Xưa nay,
chuyện tham quan lại được nhà vua trọng dụng vốn không hiếm, đó đều là dấu hiệu
cho thấy vận nước suy vi, vua quan bất tài, dân chúng lầm than. Tuy vậy, việc
tham quan nhận hối lộ dẫn đến việc binh thất bại, nhà vua phải chết lại là
chuyện hiếm có.
Theo chính sử
ghi lại, năm 1362 vào đời nhà Trần, biên giới phía nam bắt đầu căng thẳng. Đỗ Tử
Bình theo lệnh của Trần Dụ Tông đi duyệt bổ quân ở Lâm Bình, Thuận Hóa và đắp
thành Hóa Châu.
Năm 1367, Trần
Dụ Tông cử Trần Thế Hưng làm Thống quân hành khiển đồng tri, Đỗ Tử Bình làm
phó, mang quân đi đánh Chiêm Thành. Tháng 4 âm lịch năm 1368, quân Trần tiến
vào Chiêm Động (Quảng Nam). Quân Chiêm đặt phục binh, quân Trần rơi vào chỗ phục
kích, bị thua trận. Trần Thế Hưng bị bắt, Đỗ Tử Bình chạy thoát, mang tàn quân
chạy về nước.
Năm 1376 thời
Trần Duệ Tông, vua Chiêm là Chế Bồng Nga lại mang quân xâm lấn. Duệ Tông sai Đỗ
Tử Bình đi đánh. Chế Bồng Nga sợ hãi, xin dâng 10 mâm vàng tạ tội. Nhưng Tử
Bình giấu vàng đi, lại tâu về triều rằng vua Chiêm kiêu ngạo không thần phục.
Duệ Tông nổi giận, quyết định thân chinh đi đánh.
Tháng giêng
năm 1377, quân Trần tiến tới kinh thành Đồ Bàn nước Chiêm. Chế Bồng Nga lập đồn
giữ ngoài thành, rồi cho người đến trá hàng, nói với Trần Duệ Tông rằng Chế Bồng
Nga đã bỏ thành trốn. Duệ Tông thúc quân tiến vào thành. Quân Chiêm tứ phía phục
binh đổ ra đánh. Quân Đại Việt thua to, mười phần chết đến 7, 8 phần. Duệ Tông
bị hãm trong vòng vây, bị trúng tên tử trận. Các tướng Đỗ Lễ, Nguyễn Nạp Hòa,
Hành khiển Phạm Huyền Linh cũng tử trận.
Đỗ Tử Bình
lúc đó lĩnh hậu quân không tới cứu ứng cho Duệ Tông. Lê Quý Ly cũng sợ hãi bỏ
chạy. Thượng hoàng Trần Nghệ Tông sai đem chiếc xe tù đi bắt Tử Bình. Khi Tử
Bình về qua phủ Thiên Trường, người ta đua nhau chửi mắng, lấy gạch ngói ném
vào xe tù Tử Bình. Thượng hoàng xuống chiếu trị tội nhưng miễn cho tử hình cho
ông, chỉ bắt đi làm lính.
Trong trận
này, Đỗ Tử Bình trước đã vu cáo vua Chiêm gây ra nam tiến, sau không tới ứng cứu
đại quân, được xem là người có trách nhiệm lớn với việc tử trận của vua Trần Duệ
Tông.
Không lâu
sau, Đỗ Tử Bình lại được phục chức. Tháng 5 năm 1378, Chế Bồng Nga đưa hàng
vương Trần Húc về nước, đánh cướp Nghệ An. Tháng 6, quân Chiêm tiến vào cửa Đại
Hoàng. Thượng hoàng Trần Nghệ Tông phục chức cho Đỗ Tử Bình, sai ra chống giữ.
Tử Bình đánh không lại, quân bị tan vỡ. Chế Bồng Nga tiến vào Thăng Long lần thứ
3, bắt người cướp của rồi rút về.
Có thể thấy,
suốt đời chinh chiến của Bình, thắng ít thua nhiều, phạm vào không ít sai lầm lớn
nhỏ, nhưng đáng cười là vẫn được vua trọng dụng, sau khi chết còn được đưa vào
Văn Miếu, nhận thờ phụng ngang hàng với các bậc danh nho như Chu Văn An, Trương
Hán Siêu. Thật đúng là một trò cười không đáng cười!
Về sau, các
bậc thân sĩ vì bất mãn với quyết định ấy nên hợp nhau tước bỏ Đỗ Tử Bình ra khỏi
Văn Miếu.
Trần Xuân
Sinh lý giải những may mắn mà Đỗ Tử Bình có được trong đời làm tướng nhà Trần
là do thượng hoàng Trần Nghệ Tông làm mất kỷ cương, mê tối cùng cực, không biết
ai là người hay, người gian nữa. Đây cũng là bài học nhãn tiền cho người làm
lãnh đạo đời sau, nếu không biết phân biệt ngay gian, dùng kẻ tham quan bất tài
thì không những quốc vận suy vi mà vận mệnh bản thân cũng có khi nguy hại, há
chẳng phải việc nên tránh hay sao?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét