Việt Nam trong mắt một số người
lúc nào cũng toàn xấu xa và đau khổ. Trong khi phương Tây và rất nhiều nước họ
thích đến Việt Nam vì là một đất nước hoà bình, không chiến tranh, bạo động,
khủng bố, và… đồ ăn ngon rẻ… Mặc dù còn nhiều mặt hạn chế nhưng xét về tổng
quan là an toàn và đang phát triển. Còn dân Việt Nam thì sao ? Nhiều thành phần
lại tỏ ra vô cùng “thượng đẳng” đến trình độ thượng thừa.
Khi cả thế giới nói đất nước ta
hoà bình thì họ lại cào phím “KHÔNG”, họ nói ở đất nước này không an toàn, chắc
họ muốn xem màn trình diễn “bắn kẹo đồng” hàng ngày như nhiều nước nào đấy. Họ
nói cái nước này chả có gì ngon chắc chỉ là nói đùa thôi chứ người thường không
có ai nói thế. Trong khi người nước ngoài khen phở, bánh cuốn và bánh mỳ kẹp
thịt nước ta là đặc sản thì chúng nó chê đặc sản nước mình. Trong khi Việt Nam
ngày càng nhận được những trọng trách to lớn trên trường quốc tế và khu vực thì
chúng nó lại kêu gào “ở nước mình thì không lo lại đi lo chuyện bao đồng”,
nhưng nếu không được giữ những chức vụ ấy thì nó lại gào kiểu “Ôi cái loại Việt
Nam thì…”
Làm gì có nước nào khiến các
nhân vật lớn trên thế giới có thể hoạt động tự do như ở Việt Nam trong khi một
số con giời thượng đẳng ngày đêm vẫn kêu Việt nam kém an toàn ?. Tổng thống
Obama ăn bún chả ở phố Lê Văn Hưu, rồi ông còn chụp ảnh với người dân trên
đường ra sân bay vào TP Hồ Chí Minh. Tổng thống Argentina Mauricio Macri còn
ngồi uống cà phê trên một con phố ở Hà Nội. Hoàng tử Anh bắt tay khách ngồi
uống cà phê ở phố Thuốc Bắc, cà kê trà đá vỉa hè chém gió. Thủ tướng Pháp đi
phượt sương sương được tặng tranh ký hoạ chân dung tại hồ Gươm. Thủ tướng
Canada uống cà phê phin ở TP Hồ Chí Minh. Thủ tướng Australia Malcolm Turnbull
thích thú với món bánh mì trên vỉa hè Đà Nẵng và thưởng thức ngay tại đó. Chủ
tịch Triều Tiên Kim – Jung -un còn hạ kính chống đạn vẫy tay với nhân dân Việt
Nam khi dự Hội nghị Thượng đỉnh Mỹ – Triều…
Chúng nó nói Việt Nam nghèo nàn
lạc hậu thì xin thưa tốc độ phát triển của nước ta là ~7%/năm và thuộc nhóm
nước có tốc độ phát triển nhanh nhất thế giới. Họ nói về một Việt Nam không làm
nổi con ốc vít, tôi nói “SẢN XUẤT ỐC VÍT LÀM MÉO GÌ", Việt Nam chúng tao
có hãng xe riêng, hãng điện thoại riêng, hãng TV riêng, có xưởng đóng tàu,
nghiên cứu tên lửa, vệ tinh, có những công ty phần mềm, công nghệ trị giá hàng
tỉ USD , quốc gia thứ 5 tại Châu Á tự phát triển mạng 5G- sau Trung, Nhật, Hàn,
Ấn… có đất nước nào làm được điều đó chỉ với GDP bình quân chưa đến 3000USD ?
Họ đâu biết chỉ sau 32 năm đổi
mới, Việt Nam đang trong top 40 thế giới với quy mô nền kinh tế đạt 302,5 tỷ
USD. Một Việt Nam nghèo nàn nhưng góp nhiều vị trí top đầu thế giới về các lĩnh
vực nông sản, gia công, sản xuất… thậm chí cả về quân sự, kinh tế, du lịch, chỉ
số cạnh tranh toàn cầu, năng lực lập trình viên…
Một Việt Nam thất bại như chúng
nói là một đất nước đi lên từ chiến tranh loạn lạc, hoà bình ít ỏi, một Việt
Nam từng đau thương tang tóc chống lại bọn đế quốc, thực dân to lớn cho đến một
Việt Nam có tiếng nói và đóng góp ngày càng cao trên trường quốc tế hiện nay.
Tôi thật may mắn khi sinh ra trong thời bình và tôi thật sự tự hào vì là người
con đất Việt, bắt đầu từ Âu Lạc đến nay có 2271 năm lịch sử, tuy có bề dày lịch
sử như thế, nhưng hiếm có quốc gia nào như Việt nam, để giữ được độc lập và chủ
quyền đã phải trải qua nhiều gian khổ trước những đế quốc to lớn hơn mình,
chúng ta hãy thử lại 1 phép tính với 4 lần Bắc thuộc , Lần 1 là 246 năm, Lần 2
là 501 năm, Lần 3 là 336 năm, Lần 4 giặc Minh xâm lăng 13 năm, tổng cộng 1096
năm bị Trung Quốc đô hộ. Nội chiến phân tranh Lê – Mạc và Trịnh – Nguyễn 261
năm. Đế quốc xâm lược Pháp Thuộc 82 năm, Nhật Thuộc 5 năm, kháng Pháp 9 năm,
kháng Mỹ 21 năm, tổng cộng 117 năm, Lấy tổng số 2271 năm lịch sử của Việt Nam
trừ đi tổng thời gian đô hộ của các đế quốc xâm lược lẫn thời gian nội chiến
phân tranh trong nước” 2271 – (1096 + 117 + 261) = 1474 năm bị dày vò bởi chiến
tranh và loạn lạc, chỉ còn lại 797 năm hòa bình, một con số đáng phải suy ngẫm
khi mà số năm chiến tranh (1474 năm) > hòa bình (797 năm), chiến tranh lớn
hơn gấp 2 lần con số hòa bình.
Nhưng nếu cho tôi chọn sinh lại
1000 lần đi nữa, thì tôi vẫn chọn quê hương đất lửa Việt Nam .
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét