp luật Nhà nước. Nó không chỉ trực tiếp phá hoại phẩm chất, truyền
thống “Bộ đội Cụ Hồ”, mà còn gây bức xúc trong dư luận, làm giảm sự tin yêu của
nhân dân với Quân đội. Bên cạnh đó, những vụ vi phạm kỷ luật trong quan hệ quân
- dân; quan hệ của cán bộ với chiến sĩ; giữa chiến sĩ cũ với chiến sĩ mới,... ở
một số cơ quan, đơn vị trong toàn quân cũng chính là những việc làm đối lập với
đặc trưng: chăm lo xây dựng, giữ gìn sự đoàn kết, thống nhất trong nội bộ, hết
lòng thương yêu đồng chí, đồng đội như anh em ruột thịt; lắng nghe, tôn trọng,
học hỏi, giúp đỡ, gắn bó máu thịt với nhân dân, sẵn sàng hy sinh để bảo vệ tính
mạng, tài sản của nhân dân của “Bộ đội Cụ Hồ”. Những vi phạm đó lâu dần sẽ dẫn
đến sự chia rẽ cán - binh, không quy tụ được sức mạnh tổng hợp của đơn vị trong
thực hiện nhiệm vụ, nhất là trong chiến đấu; nó còn là cái cớ để các thế lực
thù địch lợi dụng xuyên tạc, phá hoại chia rẽ mối quan hệ đoàn kết máu thịt
quân - dân, một bảo đảm quan trọng để Quân đội ta chiến đấu, chiến thắng.
Hiện
nay, vẫn phải khẳng định rằng: truyền thống của Quân đội, khí phách “Bộ đội Cụ
Hồ” về cơ bản vẫn được phát huy tốt; cán bộ, chiến sĩ Quân đội vẫn được nhân
dân tín nhiệm, yêu thương, đang ngày đêm bám sát nhiệm vụ canh giữ biển, trời,
bảo vệ vững chắc Tổ quốc xã hội chủ nghĩa. Song, những sai phạm của một số quân
nhân do sa vào chủ nghĩa cá nhân thời gian qua, tuy chỉ là đơn lẻ, cá biệt ở
một vài cơ quan, đơn vị, nhưng nếu không có giải pháp quyết liệt để ngăn chặn
kịp thời, sẽ gây ra hậu quả không nhỏ, làm tổn hại và xói mòn phẩm chất, truyền
thống tốt đẹp “Bộ đội Cụ Hồ”; làm biến dạng, méo mó các mối quan hệ và ảnh
hưởng tiêu cực đến việc xây dựng môi trường văn hóa quân sự, nhất là trong xây
dựng đơn vị vững mạnh về chính trị - cơ sở nền tảng quan trọng để nâng cao chất
lượng tổng hợp, sức mạnh chiến đấu của Quân đội./.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét