Người có đức mà
không có tài thì dễ trì trệ; người có tài mà không có đức thì dễ hỗn loạn. Ở
đời hỗn loạn còn khổ hơn trì trệ!
Chúng ta đang
tiến dần đến Đại hội 13 của Đảng, chưa bao giờ hai chữ đức tài của cán bộ được
bàn luận nhiều như hiện nay.
Đức là sự tín
nhiệm, tài là sự kính trọng của dân
Thời đại nào
cán bộ cũng cần có đủ đức và tài. Nhà vua Lê Thánh Tông (1460-1497) đã xác định
4 tiêu chuẩn (2 tài, 2 đức) để chọn lý trưởng (cấp gần dân nhất) là: “Học lực
sinh đồ. Gia tư hảo túc. Đức hạnh ôn hòa. Ngôn ngữ khả tín”. Ngày xưa triều
đình rất quan tâm đến cán bộ cơ sở, cấp thay mặt vua hành xử với dân. Cán bộ
sai là làm mất uy tín của vua - đúng như Lênin đã nói: “UBND các cấp là cơ quan
trung ương đóng tại địa phương”.
Nhưng nội hàm
của hai chữ đức và tài mỗi thời đại có thể có nội dung khác nhau. Thời đại ngày
nay, theo tôi đức và tài phải được coi trọng như nhau. Làm người thì phải có
đức, làm cán bộ thì phải thêm có tài. Bởi vì người có đức mà không có tài thì
dễ trì trệ; người có tài mà không có đức thì dễ hỗn loạn. Ở đời hỗn loạn còn
khổ hơn trì trệ.
Nội hàm của một
cán bộ có tài cũng được đo bằng 3 tiêu chuẩn:
Thứ nhất, người
có tài là người biết nhìn xa trông rộng, bởi chỗ đang đứng rất quan trọng nhưng
không quan trọng bằng hướng đang đi.
Năm 1945, dù
đang ốm nặng, Bác Hồ vẫn nói với Đại tướng Võ Nguyên Giáp: “Dù đốt cháy dãy
Trường Sơn cũng quyết tâm giành độc lập dân tộc”. Năm 1967, khi đến thăm Bộ Tư
Lệnh Phòng không - Không quân, Chủ tịch Hồ Chí Minh căn dặn: “Mỹ có chịu thua
Việt Nam, cũng sẽ thua trên bầu trời Hà Nội”... đó là tầm nhìn của Bác.
Quốc vương
Maktoum của Dubai nói: “Dầu mỏ là của trời cho, không phải là mãi mãi; phải
biến cái trời cho có giới hạn thành một ngành kinh tế mũi nhọn không có niên
hạn (đó là ngành du lịch). Chúng ta lấy gì trong lòng đất phải trả lại bằng
công trình trên mặt đất. Chúng ta dùng tiền của Dubai, cộng với trí tuệ của
nhân loại để tạo ra những công trình hiện đại nhất của thời đại trên đất
Dubai”. Đó là tầm nhìn của nhà vua Dubai.
Thứ hai, cái
tài của người lãnh đạo là biết tập hợp mọi cái tài của người khác dưới quyền.
Làm lãnh đạo mà không tập hợp được nhân tài cũng đồng nghĩa là bất tài. Tóm lại
cái tài của người lãnh đạo là tài biết tập hợp, quy tụ nhân tài để thực thi
nhiệm vụ tốt nhất.
Thứ ba, một cán
bộ có tài là phải có sản phẩm cụ thể được đo đếm qua từng chức danh lãnh đạo
của mình. Đảng ta có một số cán bộ đi qua khá nhiều chức danh nhưng chưa rõ sản
phẩm, thành quả được tạo ra như: mức tăng thu ngân sách, giá trị sản xuất tăng
thêm, công trình phúc lợi công cộng để lại, đội ngũ cán bộ trưởng thành được dân
tín nhiệm cao v.v...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét