Chúng ta thường nghe câu cửa miệng của cán bộ “theo sự phân công của Đảng”. Đúng thế, tổ chức đảng, cấp ủy, chính quyền quyết định bổ nhiệm, giao nhiệm vụ cho cán bộ và khi tổ chức nói người cán bộ đó không làm, thì họ không làm nữa - nghỉ việc hoặc nghỉ hưu. Lâu nay, trách nhiệm không rõ, chưa có căn cứ rõ ràng nên vấn đề từ chức rất hiếm.
Đấu tranh phòng, chống tham nhũng (
về kinh tế ) thì được nhận diện, phát hiện đấu tranh phòng, chống quyết liệt,
tạo chuyển biến tích cực, đạt kết quả cụ thể, trở thành phong trào, không ai
đứng ngoài cuộc, được nhân dân đồng tình, ủng hộ. Các vụ án, vụ việc bị xử lý
kỷ luật Đảng và pháp luật của nhà nước chủ yếu là về kinh tế. Nhưng phòng,
chống tiêu cực, suy thoái về tư tưởng, đạo đức, lối sống, “tự diễn biến”, “tự
chuyển hóa” nguy hiểm khôn lường, thì chúng ta làm chưa mạnh.
Từ chức và “văn hóa từ chức” đã được
đề cập tới, được nêu ra từ năm 1997 tại Hội nghị Trung ương 3/ Khoá VIII nhưng
rồi chưa có quy định cụ thể. Mới đây, Bộ Chính trị ban hành Quy định số
41.QĐ/TW ngày 3/11/2021 về “miễn nhiệm, từ chức đối với cán bộ”. Lời dạy của
Chủ tịch Hồ Chí Minh “văn hóa soi đường cho quốc dân đi” cần phải được thấm sâu
vào văn hóa Đảng để xây dựng “văn hóa từ chức” trong cán bộ. Công tác cán bộ là
“then chốt của nhiệm vụ then chốt” công tác tổ chức xây dựng, chỉnh đốn Đảng.
Công tác cán bộ có nhiều khâu, nhiều bước từ quy hoạch, đào tạo, sử dụng, bồi
dưỡng, luân chuyển...đó là một quá trình phát triển có chọn lọc, đào thải. Xử
lý cán bộ không còn đáp ứng yêu cầu, nhiệm vụ là cần thiết của quá trình giải
quyết hài hòa giữa “xây” và “chống”. Đào thải là để làm cho Đảng mạnh lên, củng
cố niềm tin trong nhân dân. Người cán bộ căn cứ vào những nội dung cụ thể trong
Quy định 41 để chủ động từ chức. Ở nước ta, do tập quán, nhận thức, tâm lý nên
có quan niệm về chức tước, địa vị được xem là sự thành đạt, không chỉ cá nhân
trong xã hội, mà cả gia đình, dòng họ... người cán bộ phấn đấu cả đời, cả sự
nghiệp để đạt được vị trí đó... không dễ gì để họ chủ động từ chức, mà họ chỉ
chấp nhận như một sự bắt buộc.
Quy định số 41 đã thể hiện những
điểm mới theo hướng rõ hơn, cụ thể hơn trong xử lý người từ chức. Có thể nói
Quy định 41 kỳ vọng sẽ tạo nên sự chuyển biến về nhận thức, tư tưởng, tâm lý và
cả thực hiện chức trách nhiệm vụ của cán bộ. Quy định nêu căn cứ, nếu có trên
50% số phiếu tín nhiệm thấp; do hạn chế về năng lực, không còn đủ uy tín thì
anh phải từ chức, nếu anh không sẵn sàng từ chức, để cơ quan buộc thôi việc
hoặc miễn nhiệm thì không còn gì là “ liêm “ là danh dự nữa. Từ chức là vừa
chấp hành nghiêm quy định của Đảng, vừa thể hiện sự đề cao danh dự, trọng chữ
“liêm” là điều đáng khen.
Vấn đề đặt ra là tổ chức đảng, các
cấp ủy phải thường xuyên giáo dục, quản lý rèn luyện cán bộ, đảng viên nhận
thức sâu sắc “văn hóa từ chức”. Thưch hiện kịp thời việc đánh giá, nhận xét
thực chất ưu điểm, khuyết điểm của mỗi người cán bộ, để giúp họ tự soi vào mà rèn
luyện, tu dưỡng phấn đấu. Cán bộ không thể hiện được vai trò, trách nhiệm nữa
thì nên chủ động từ chức. Quy định 41 đã ban hành, yêu cầu quán triệt và thực
hiện. Đó là trách nhiệm của người cán bộ. Có tự giác từ chức mới xây dựng được
“văn hóa từ chức” trong Đảng và bộ máy nhà nước./.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét