Trong giai
đoạn hiện nay, khi Đảng và Chính phủ đẩy mạnh công tác đấu tranh làm trong sạch
đội ngũ, nhất là trước Đại hội Đảng toàn quốc, thì công tác thanh tra, kiểm tra
là một trong những khâu phải làm nghiêm túc nhất, chặt chẽ nhất, để loại bỏ đi
những cá nhân không xứng đáng đứng trong hàng ngũ lãnh đạo.
Lịch sử còn
lưu lại rằng, từ năm 1945 đến năm 1969, với cương vị là người lãnh đạo cao nhất
của Đảng và Nhà nước, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã ký 38 Sắc lệnh liên quan đến tổ
chức, cán bộ và công tác thanh tra. 3 lần Bác đến dự và phát biểu với hội nghị
tổng kết công tác thanh tra toàn miền Bắc vào các năm 1957, 1960, 1961. Bác
cũng có nhiều bài nói, bài viết về công tác thanh tra, kiểm tra quan trọng
khác.
Người đã lựa
chọn, ký Sắc lệnh bổ nhiệm nhiều vị lãnh đạo có uy tín, và danh vọng giữ chức vụ
đứng đầu tổ chức thanh tra như cụ Bùi Bằng Đoàn - nguyên Chánh nhất Tòa Thượng
thẩm Hà Nội và ông Cù Huy Cận - Bộ trưởng Bộ Canh nông vào Ban Thanh tra đặc biệt
(năm 1945); cụ Tôn Đức Thắng (Ban Thanh tra đặc biệt năm 1947); cụ Hồ Tùng Mậu
(Ban Thanh tra Chính phủ năm 1949); đồng chí Nguyễn Lương Bằng (Ban Thanh tra
Chính phủ năm 1956); đồng chí Nguyễn Thanh Bình (Ủy ban Thanh tra Chính phủ năm
1969).
Khi Hồ Chủ tịch
gặp gỡ và giao nhiệm vụ cho cụ Bùi Bằng Đoàn và ông Cù Huy Cận, Người căn dặn:
“Ban Thanh tra không cần nhiều người, lúc này 2 người là đủ. Một vị cao tuổi và
là vị quan có tiếng liêm khiết của triều đình cũ, là cụ Bùi; một người thanh
niên hăng hái mà cả nước ai cũng biết là chú. Người già, người trẻ dựa vào nhau
mà làm việc, nhất định việc thanh tra sẽ làm tốt và cần làm ngay”.
Nhấn mạnh tầm
quan trọng của công tác thanh tra, tại hội nghị tổng kết công tác thanh tra
toàn miền Bắc tháng 4 năm 1957, Hồ Chủ tịch chỉ rõ: “Nếu Trung ương Đảng, Chính
phủ có Nghị quyết, Chỉ thị về các ngành, các địa phương kết quả thế nào không
có thanh tra khó mà biết được địa phương nào làm tốt, làm vừa, làm xấu, có làm
hay không làm trên không biết; địa phương nhiều khi tự mình cũng không biết.
Trên không thấu dưới, dưới không thấu trên. Thanh tra là để theo dõi xem các kế
hoạch, Chỉ thị, chính sách đó các địa phương đã chấp hành thế nào. Vì vậy, cán
bộ thanh tra giúp trên hiểu biết tình hình địa phương và cấp dưới, đồng thời
cũng giúp cho các địa phương kịp thời sửa chữa, uốn nắn nếu làm sai, hoặc làm
chậm. Cho nên trách nhiệm của công tác thanh tra là quan trọng. Thanh tra không
phải chỉ đi xem địa phương thực hiện Nghị quyết, Chỉ thị như thế nào. Nếu họ
làm sai hay gặp khó khăn còn giúp đỡ họ làm cho đúng với Nghị quyết, Chỉ thị của
trên đưa xuống. Thanh tra cũng không phải điều tra, nghiên cứu việc chấp hành
Nghị quyết, Chỉ thị đã được đến đâu mà phải theo dõi cho đến khi công việc được
làm xong, làm tốt”. Từ đó, lời dạy của Bác “thanh tra là tai mắt của trên, là
người bạn của dưới” đã trở thành tư tưởng chỉ đạo, phương châm hoạt động, mục
tiêu phấn đấu của ngành Thanh tra trong suốt chiều dài lịch sử vẻ vang của
mình.
Về công tác
tiếp dân, giải quyết khiếu nại, tố cáo của nhân dân, xuất phát từ tư tưởng “dân
là gốc”, ngay từ những ngày đầu của chính quyền cách mạng, Bác Hồ và Đảng ta đã
rất quan tâm việc thể chế và hiện thực hóa quyền tự do, dân chủ, trong đó có
quyền khiếu nại, tố cáo của nhân dân. Ngay trong Sắc lệnh về thành lập Ban
Thanh tra đặc biệt (Sắc lệnh số 64/SL ngày 23/11/1945) đã xác định một trong những
nhiệm vụ của Ban Thanh tra đặc biệt là “nhận các đơn khiếu nại của nhân dân”.
Người đã nhiều
lần chỉ ra ý nghĩa chính trị sâu sắc của công tác giải quyết khiếu nại, tố cáo
của nhân dân. Nói chuyện với hội nghị cán bộ thanh tra toàn miền Bắc ngày
5/3/1960, Bác nói: “Nhiệm vụ của các Ban Thanh tra là phải làm cho nghiêm chỉnh,
hợp thời, làm sớm chừng nào hay chừng ấy, đồng bào có oan ức mới khiếu nại, hoặc
vì chưa hiểu rõ chính sách của Đảng và Chính phủ mà khiếu nại. Ta phải giải quyết
nhanh, tốt thì đồng bào mới thấy rõ Đảng, Chính phủ quan tâm, lo lắng đến quyền
lợi của họ. Do đó quan hệ giữa nhân dân với Đảng và Chính phủ càng được củng cố
tốt hơn”.
Những quan
điểm, tư tưởng trên đây của Bác đã được quán triệt, thể hiện sâu sắc trong các
Chỉ thị, Nghị quyết của Đảng, pháp luật của Nhà nước ta từ trước tới nay. Đặc
biệt là trong Luật Khiếu nại, Luật Tố cáo, Luật Tiếp công dân mới đây, giúp cho
công việc này ngày càng có nền nếp, thực hiện thống nhất và có hiệu quả hơn.
Về phẩm chất
của cán bộ thanh tra, trong bài nói chuyện tại hội nghị thanh tra toàn miền Bắc
năm 1957, Bác còn căn dặn “cán bộ thanh tra phải có đạo đức cách mạng, phải hiểu
nhân tình thế cố đã đành nhưng tự mình còn phải gương mẫu cho người khác”, “cán
bộ thanh tra như cái gương cho người ta soi mặt, gương mờ thì không soi được”…
Bác thường xuyên nhắc nhở cán bộ thanh tra “phải cố gắng học tập, học cái hay,
tránh cái dở, trau dồi đạo đức cách mạng, nâng cao trình độ chuyên môn để làm
việc cho tốt”.
Bác cũng
nói: “Đối với cán bộ được làm công tác thanh tra là một vinh dự. Vì sao? Vì
công tác thanh tra là một công tác quan trọng. Đảng và Chính phủ có tin tưởng mới
giao cho làm nhiệm vụ ấy. Có thể nói cán bộ thanh tra là ta, mắt của Đảng và
Chính phủ. Tai mắt có sáng suốt thì người mới sáng suốt”.
Có lần, Bác
đã phê bình “một số cán bộ chưa yên tâm công tác, cho làm công tác thanh tra
không tiến bộ, thắc mắc về tiền đồ, đứng núi này trông núi nọ, muốn xin đi công
tác khác. Như thế là không rõ nhiệm vụ của mình, không hiểu vinh dự của mình,
là mắc bệnh cá nhân chủ nghĩa”…
Rõ ràng, chủ
tịch Hồ Chí Minh hiểu rất rõ tầm quan trọng của công tác thanh – kiểm tra trong
nội bộ, từ đó loại bỏ đi những “con sâu”, làm trong sạch đội ngũ. Chỉ khi có những
cán bộ có bản lĩnh, có trình độ, có đạo đức thì mới lãnh đạo được công cuộc xây
dựng và bảo vệ Tổ quốc trong tình hình mới, để ước mơ sánh vai với các cường quốc
năm châu của mỗi người Việt Nam trở thành sự thực.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét