Chiến tranh đã qua đi,
đất nước hòa bình, nhưng những đau thương mất mát mà chiến tranh để lại thì
không gì bù lấp được. Chúng ta chỉ biết tưởng nhớ những người đã khuất, đã bị
thương trong cuộc chiến bằng lòng biết ơn, sự kính trọng lớn lao. Hàng năm, cứ
đến ngày 27/7, đồng bào, chiến sĩ cả nước, lại nhớ về những người lính đã quên
mình vì hạnh phúc của nhân dân, vì tương lai của đất nước.
Lịch
sử dân tộc Việt Nam đã đặt các thế hệ thanh niên vào vị trí đặc biệt. Đó là vị
trí chiến đấu và chiến thắng những kẻ thù hung bạo nhất của thế kỷ XX. Theo
tiếng gọi của Tổ quốc, hàng triệu người con ưu tú của dân tộc ta, mà phần lớn
là thanh niên đã hiến dâng tuổi thanh xuân và cả cuộc sống của mình cho quê
hương, đất nước. Các anh, các chị, có người đã ngã xuống trên chiến trường,
hoặc khi trở về mang trên mình những thương tích của chiến tranh. Hàng triệu
thân nhân liệt sỹ, những người vợ khắc khoải chờ chồng, những người mẹ mòn mỏi
chờ mong những đứa con mãi mãi không về…
Trên những triền dốc
nho nhỏ, bóng rừng thông nghiêng mình phủ lên những nấm mồ thẳng tắp, cái có
tên, năm sinh, quê quán, có cái chưa xác định được tên tuổi…các anh đã quy tập
về đây sau khi oanh liệt ngã xuống tại chiến trường....
Dâng nén hương thơm mà
khóe mắt dung dưng, cắm xuống mộ phần nhỏ xinh xinh của các anh mà lòng bùi
ngùi thương xót, những ngày này các anh có thêm nhiều hoa tươi, nến sáng, từng
đoàn người tấp nập viếng thăm nhưng làm sao bù đắp được tuổi xuân các anh đã
hiến dâng cho đất nước này!
Chính mảnh đất khắc
nghiệt này là nơi an nghỉ của hang ngàn anh hùng liệt sĩ trong tổng số hơn một
triệu anh hung liệt sĩ từ khắp mọi miền của Tổ quốc. Trong số ấy, có những con
người mãi mãi “vô danh” trên bia mộ, có lẽ tên anh đã hòa với hai từ Tổ quốc
thiêng liêng!
Cảm ơn những ngày này
để những người sống trong nền hòa bình độc lập kính cẩn nghiêng mình trước vong
linh các anh hùng liệt sĩ, để mỗi chúng ta tự soi rọi lại chính mình, để thế hệ
trẻ tự hào về sự nghiệp của cha ông, lấy đó làm động lực phấn đấu rèn luyện tu
dưỡng xây dựng quê hương đất nước.
Bởi thế, bởi chiến
tranh đâu phải trò đùa như nhạc sĩ Phạm Minh Tuấn đã viết trong ca khúc bất hủ
“Mùa xuân”. Có đi qua những ngày mưa mới biết trân quý giá trị của ngày nắng,
có kinh qua đau thương mất mát của chiến tranh mới biết quý trọng giây phút hòa
bình.
Sự hy sinh không thể
tả xiết ấy nhắc nhở cho hậu thế phải tiếp bước tiền nhân bảo vệ non sông nước
Việt khỏi các thế lực ngoại bang, để không hổ thẹn với vong linh các anh hùng
liệt sĩ. Như chủ tich Hồ Chí Minh nhắn nhủ “Các vua Hùng đã có công dựng nước.
Bác cháu ta phải cùng nhau giữ lấy nước”.
Chiến tranh đã khiến hàng lớp
lớp những người con đất Việt ra đi không bao giờ trở lại, có những cuộc chia ly
đã trở thành một phần của lịch sử, không ít trong số ấy vẫn chưa tìm thấy hài
cốt. Những chiến binh còn sống dẫu mang trong mình những mảnh đạn, mảnh bom
nhưng họ không hề gục ngã trước nỗi đau thể xác mà vẫn hừng hực khí thế góp
công sức xây dựng quê hương, đất nước./.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét