TÍCH CỰC HỌC TẬP VÀ VẬN DỤNG TẤM GƯƠNG TỰ HỌC CỦA BÁC HỒ
Với Chủ tịch Hồ
Chí Minh, học tập trong đó tự học có vai trò đặc biệt quan trọng, là một trong
những yếu tố quyết định tạo nên trí tuệ của Người. Tự học tập và học tập suốt đời
là một luận điểm quan trọng trong tư tưởng Hồ Chí Minh về giáo dục. Bác
chính là một tấm gương sáng về tự học tập, tự rèn luyện để chúng ta noi theo.
Bác Hồ đã dạy: “Học
để làm việc. Làm người, làm cán bộ. Học để phụng sự đoàn thể”. Học phải có ý
chí quyết tâm để phục vụ nhân dân, chứ không phải học để thăng quan, tiến chức. Đối
với Bác, học tập chính là một nhu cầu mà ngay từ thời trẻ đến mãi sau này, khi
đã tuổi cao, sức yếu, Người vẫn thường xuyên học tập không chút lơ là.
Ngày 05 tháng 6 năm 1911, người thanh niên yêu
nước Nguyễn Tất Thành, lấy
tên là Văn Ba làm phụ bếp cho một tàu buôn của Pháp, rời bến Nhà Rồng ra nước
ngoài bắt đầu một hành trình lâu dài, gian khổ tìm đường cứu nước. Nguyễn Tất Thành ra đi với hành
trang trên vai là chủ nghĩa yêu nước, mang theo một chí hướng lớn với một niềm
tin sắt đá: Hẹn ngày trở về giải phóng Tổ quốc và đem lại tự do cho đồng
bào. Người đã đến nhiều
đất nước khác nhau, đã gặp nhiều màu da, tiếng nói khác nhau, đó là cuộc sống
tăm tối cực khổ của nhân dân các nước thuộc đia. Chính từ đây, những nhận thức
về giai cấp, tình cảm giai cấp và tinh thần quốc tế vô sản đầu tiên đã hình
thành ở Người: "Dù màu da có khác nhau, trên đời này chỉ có hai giống người:
giống người bóc lột và giống người bị bóc lột. Mà cũng chỉ có một mối tình hữu ái là thật mà thôi: tình hữu ái vô
sản". Lòng yêu nước của Người được thể hiện qua quá trình tìm tòi,
nghiên cứu và hoạt động cách mạng. Yêu nước, Người đã tự nguyện chấp nhận cuộc
sống làm thuê với đồng tiền công ít ỏi, rẻ mạt để kiếm sống, để hoạt động chính
trị. Trong suốt hành trình tìm đường cứu nước, tài sản duy nhất và quý báu nhất của Người
lúc đó là hai bàn tay, đôi mắt và con tim, khối óc cùng với khát vọng
giải phóng dân tộc. Chính khát
vọng đó đã hun đúc cho người thanh niên mảnh khảnh một sức mạnh phi thường, bền
bỉ tự học, tự đào tạo để có đủ khả năng cứu nước, cứu dân. Đến đâu, Người cũng
học, tìm mọi cách để học. Người tìm hiểu phong tục tập quán ở những nơi mình đi
qua để nâng cao tri thức; học nghề để kiếm sống, kiếm sống để hoạt động cách mạng.
Bác đã học và làm rất nhiều nghề khác nhau, bắt đầu từ việc làm thợ đốt lò trên
tàu viễn dương, làm đầu bếp ở Mỹ, quét tuyết ở Anh, bốc thuốc ở Thái Lan, viết
báo, viết truyện, viết kịch, làm thợ chụp ảnh, thợ sửa đồng hồ… Làm rất nhiều
việc, nhưng nhờ tự học mà Bác làm việc gì cũng giỏi. Danh họa Picaso đã nhận xét về những bức
tranh do Bác vẽ trên báo “Người cùng khổ”: “Chỉ mấy nét vẽ này thôi, ta đã thấy một tư tưởng lớn, một tâm hồn lớn tiềm
ẩn bên trong. Nếu tác giả tiếp tục con đường hội họa thì ắt sẽ trở thành một đại
danh họa!”. Ngoài ra, Chủ
tịch Hồ Chí Minh đã để lại cho chúng ta một sự nghiệp văn chương phong phú và
vô giá, tiêu biểu là tập thơ “Nhật ký trong tù”. Như
chúng ta đã biết, học chữ Hán cực kỳ khó, để nắm vững nó và làm thơ thì lại khó
hơn gấp bội. Chắc chắn, nếu Bác
không có quá trình nỗ lực tự học thì sẽ không làm được điều đó.
Cuộc đời của Bác
là một quá trình vừa học
tập vừa hoạt động cách mạng. Học tập để hoạt động cách mạng, đạt được mục đích, lý tưởng của mình; qua hoạt
động cách mạng, không ngừng học tập, hoàn thiện tri thức và nhân cách của bản
thân. Quá trình ấy đã tạo nên Hồ Chí Minh, một thầy giáo mẫu mực, một nhà giáo
dục vĩ đại. Người đã để lại tấm gương cao đẹp về tinh thần tự học và học tập suốt
đời mà chúng ta phải noi theo. Trong bản lý lịch đại biểu dự Đại hội Quốc tế Cộng
sản lần thứ VII tại Mát-xcơ-va vào tháng 8 năm 1935, Bác đã khai rõ trong lý lịch:
“Họ và tên: Lin. Trình độ học vấn: Tự học”. “Biết các thứ tiếng: Pháp, Anh,
Trung Quốc, Ý, Đức, Nga”. Trên thực tế, dựa vào những lần Bác đi thăm nước
ngoài, cũng như những lần đón tiếp các phái đoàn ngoại giao tới thăm Việt Nam,
chúng ta còn được biết vốn ngoại ngữ của Chủ tịch Hồ Chí Minh không dừng lại ở
đó, Người còn có thể sử dụng thông thạo khá nhiều ngoại ngữ khác nữa như: Tiếng
Thái Lan, tiếng Tây Ban Nha, tiếng Ả Rập, tiếng của rất nhiều dân tộc thiểu số
Việt Nam… vốn ngoại ngữ đó của Bác không phải do tự nhiên mà có, mà chính là cả một
quá trình khổ công rèn luyện, học tập của Người.
Việc tự học của
Bác Hồ có mục đích cuối cùng là làm cách mạng, giải phóng dân tộc và xây dựng đất
nước. Người đã đưa cách mạng Việt Nam đến thắng lợi bằng sự vận dụng sáng tạo
chủ nghĩa Mác – Lênin vào hoàn cảnh cụ thể ở Việt Nam. Vận dụng sáng tạo chính
là quá trình tự thích nghi, tự tìm tòi thâm nhập thực tiễn, đúc rúc kinh nghiệm,
phát huy nội lực. Sâu xa hơn, đó là quá trình tự học, tự giáo dục để làm cho
nhân cách và năng lực của mình phù hợp với mục tiêu, lý tưởng, phù
hợp với yêu cầu công việc. Việc
tự học của Bác diễn ra suốt cả cuộc đời cách mạng của mình, cho tới khi tuổi
cao, sức yếu, Bác vẫn giữ được tinh thần tự học như xưa. Đại tướng Hoàng Văn Thái lại, năm 1969, mỗi lần đến làm việc, ông thường
thấy trên chiếc bàn nhỏ cạnh giường của Bác để nhiều sách báo. Ông lo lắng đến sức khỏe của Bác, nên đề nghị: “Thưa Bác,
Bác mệt, Bác nên đọc ít, để nhiều thời gian nghỉ ngơi thư thả cho lại sức”. Bác
trả lời, giọng như tâm sự mà dứt khoát từng lời: “Chú bảo Bác không đọc sách
báo ư? Dù già yếu cũng phải học, phải đọc sách báo nâng cao hiểu biết và nhất
là vấn đề nắm vững tình hình chứ!”.
Có thể nói, Chủ tịch
Hồ Chí Minh là một tấm gương mẫu mực về tinh thần tự học, lấy tự học làm cốt,
làm phương thức chủ yếu để nâng cao trình độ mọi mặt của bản thân. Song tự học ở
Chủ tịch Hồ Chí Minh không phải là một sự ngẫu hứng, tùy ý vô nguyên tắc… mà tự
học ở Chủ tịch Hồ Chí Minh đã trở thành một khoa học, một nghệ thuật, một triết
lý nhân văn sâu sắc với một kế hoạch cụ thể, chặt chẽ, khoa học; với một ý chí
và quyết tâm bền bỉ, dẻo dai, tinh thần sáng tạo, tranh thủ mọi lúc, mọi nơi để
học. Đặc biệt, Người tự học với một động cơ trong sáng với ý nguyện cao cả là
tìm ra con đường cứu nước, cứu dân, làm cho đất nước độc lập, nhân dân được tự
do, ấm no, hạnh phúc. Tấm gương tự học của Chủ tịch Hồ Chí Minh, soi xét trong
thực tiễn đã qua, hiện nay và cả mai sau, vẫn còn nguyên giá trị, có ý nghĩa
giáo dục hết sức sâu sắc; đó mãi là một tấm gương sáng ngời, một di sản vô giá
đối với sự nghiệp đào tạo, bồi dưỡng, giáo dục của Đảng và nhân dân ta. Mỗi cán
bộ, đảng viên và quần
chúng cần ghi sâu những lời dạy
của Bác về nghị lực học tập, rèn luyện để có đủ đức, đủ tài phục vụ nhân dân. Tấm
gương tự học và những tư tưởng của Chủ tịch Hồ Chí Minh về vấn đề tự giáo dục
mãi mãi tỏa sáng, soi rọi cho mỗi chúng ta phấn đấu, rèn luyện, tự vươn lên
trong tu dưỡng bản thân để hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ được giao.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét